Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

NHỚ TÌM MỘ BẠN



Khảo tra vô hiệu chúng ngừng treo
Bạn đã dìu ta cuối trận hèo
Giọt nước thấm môi, can uống gáo
Mình xoa tai rỉ: thắng thêm keo.

Bạn căm tội ác thực dân gieo
Đường 9 ra đi gặp hiểm nghèo
Trận chiến nơi nào? Đâu dấu đất?
Ta tìm, đất giấu, lệ rơi theo.

Vũ Soạn
(Bài trích trong tập thơ "Một thời để nhớ")

Xứ sở và Danh tướng

       Nguyễn Tri Phương, cái tên trong quá khứ và hiện tại được đặt rất phổ biến, từ tên đường, tên trường đến chợ hoặc bệnh viện … Điều đó cho thấy sự trân trọng đối với một danh tướng đồng thời là liệt sỹ đã tuẫn tiết một cách kiêu hùng vì nước. Năm 1873, Garnier đánh úp thành Hà Nội. Nguyễn Tri Phương bị trọng thương. Ông được lính Pháp cứu chữa, nhưng ông khảng khái từ chối và nói rằng: "Bây giờ nếu ta chỉ gắng lay lắt mà sống, sao bằng thung dung chết về việc nghĩa”. Sau đó, ông tuyệt thực cho đến chết. Hồi nhỏ đọc đoạn sử này MF rất ấn tượng và kính phục một danh nhân khảng khái, hình ảnh của ông qua bài học tồn tại khá lâu trong tâm trí, dù MF kém về sử vì ngại học thuộc.

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

CHUYỆN NGÀY NÀY

     Nhìn blog Quế, thấy đã có mấy bài về ngày 27/7 nhưng tôi vẫn muốn góp thêm. Chuyện này biết bao nhiêu là đủ? 
   Năm ngoái, trong chuyến xuyên Việt, tôi ghé thăm nghĩa trang Trường Sơn và ngả ba Đồng Lộc. Khi thăm mộ 10 cô gái, tôi thật sự ấn tượng, mình cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng, sởn cả da gà. Nhìn cách các mẹ, các chị nâng niu, chăm chút pha từng thau nước bồ kết gội đầu, lo từng chiếc gương, cái lược cho các cô mình mủi lòng quá. Họ đều hy sinh ở tuổi 20, thậm chí chưa từng biết yêu, tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời người…

QUÁ KHỨ HÀO HÙNG

HÌNH ẢNH CHA ANH CHÚNG TA TRONG QUÁ KHỨ
Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai
                                                                 TỐ HỮU


"Lối xa xe chạy đường nghiêng núi
Khúc hát quân hành gió lượn theo
Tấp nập Trường Sơn chiều nắng cháy
Con đường ra trận tiếng quân reo"

MỘT THỜI CHƯA XA









Cuộc kháng chiến chống Mỹ, có bao người thân của HSMN, Quế đã đổ máu, hy sinh, cũng có biết bao HSMN đã góp phần xương, máu cho ngày thống nhất.
“…những liệt sĩ anh hùng không quân Việt Nam là HSMN, lúc họ hy sinh còn rất trẻ. Có thể nói mỗi người là một bài ca hùng tráng, một thời đã làm xúc động bao trái tim. Đó là Võ Văn Mẫn, phi công lái máy bay chiến đấu MIC-21, quê Bến Tre; Phi công Nguyễn Văn Bảy (B), lái máy bay chiến đấu MIC-17, quê Cà Mau; Phi công Đồng Văn Đe, lái máy bay chiến đấu MIC-17 và MIC- 21, quê Bến Tre; Phi công Trần Thiện Lương lái máy bay chiến đấu MIC-21, quê Bến Tre; Phi công Nguyễn Văn Lung, lái máy bay chiến đấu MIC-21, quê Vĩnh Long; Phi công Trần Văn Mão, lái máy bay chiến đấu IL-28, quê Bến Tre; Phi công Nguyễn Quốc Hiền, lái mái máy bay chiến đấu IL-28, quê Bến Tre…và còn biết bao cán bộ, chiến sĩ vượt Trường Sơn vào chiến trường và vĩnh viễn nằm lại đó.”

CÓ MỘT NƠI CHO CÁC ANH YÊN NGHỈ

        
                 
       Nhân dịp 50 năm kỷ niệm ngày đồng khởi Cùa (Cam Lộ, Quảng Trị) thành công, cuộc đồng khởi này xuất phát từ đặc điểm tình hình, vùng Cùa, Cam Lộ được Tỉnh ủy quyết định chọn làm điểm khởi đầu phong trào đồng khởi nhằm thu hút địch, tạo điều kiện cho vùng giáp ranh và khắp các vùng đồng bằng nông thôn trong tỉnh vùng lên. Dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Tỉnh ủy Quảng Trị, được sự hỗ trợ của lực lượng vũ trang địa phương, đêm mồng 4 rạng ngày mồng 5 tháng 7 năm 1964, quần chúng nhân dân ở vùng Cùa tự trang bị các loại vũ khí đồng loạt vùng lên phá kìm, lập nên chính quyền cách mạng. Phụ huynh lúc ấy là quyền bí thư TU trực tiếp chỉ đạo cuộc đồng khởi, nên Ban Tổ Chức mời, kèm theo MF tháp tùng.

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Kỷ niệm 67 năm ngày TBLS 27 tháng 7 (1947-2014)









Ảnh 1,2: Đêm Tượng đài NTLS Điện Bàn

   Một nén hương cho các Liệt sĩ là bố mẹ Quế chúng ta nói riêng, một nén hương cho tất cả các Liệt sĩ đã hy sinh vì nền độc lập của dân tộc! 

Giải trí chút các Quế!

HOA QUẾ

Quế Sài và Quế Huế đang rộn ràng ríu rít ở Huế.


Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

NHỚ BẠN



        Mấy hôm nay, Đà Nẵng trời mát do ảnh hưởng của cơn bão Ramasun đang tàn phá phía bắc. Rảnh rỗi, phởn phơ trong giờ làm việc, tôi lấy điện thoại ra xem nhật ký cuộc gọi đến. Đang lướt, bỗng giật bắn mình lên và nhìn lại, ngày 17/7/2014, lúc 14h50 phút, số điện thoại 0912441xxx gọi đến. Giờ mà nghe tới ngày này thì ai cũng rụng rời– ngày chiếc máy bay MH 17 của Malaysia bị rơi trên bầu trời Ucraina với 298 người thiệt mạng, ngày mà báo chí gọi là thảm họa hàng không thế giới – và cũng là ngày mà 39 năm sau kể từ ngày giải tán trường Đông Triều, tôi mới gặp lại nó, bằng xương, bằng thịt. Gặp lại thật.