Hiển thị các bài đăng có nhãn daopham. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn daopham. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

ĐỐ CHỮ : HÁN LẦN 1

ĐỀ BÀI:

LÃO, NHẬT, ẤP, cùng ở bên nhau
Trật tự 3 phía chữ chi hiện hành
Đọc là "tâu" nghĩa là " đều"
Giữ cho tiếng Việt vẹn tròn nghĩa ,câu
Biết rằng : Lão, Nhật, Ấp là 3 bộ trong chữ Hán.
Các anh,chị hãy cho biết:
a/ Chữ trên là gì trong tiếng hán?
b/Hãy nói câu : CHÚNG TA ĐỀU RẤT KHỎE
( thí sinh không dược hỏi gì khác )
Phần thưởng: cà phê buổi sáng tại Đà Nẵng ( dành cho Quế ĐN )  Quế ở xa hầu sau.

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

BIẾT MẤY ÂN TÌNH !

  Vừa rồi ,tôi đã lặn lội về Quảng bình,tìm những gia đình đã cưu mang các bạn HSMN trên đường ra Bắc đã bị máy bay Mỹ ném bom gấy thương tích .
  Sau 3 ngày tìm kiếm dưới cái nóng chưa từng có từ 24 đến 26/5/2014
  1/ Nhà ông bà Minh :
Ông bà có 5 đưa con có 2 cô con gái có chồng ở Đồng Hới. Ông bà đã mất nhà hiện nay đã bán cho chủ khác. Nhà này Phạm Đào ở

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

CẢM ƠN TẤT TẦN TẬT.....

Chào các vị . Hôm nay tôi là người hạnh phúc,nên tôi chỉ có lời cảm ơn
*Cảm ơn Đảng, Cách mạng ư ? Quá đủ. Cụ thân sinh tôi,năm nay thượng thọ 96 ,75 năm tuổi Đảng.Gia đình tiền khởi nghĩa.Tôi cũng đủ vừa 30 năm tuổi Đảng.....Hạnh phúc !Hạnh phúc tuyệt vời!
* Cảm ơn nhà trường,thầy cô , các em ư ? Quá đúng. Nhà trường, thầy cô,các em cho tôi một tình yêu người chân thật nhất .Một tình yêu người mà không  ngành nào có được.
*Cảm ơn vợ tôi. Đúng ! quá tuyệt vời, một người vợ tần tảo.Người đã cho tôi những đứa con ngoan hiền,học giỏi,thành đạt. Người đã dìu tôi đi dưới bóng nợ nần, và dìu tôi đi san sẻ nợ đời. Người đã khươi trái tim chai lặn của tôi trong thời trai trẻ, và chính người đã nâng tôi trở thành người đàn ông đích thực.
*Cảm ơn đời ư ? Không thể thiếu,đời đã cho tôi tồn tại từ ngày 4/4/1954 đến ngày 4/4/ 2014 và tôi tin thời gian sẽ mãi mãi bên tôi.Cảm ơn đời, đời đã cho tôi có mặt ở những  mái trường: Cấp 1 Dân tộc Quế Lâm Trung Quốc, Cấp 2 Nguyễn Văn Bé Quế Lâm Trung Quôc, Cấp 3 HSMN Đông Triều Quảng Ninh, Đ H nông nghiệp I Gia Lâm Hà Nội ,ĐH sư phạm Huế, THPT Nguyễn Duy Hiệu Điện bàn Quảng Nam và THPT Hoàng Hoa Thám Đà Nẵng, nơi cho tôi niềmvui luôn được nhân lên, nỗi buồn vợi đi. 
                                        Kĩ niệm người ơi,bao tháng ngày tích tụ
                                        Như thước phim chiếu phủ những đêm trường
                                        Đêm ! chỉ mình ta day dứt nhớ thương
                                        Người có biết ta yêu người không nhỉ ?
                                        Ở nơi đó ngươi có còn để ý
                                        Ngươi có còn nhặt nỗi nhớ ta chăng ?
Trong giờ phút nghẹn ngào, khó tả.Chúc các vị mãi mãi có sức khỏe, mãi mãi có hạnh phúc, mãi mãi không cô đơn.
                                                                                      Chào tạm biệt

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

MÃI TRONG TÔI NGƯỜI THẦY ẤY


Mãi trong tôi  người thầy ấy…

Có một lần thật bất chợt tôi được nghe một bài hát, một bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể. “Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi, vẫn nhớ chiếc áo sờn đôi vai, thầy vẫn đi trong buồn vui lặng lẽ”. Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm, tôi đã nghe bài hát đó với một chút cảm xúc lạ xen lẫn với một chút nhớ về thầy Đào – người thầy chủ nhiệm tôi năm lớp 10.
          Lần đầu tiên tôi đặt chân đến cái cổng trường này, cảm giác sợ hãi, rụt rè cứ bao trùm tôi. Nhớ đến cái sự ngơ ngát nhìn xung quanh một cách chăm chú của tôi – một cô bé vừa mới bước chân lên thành phố ngày đầu tiên. Rồi bỗng dưng có một cái gì đó làm tôi không còn cảm giác sợ hãi nữa, từ xa là hình bóng của một người đàn ông chừng khoảng hơn 50 tuổi với vóc dáng gầy khom và vai tóc đã gần đổi màu, rồi hình dáng ấy bước gần đến tôi. Thì ra đây là thầy Đào, thầy nhận chủ nhiệm tôi năm đầu tiên của ngôi trường cấp III này.
          Tiếng trống trường bắt đầu giục giã tôi nhanh chân bước vào lớp. Là cô học trò nhỏ nhất lớp nên cái gì cũng được ưu tiên hơn các bạn, được ngồi bàn đầu tiên và cũng là người đầu tiên tự giới thiệu bản thân của mình cho tất cả bạn bè xung quanh. Có một điều làm tôi buồn nhất là cái giọng nói nhà quê của tôi lại bị các bạn trêu chọc, cứ ngỡ ngày nào cũng lên lớp và nghe những lời khó chịu ấy tôi càng tủi thân hơn. Nhưng rồi cái ý nghĩ ấy đã vùi lắp hẳn đi khi nghe một giọng nói quen thuộc từ thầy Đào, thì ra thầy cùng quê tôi. Lòng tôi như được ấm áp thêm khi được thầy che chở bởi cái giọng nói của mình như vậy. Càng thêm tự tin để trình bày ý kiến của mình khi đứng trước các bạn cùng lớp.
          Lúc nào thầy cũng dành những điều tốt đẹp nhất cho chúng tôi. Từ cái nhỏ nhặt nhất đến những điều mà tôi nghĩ sẽ không có ai sẵn sàng hy sinh cho chúng tôi nhiều như vậy. Không chỉ cho chúng tôi nguồn kiến thức trong bài học mà còn dạy chúng tôi cách làm người như thế nào là đúng. Có nhiều lúc thầy bỏ cả một tiết dạy để nói cho chúng tôi biết như thế nào là một người tốt. Tình cảm thiêng liêng của thầy dành cho học trò không sao mà tôi quên được, nhiều đêm thầy đã thức trắng để soạn những giáo án hay chấm những bài kiểm tra để cho chúng tôi có một tiết học thật tốt của ngày hôm sau. Môn hóa là môn tôi tệ nhất chỉ đạt ở điểm trung bình, tôi lo sợ là mình sẽ thi lại nhưng thầy đã động viên và giúp đỡ tôi rất nhiều. Chỉ cho tôi cách học như thế nào, lắp đầy cho tôi những lỗ hỏng kiến thức, chỉ dạy một cách ân cần và chưa bao giờ thầy mắng tôi một câu nào cả. Nhìn những giọt mồ hôi vương trên áo thầy thấy thương làm sao! Và điều này thêm cho tôi động lực lớn để cố gắng học tập và rồi tôi cũng đã đạt được kết quả mà tôi mong đợi.
          Thầy tạo cho chúng tôi sự đoàn kết, gắng bó trong tập thể và sự hòa đồng với mọi người xung quanh, cho chúng tôi biết được nhiều điều hay lẽ phải trong cuộc sống, từ cách ăn nói cho đến những cử chỉ hành động như một người cha dạy bảo con của mình. Tiếng của thầy ấm áp làm sao tôi có thể nào quên những bài giảng hay, những câu chuyện kể về những kỉ niệm của thầy khi còn là một cậu học trò nghịch ngợm. Lúc thầy kể chuyện tôi bắt gặp được nụ cười vương trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, một nụ cười làm cho lòng tôi quên đi bao mệt mỏi sau những tiết học căng thẳng.
          Dẫu biết rằng thời gian trôi đi là mãi mãi nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó được trở lại làm cô học trò nhỏ bé ngây thơ, được nghe những bài giảng từ thầy. Điều cuối cùng tôi muốn gửi đến thầy: “Thầy ơi! Những “con vịt” của thầy dẫu có trưởng thành vẫn luôn nhớ đến thầy. Nhớ đến những kỉ niệm mà thầy trò mình đã cùng nhau gắn bó trong suốt năm tháng học trò, dù chỉ là một thời gian ngắn ngủi nhưng nó đã khắc sâu trong lòng của em”.
                                                                       Gửi thầy kính yêu

                                                                   Trần Thị Tuyết Nhung

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

HÀNG ĐỘC

Quế này phong độ còn rin.
Chân tay ngũ tạng,mặt mày nở nang
Quế nữ ơi ở những phương nao !
Giang tay mở cửa,cùng bay tí nào...


Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

XƯA

TÌM LẠI CHÚT HƯƠNG THẦM NGÀY ẤY QUẾ LÂM ƠI
                                                                          Thanh Thảo
Hàng trên: Hào ( chuột), Ánh, Hoàng (lé),Xuân Cảnh, Công, Dũng, Toàn, Dũng, Tấn Mai,Thắng, Phạm Đào (Đào mìn   ), Mỹ, Hạ, Công(bì lợn)

Hàng dưới : Cô Nga(bảo mẫu), Xuân Va, 2 bạn dân tộc, Bình, Bạn này ở Huế, Thầy Liêm (chủ nhiệm), Phương, Ty, 3 bạn dân tộc, Tuyết Nhung,

Hàng cuối: Hoa, Hòa, Thế Trọng, Trọng, Trầm ( đã mất vì tai nạn máy bay) Thượng (dân tộc) , Thông, Cả, Đông( dân tộc)  Tâm, Thọ, Vân



Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

TẶNG CÁC QUẾ ÔNG QUẾ BÀ GẦN XA

BÀI THUỐC CỦA CHỦ TICH MAO TRẠCH ĐÔNG TẶNG CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH

1/Nhị hồng sâm :  1 lạng ( 40 g)
2/Nhãn dục : 1 lạng ( 40 g )
3/Dâm dương hoắc : 1 lạng
4/Lão thục địa 6 chỉ ( 24 g)
5/Đăng sâm 6 chỉ
6/Đương qui : 6 chỉ 
7/Đỗ trọng (sao) 5 chỉ ( 20 g )
8/Hoàng tinh 5 chỉ
9/Nhục thung dung 5 chỉ
10/Táo nhân 5 chỉ
11/Phục linh 4 chỉ ( 16 g )
12/Bạch thược 4 chỉ
13/Thục đoạn 4 chỉ
14/Cam kỉ tử 4 chỉ 
15/Ngưu tất 3 chỉ (12 g)
16/Đại táo 10 quả (30 g )
17Đường phèn 3 lạng
                                               Cách làm:
Đường để riêng, còn lại đổ 5 lít rượu ngâm 7 ngày lọc lấy rượu đun với nửa lít nước, hòa tan 3 lạng đường rồi đổ chung vào đóng chai uống dần. Nước 2 ngâm 2 lít rượu , tháng sau dùng dần                                 
                                             Cách dùng :
Ngày uông 3 lần sáng, trưa, tối trước khi ngủ, mỗi lần 1 ly nhỏ
                                                Tác dụng:
Bổ khí huyết lục phủ ngủ tạng, bổ nhất đối với tim, thận, thần kinh, mạnh gân cốt, tăng hồng cầu, giúp ăn ngon ngủ tốt,ngăn ngừa bệnh phong thấp,sốt rét
      ( Nguồn báo trí thức trẻ số 40 năm 2001 do tác giả Nguyễn Văn Toàn G Đ công ty đông dược Thiên Đăng : Thống Nhất Long Khánh Đồng Nai)

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

NHÓM " ẬP LƯ " QUẾ LÂM

Thể  theo yêu cầu Quế này xin đăng nhóm :"ập lư" quế lâm đây.Hãy tra từ điển nhé !

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

MỪNG CHO BẠN

Thưa các vị mặc dù hơi mệt, nhưng cũng cố gắng chia sẽ niềm vui này cho các Quế và dân HSMN.Quế này định chia xẻ những cảm xúc thú vị , nhưng niềm vui lẫn lộn, không biết chính tả có đúng không. Quế này chỉ nói một điều vô cùng hạnh phúc

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

CHIM ANH CHẾT RỒI

Alô ! Anh hả ?
Anh đây vừa xuống sân bay ,có chi rứa?
Anh ơi chim anh...........(mất sóng)......rồi!
Cái chi, anh vẫn khỏe, anh đi tìm khách sạn đây ! Sáng nay anh đi ,chim cò bình thường mà.Em thấy rồi còn gì?
Không ,hồi hôm anh........bây giờ ....... không dậy được.
A lô mà anh ơi nó khỏe rồi !Em  lấy tay rờ rờ vào nó ngỏng cái đầu dậy.
Là sao anh không hiểu?
Mà này em không biết ,chim của anh ,anh chăm anh giữ,nó chết em không chịu đâu?.
A lô mà anh nó xỉu lại rồi. Thằng nhỏ nhà bên réo ngoài cửa ,cô ơi cô ,cho má em lấy chim của ba em gữi hôm qua...Trời ơi té ra chim người ta !



Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

TẢN MẠN VỀ BÀI XIN MINH OAN VÀ CHÂN DUNG NGÀY NAY CỦA VAV ĐÀ NẴNG

Em đi về nơi ấy xa xôi
Mang con chữ, cho đời cho Đảng
Đâu biết ở một nơi "đáng sống"
Có một người cứ mãi thẩn thờ (rục như bã chuối)
"Em bỏ đi, ta nghe lòng hiu quạnh
Trời mây buồn,mưa rơi rớt khóc than
Chiều đìu hiu sương khói tràn lan
Cỏ,lá dạt ngỗn ngang trên lối cũ
Kỉ niệm em ơi, bao tháng ngày tích tụ
Là thước phim chiếu phủ những đêm trường
Đêm, mình ta thao thức vấn vương.
Em có biết ta yêu thương em không nhỉ
Ở nơi đó em có còn để ý ?
Em có còn ,nhặt nỗi nhớ ta chăng ?" 
                                  

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

KHÔNG ĐỀ

Cảm ơn một màu hoa đỏ ngọt
Lặng lẽ khoe hương trước thềm nhà
Ta bâng khuâng không sao nói được 
Chỉ lặng thầm.thoạt nhớ người phương xa
Lan MOKARA lai VAN DA

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

NHẬT KÍ VŨNG TÀU

Buổi sáng 20/7/2013
Vũng Tàu mưa, bật điện thoại gọi bạn Quế Phong ĐN, Minh Trí, Hà. Biết số điện thoại Hưng còm . OK thằng này ngày xưa ròm ,người nhỏ con, nhưng rất tiếc không đi thăm được,cậu nói bị tai biến, sức khỏe không bảo đảm để gặp mình và mình cũng không đi được, vì cậu nói tìm khó lằm. Thôi đành chịu, mình chỉ gọi hỏi thăm và chúc cho sức khỏe cậu, dân HSMN mà.
Tiếc quá ,Vũng tàu hình như dân HSMN khước từ hay sao mà ít bóng dáng lũ này vậy. Ai đọc dòng nhật kí viết vội này hãy gọi động viên Quế Hưng còm nhé. Số đt Hưng còm: 0919211026
Buổi chiều lại nhậu tiếp không biết điều gì đến nữa không, nếu có tiếng điện thoại reo ,hi vọng là những điều tốt đẹp cho mọi người, trong đó có dân Quế và bạn HSMN ở khắp nơi.

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

TẢN MẠN VỀ: HAI BỨC ẢNH VÀ BÀI XIN ĐƯỢC MINH OAN CỦA VAV

      Tôi không chú ý những đoạn đầu và đoạn cuối,tôi không biết Quế vợ của tác giả nói gì.Tôi tập trung ở  2 bức ảnh Xưa và Nay và đoạn thơ có 8 câu, với 8 lần xin của tác giả.
Tôi biết tác giả có một mối tình đẹp của ngày xưa.Đấy cái ngày xưa với con người khó tìm thấy ở một nơi xa lắc: đạo mạo, kính đen, tóc đen,áo quần thắng nếp.Có thể ở người khác họ sẽ đứng thẳng,nhưng không tác giả đứng tựa với một điểm tựa vững chắc nhất để đắm đuối nhìn về một người con gái yêu anh.(ảnhXƯA)
Tiếc cho tác giả,thời gian, chiến tranh,thời cuộc tác giả và người con gái ấy không về bến đổ.
     Ngày hôm nay ,sau hơn 40 năm với mái đầu bạc trắng,bên chiếc bàn đơn sơ ,sở hữu chiếc quần đùi bạc nắng,tác giả đăm chiêu nhìn về xa xăm.......
     Tác giả vừa hát xong một đoạn trong một bài hát nào đó mà ca sĩ Cẩm Vân đã hát ngày nào, có phần bịa thêm một chút để hợp với lòng tác giả: Anh ôm được cả đất,Anh ôm được cả trời mà sao Vinh ơi........mà sao Vinh ơi... không ôm nỗi trái tim một con người.Bất chợt vợ tác giả vừa ra đứng ở sau lưng .Tác giả chùng xuống đăm chiêu nhìn về xa xăm......(ảnh Nay)
.....Nước trong các cốc đã hết, gói thuốc chỉ còn điếu lẻ, tác giả lấy chiếc điện thoại trên bàn,  định nhắn một vài lời yêu thương về một người con gái phương xa thuở nào ấy, nhưng tác giả chợt tỉnh lại vì phía sau là một bức tường lửa (vợ anh) mà sóng điện thoại đời mới của anh không xuyên qua được.Tác giả chùng xuống đăm chiêu nhìn về xa xăm........(ảnh Nay)
.......Người xem cảm nhận và rất tin tưởng ở một nơi xa người con gái của anh thuở nào,cũng chùng lại một chút và cũng đăm chiêu nhìn về xa xăm...
......Người viết đến đây bất chợt nhớ ra,trong facebook của mình ngày nào,tác giả Bùi San San với ""Một chiều ngược gió"", biết đâu khi đọc tác giả VAV vợ Quế và người phương xa ấy sẽ tìm được một chút gì của riêng minh trong đó,và để rồi cùng đăm chiêu nhìn về xa xăm.....
Em ngược đường ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm,ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
                    ***
Em ngược thời gian,em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nổi buồn,em gợi khát khao xanh
                  ***
Mang những điều em sẽ nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào,khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em
                 ***
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bổng buồn tênh,bờ vai hút gió
Riêng chiều này,em biết có mình em
Riêng chiều này Vinh nhớ hát (H) với vần ỒN có RÊ (g).....Câu này của người viết.......