Chiến tranh đã lùi xa hơn ba mươi năm nhưng những đau thương, mất mát để lại trên đất nước Việt Nam ta còn quá lớn. Hoà bình hôm nay phải đổi bằng bao nhiêu xương máu của cha ông, bao nhiêu nước mắt mỏi mòn của những người mẹ khóc chờ con, những người mẹ chờ chồng. Và hôm nay chúng em vinh hạnh được tham gia Hành trình “Về với cội nguồn” được nghe các thầy cô kể về những anh hùng liệt sĩ vô danh được chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ TRƯỜNG SƠN những con người mà máu xương của họ đã chảy xuống để làm nên độc lập tự do ngày hôm nay, .
Tại buổi sinh hoạt về lại cội nguồn hôm nay , chúng em đã thấu hiểu sự khốc liệt, hi sinh, mất mát của chiến tranh, thật sự xúc động và thấy được vai trò, trách nhiệm của mình, cố gắng học tập, rèn luyện, cống hiến. Tại đây, chúng em còn được dịp giao lưu, ngồi bên nhau với các bạn khắp các khối lớp, thật vinh dự và hạnh phúc...”
“Nằm kề nhau, những nấm mồ giống nhau
Mười nghìn bát hương, mười nghìn ngôi sao cháy
Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng
Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn...”
Lời bài Khát vọng Trường Sơn rưng rưng
Đây là một hoạt động thể hiện sự tri ân sâu sắc của tuổi trẻ đối với các thế hệ đi trước, đồng thời cũng là một cuộc hành hương tìm về những giá trị nhân văn cao đẹp của thế hệ thanh niên anh hùng chống Mỹ cứu nước. Mỗi đoàn viên thanh niên sẽ tìm thấy trong cuộc hành trình này động lực để vượt khó vươn lên trong học tập, lao động sáng tạo để dựng xây đất nước.”
Nghĩa trang liệt sĩ TRƯỜNG SƠN có hơn 10263 ngoi mộ. là ngần ấy các chiến sĩ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, 80% hi sinh ở lứa tuổi 18-22.Họ đã hi sinh cả tuổi xuân của mình cho dân tộc nên đã trở thành bất tử trong tâm tưởng những người còn sống hôm nay.
Chúng em được nghe thầy cô kể rất nhiều về các anh , hình ảnh các anh tuy chỉ là ảo ảnh nhưng là hình ảnh thực trong tình cảm, trong tâm tưởng, tronh niềm kính trọng vô bờ bến của chung em đối với những linh hồn vì nước, vì dân. Em nghe thoảng đâu đây câu hò:
Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi nghìn năm.
Chúng em bỗng lặng đi khi nghe thầy kể về những tấm bia mô. Chỉ vỏn vẹn 3 chữ:"chưa biết tên".Các anh đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc vì những đàn em mai sau, vì những người thân thương của các anh, .Những người con thân yêu của tổ quốc đã không quản ngại khó khăn , nguy hiểm, lao mình vào cuộc chiến đấu vĩ đại của dân tộc, đó không phải là hình ảnh của 1 cá nhân mà là 1 bức tranh của cả 1 thế hệ.Họ gạt sang một bên hạnh phúc riêng tư, hoà cùng khúc ca lên đường hào sảng:
“ Xẻ dọc trường sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai”
Các anh ơi các anh đã mang trong mình 1 lí tưởng sống cao đẹp mà có lẽ chúng em không hiểu được. Em muốn làm được thật nhiều , thật nhiều điều để xoa dịu đi vết thương trên thân thể các anh ngày ấy.Chiến tranh đã cướp đi của các anh nhiều thứ : tuổi trẻ , tình yêu và cả gia đình.Nhiều lần em tự hỏi :"tại sao người ta có thể chết vì đồng đội, vì những người không phải là họ hàng ruột thịt của mình?".Nhưng thông qua buổi sinh hoạt em đã tìm được câu trả lời : những người lính rời xa gia đình, bạn bè , họ dành tất cả tình yêu, thương cho đồng đội. Như nhà thơ Chính Hữu cũng đã thể hiện hết sức thành công tình cảm mộc mạc mà cao quý ấy :
“ Aó anh rách vai , quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá, chân không giầy
Thương nhau, tay nắm lấy bàn tay ”
Nhìn đồng đội của mình ngã xuống , nỗi căm hờn càng tiếp thêm sức mạnh để giúp các anh cầm súng chiến đấu bảo vệ tổ quốc . Em bỗng nhớ đến câu thơ:
“ Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh goi : em , đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng .”
Chiến tranh thực sự tàn nhẫn, kẻ thù đã tàn sát bắn giết bao nhiêu người dân hiền lành giản dị, đốt làng và giết chết những thanh niên còn tha thiết yêu đời, đang sống và chiến đấu với bao ước mơ:’đã bao nhiêu năm rồi ta chiến đấu hi sinh và niềm hi vọng như một ngọn đèn rực sáng trước mắt, ở cuối đoạn đường, hôm nay gần đến đích thì ta ngã xuống.Những điều tâm sự ấy dường như báo trước một điều gì không lành.Nhưng em cũng nghe các thầy cô kể rằng : ngày ấy các anh đi mà không ai nghĩ đến chuyện mình sẽ trở về.Mỗi con người đi vào cuộc chiến đấu và không nhìn thấy được khi nào khói lửa sẽ ngừng rơi. “ Đất nước ơi! bao giờ cho nhớ thương vơi bớt bao giờ cho đất nước thanh bình ? Mình biết ngày thắng lợi không còn xa nữa nhưng sao vẫn thấy hạnh phúc xa vời quá, liệu có được thấy ngày hạnh phúc ấy nữa không ? “ .Những con người đang được sống trong hòa bính sẽ nghĩ sao.Có lẽ họ cũng như em, chưa bao giơ nghĩ độc lập và tự do lại được con người mong mỏi nhiều đến nhường ấy. Hẵn mỗi chúng ta sẽ biết trân trọng cuộc sống ngày hôm nay ; cuộc sống khi mà chiến tranh đã lùi xa. Mặt trái của cuộc chiến tranh không chỉ được nhìn nhận qua những người bị xâm phạm chủ quyền đât nước, mà còn ở những người bên kia chiến tuyến..
Các anh ơi em đã tự hứa với chính mình là phải cố gắng học tập dể xứng đáng là 1 người chủ tương lai của đất nước giúp đất nước ngày 1 đi lên , xứng đáng với những hi sinh của các anh đã đem lại nền đọc lập tự do cho tổ quốc để ngày hôm nay đây chúng em được học tập và vui chơi dưới 1 vùng trời không có chiến tranh, không có bom đạn, không có những cảnh mẹ mất con, con mất cha , vợ mất chồng như ngày ấy.
Các anh mãi là tấm gương sáng mà chúng em noi theo.
QUẾ CON .