Hiển thị các bài đăng có nhãn VAV. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VAV. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Không phút


BÌNH YÊN


Tháng bảy bình yên, em về đất Quế
Nhắn hộ dùm anh : Năm tháng xa mờ
Li Giang xanh, thôi nhé ! Chớ đợi chờ,
Tượng Tị Sơn chắc mãi về dĩ vãng ...

Niềm tin xưa đã không thành ánh sáng
Vầng trăng khuyết trả về Đồi Trăng Khuyết
Mái trường xưa đâu có ấm hơi người
Anh đã nguyền quên kí ức xa xôi ...

Dân tộc mình gian khó lắm em ơi
Đất nước ngổn ngang bạn, thù khó xử
Giữa các thế cường - mở lối mà đi
Lời núi sông ngàn năm vang vọng mãi ...

Anh không về nơi đất Quế ngày xưa
Bỡi bạn cũ nắng mưa đầy toan tính,
Lòng hẹp hòi gặm nhấm những thiêng liêng
Anh trở về trăn trở chẳng bình yên ...
Đà Nẵng Ngày 6. 7. 2015 VAV


Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Người giấu mẹ


KẺ GIẤU THẦY CÔ ?

Xuân Diệu và Bạch Diệp thời trẻ - Ảnh: TL
“Đố ai định nghĩa được tình yêu”
Tôi không thích gọi Xuân Diệu là “ông hoàng thơ tình” mà chỉ muốn gọi ông là “người bạn tình mà thơ không có… tuổi”. Và chính vì điều ấy tôi luôn giữ trong tâm hồn tôi những câu thơ của Xuân Diệu mà tuổi lò cò vụng trộm giấu mẹ ghi vội trong sổ tay:
Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu.
Cái thế giới thơ tình của Xuân Diệu từ len lén đến, rồi rung rèm cựa quậy cửa sổ, rồi đột nhiên nhẩy phóc chễm trệ vào tuổi 16 của tôi.
Nào là:
Hôm nay trời rộng lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn
Nào là:
Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều nhận chẳng bao nhiêu


Với tôi, Xuân Diệu nói đúng quá, tình yêu không thể định nghĩa được, nói đúng hơn là không thể nắm bắt được.Tưởng vừa nắm trong tay đã tuột rồi, tưởng có tất cả lại trống không, tưởng tràn hạnh phúc lại nước mắt ly tan, tưởng như “tình yêu đến em không mong đợi gì” nhưng lại bồn chồn, nôn nao mong đợi. Đến nỗi một người bạn của tôi phải nói với tôi rằng, ông Xuân Diệu này chỉ được cái nói đúng, tớ đây yêu cả tá đàn ông rồi vậy mà trước một cuộc tình mới vẫn cảm thấy “tôi khờ khạo quá ngu ngơ quá, chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”. Tức là cứ yêu chẳng mảy may tính toán, chẳng khôn ngoan thả câu bắt bóng hoặc tinh ranh chơi trò mèo vờn chuột hoặc thực hiện… tình pháp: “theo tình tình phụ, phụ tình tình theo”.
“Làm sao sống được mà không yêu”
Gần đây trên nhiều mạng đem chuyện giới tính của ông Xuân Diệu ra mổ xẻ nào là có ông nhà văn nổi tiếng với cuộc phiêu lưu của chú dế mèn viết hồi ký kể tình… trai của ông nhà thơ, nào là nữ đạo diễn điện ảnh Bạch Diệp người từng là vợ duy nhất của ông nhà thơ tâm sự sự bất lực trên trường tình của ông, quả thật tôi không quan tâm, vì với tôi hình ảnh duy nhất của ông trong tôi là thơ tình của ông mà thơ tình thì vượt qua mọi giới tính.
Xuân Diệu đã hy sinh tất cả để quên cái thân xác của mình dâng hiến cho chúng ta những người được là chính mình để yêu thì chúng ta cũng nên để cái thân xác ấy của ông ngủ yên cùng bi kịch cuộc đời ông.
Đọc thơ tình của ông tôi cảm nhận ông không hề nói về các cuộc tình của ông mà hình như ông sinh ra chỉ với sứ mệnh duy nhất là nhập vào tất cả chúng ta để nói hộ chúng ta những nỗi lòng, những khát khao, những rạo rực và cả những khổ đau - những cung bậc kỳ diệu của tình yêu - trái ngọt nhất mà Tạo hóa ban phát cho con người. Đôi khi ông chân thành chia sẻ, an ủi với ai đó đang nẫu ruột vì sự chia ly, bằng những câu thơ mà có khi chẳng liên quan gì đến sự mất mát một cuộc tình.
Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu
Lả tả cành hoang nắng trở chiều
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
Lần đầu rung động nỗi thương yêu
Với lại:
Mây biếc về đâu bay gấp gấp
Con cò trên ruộng cánh phân vân
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh
Hoa lạ chiều thưa sương xuống dần
Ai đó đã nhận được thông điệp cuối cùng ông gửi qua câu thơ: Chim nghe trời rộng giang thêm cánh để rồi lòng òa ra chan chứa để lại lên đường như chim giang thêm cánh đến những chân trời yêu mới mẻ cùng câu thơ định mệnh của ông:
Làm sao sống được mà không yêu
Không nhớ, không thương một kẻ nào?
Tôi hiểu rằng nhiều khi ông không dám đối diện với chính mình, không dám phút giây nào đó nhập vào thân xác của ông để cất lên tiếng nói của thân xác ấy và đó chính là bi kịch cuộc đời ông. Tôi nghĩ ông đã hy sinh tất cả để quên cái thân xác của mình dâng hiến cho chúng ta những người được là chính mình để yêu thì chúng ta cũng nên để cái thân xác ấy của ông ngủ yên cùng bi kịch cuộc đời ông.
Vâng, lúc này trong tôi chỉ còn vang lên câu thơ mà ông nhập vào người kỹ nữ để nói lên khát vọng yêu của chính ông - một tình yêu dữ dội mãnh liệt không bến bờ cùng tiếng thét “Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào người”của ông:
Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa
Vội vàng chi trăng sáng quá khách ơi
Đêm nay rằm, yến tiệc sáng trên trời
Khách không ở lòng em cô độc quá.
Trong chúng ta ai hiểu ông để lúc ông cần nhất có mặt bên ông chia sẻ cùng ông, an ủi cho ông? Thật bất công với ông một nhà thơ luôn có mặt bên chúng ta, khi chúng ta đớn đau hay hạnh phúc.
Xuyến Chi

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Dòng sông

TUỔI NHỎ



Chiếc vé nào đưa em về tuổi nhỏ
Sông Ly xanh còn đó những đợi chờ
Nơi đất Quế một thời khăn quàng đỏ
Tuổi thơ em gắn bó biết bao điều...

Tình thầy trò, năm tháng ấy thương yêu
Nơi nắng sớm mưa chiều nhiều kỉ niệm
Đã qua rồi đâu có tím hoa sim
Đất với đất đã phai màu bền chặt !

Em trở về với lòng đau quặn thắt
Dửng dưng thôi, chớ có nói năng chi
Người với người tình xưa dẫu có mặn
Em ơi em ! Im lặng giữ tim mình .

Đà Nẵng ngày 10.6.2015 VAV


Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

LỜI BIỂN NÓI

BIỂN NÓI



Tàu cá của ngư dân Đà Nẵng bị tàu TQ đâm nát rồi bỏ đi

Nếu ai đó đã nhúng chàm phương Bắc
Thì hôm nay phải đặt lại vấn đề
Đất nước mình sao cứ mãi lê thê
Bị vây hãm rất khó bề phát triển

Thù, bạn buồn vui bao lần nguy biến
Bốn tốt ký rồi không tiến lại lui,
Mười sáu chữ gói gùi thành méo mó
Bạn hay thù mà nướng đỏ con đen ?

Đất nước ơi ! Năm tháng nhọc nhằn
Người bạn lớn sao giống thằng ăn cướp,
Cướp đảo rồi nay lại muốn cướp thêm
Gây sóng gió trên ngư trường đánh bắt ?

Ông cha xưa dựng cơ đồ bền chặt :
Từ Mục Nam Quan đến Mũi Cà Mau,
Lập Hoàng Sa, Trường Sa là Nước Việt
Sách sử ghi thân thiết lắm bạn ơi !

Đêm trăn trở ta nằm nghe biển nói
Biển muôn đời nuôi sống cả muôn dân
Kẻ tham lam gây sóng gió chiếm phần
Biển nổi giận sẽ làm mồi cho cá .

Đà Nẵng ngày 04 /6 /2015 VAV


Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

ĐÈO BÒNG ?



Hốt hàng của Quế nhà thơ ở "Phây" đem zìa đây trình các Quế xem chơi:



"Hàng" này ổng treo chợ "Phây",
"Siêu thị Bé" đã lâu ngày ổng lơ.
Ổng là một "Quế nhà thờ"
Mần thơ thường lấy vần "lờ" chủ công.
Dù đi bên Đoài, bên Đông
Ông ơi phải nhớ "zòng zòng" ghé đây.
Ông phây phây, cứ "phây, phây"
Không quên "nghĩa zụ" bên này, Quế trông?
Ông còn yêu Quế nữa không?
Hay là có mụ bỏ chồng, ông theo...
Nhìn ông "đồ đạc" héo queo,
Thì ong với bướm có đèo được không???



MÙA HẠ


Trời nóng quá làm tâm hồn điên đảo
Bài thơ tình bản thảo chẳng thành câu
Bên cửa sổ bầy ve sầu réo gọi
Ong bướm về không nói ngẩn ngơ say ...


ĐN ngày 27/ 5 /2015 VAV

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

TÌNH BẠN


Chúng mình những đứa muôn nơi
Chung nhau sự sống từ thời ấu thơ
Có chung suy nghĩ ước mơ
Chung trường chung lớp chung giờ giải lao ...
Chẳng phân đẳng cấp thấp cao
Sẻ chia cơm áo gian lao tháng ngày
Ngọt ngào có lẫn đắng cay
Buồn vui có lẫn rủi may trong đời ...

Xa trường mỗi đứa mỗi nơi
Non xanh cũng lắm biển khơi cũng nhiều ...
Trải qua mưa dập nắng dìu
Nhớ về ngày cũ thương yêu vẹn tròn .

Từ trong sâu thẳm tâm hồn
Có ai quên được thuở còn ấu thơ !




Tháng năm không thể nào ngờ
Tình xưa bạn cũ hẹn chờ muôn phương
Đứa còn đứa mất vô thường
Bao nhiêu kỷ niệm yêu thương dâng đầy !



Đà Nẵng 27 / 4 / 2015
VAV


Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

THỦ TƯỚNG ĐIỂN TRAI


Thủ tướng điển trai khi GDP quý 1 / 2015 đạt 6,03% cao nhất so với cùng kỳ 5 năm trở lại đây.

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

HÀ NỘI

ĐƯỜNG XANH

chat-cay1

Hà Nội đường xanh từ trong câu hát
Tan trường về bóng mát dẫn em đi
Hà Nội đường thơm sớm mai đến lớp
Những vui buồn trao gió lá thầm thì ...

Hà nội đường xanh đi vào nỗi nhớ
Những hàng cây trăn trở buổi xa trường
Bóng cổ thụ bình yên em ngồi học
Xa lâu rồi, còn giữ mãi yêu thương .

Hà Nội bây giờ có còn hoa sữa
Như tóc em thơm một thuở hẹn hò
Hà Nội ơi của một thời hoa lửa
Xếp bút nghiêng bao đứa mãi không về

Nơi ai đó lớn lên cùng Hà Nội
Lại vô tâm hủy hoại những hàng cây ?
Trang sách cũ những người thầy còn đó
Học trò nào lại có đứa vô tâm ?
Đà Nẵng ngày 25 / 03 / 2015 VAV

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Hé lộ


BỨC THƯ TÌNH CỦA BIN LADEN


DỊCH RA TIẾNG VIỆT







Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

TẬP LÀM HOA




BẠN CÓ THÍCH LÀM HOA NÀY KHÔNG ?


Dụng cụ chỉ một chiếc kéo, một chiếc kềm và một chiếc đủa con.


Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Tình không

       BIÊN GIỚI
Em về trở lại Bắc Âu
Heo may lành lạnh tím màu nhớ nhung ...


Ngày em về phương ấy
Con sóng tình trôi xa
Tâm hồn ai hóa đá
Treo bên ghềnh chơ vơ

Ngày em về phương ấy
Tình ai thành hoang vu
Nhịp tim ai chậm lại
Nước mây qua hững hờ

Ngày ai về tìm lại
Dấu chân xưa mãi còn
Vẫn hằn sâu trên cát
Sóng hôn hoài thời gian

Em qua miền thương nhớ,
Em qua miền tình ai
Của những ngày chín rụng
Bổng sóng xô xa bờ ...



Ngày ai về trở lại
Gió gọi về nhớ thương
Nắng qua miền bỏng rát
Mảng mây buồn mênh mang ...

Ai qua miền tình ái
Để trong đời nhớ mong
Đông - Tây xa dịêu vợi
Con tim hoài vết thương.
Đà Nẵng ngày 06/ 03 / 2015 VAV





Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Học bạ

CỦA TÔI

   Cả quảng đời niên thiếu, tôi sống xa cha mẹ và theo học ở các trường nội trú khác nhau. Hành trang đi cùng tôi trong chặng đường ấy là một quyển học bạ ghi lại nhiều kỷ niệm. Cái kỷ niệm của tôi không phải là tôi học giỏi mà ngược lại hoàn toàn. Trong từng dòng, từng trang, từng ô kẽ với những con số và lời phê của thầy cô giáo không trang nào dòng nào làm tôi vui ! Kết quả năm học nào lời phê cũng chỉ có : " Học lực kém, hạnh kiểm yếu ", Năm tôi tiến bộ nhất thì cũng chỉ được một câu : " Có cố gắng, học lực trung bình, hạnh kiểm trung bình "    

 Đến ngày, tôi không còn học được nữa thì tôi cũng được nhà trường chiếu cố cấp cho tôi một tấm bằng tốt nghiệp loại trung bình và cho tôi về làm công tác ở một đơn vị kinh tế ( Dưới thời bao cấp ) Tôi tự biết rất rỏ thân phận của chính mình ! Từ đó, tôi đem cái đức tính cần cù của mình để bù đắp cho cái chổ thiếu thông minh vốn có từ bẩm sinh. Cái bằng chiếu cố tốt nghiệp thì tôi đã nộp cho cơ quan và phòng tổ chức cán bộ quản lý, còn cái quyển học bạ thì tôi đem chôn giấu ở một nơi vô cùng kín đáo hơn chôn giấu báu vật. 
  Qua quá trình làm viêc cần mẫn, tôi được thượng cấp thương tưởng quan tâm và lại được chiếu cố ! Năm ấy tôi được cân nhắc đề bạt làm giám đốc của một xí nghiệp có chừng một trăm công nhân. Từ ngày tôi làm giám đốc thì cái đức tính thiếu khiêm tốn của tôi lại bùng phát trổi dậy... Ngoài giờ làm việc buổi chiều thì anh em trong cơ quan dị nể hay mời tôi đi nhậu. Có hôm nhậu xong về đến nhà là tôi đã tửng từng tưng. và từ ngày đó trở về sau, tôi chẳng hề quan tâm đến việc học hành của các con của tôi nữa. Trong các bữa cơm tối của gia đình, tôi thường lên mặt với vợ con : 
    - Mẹ mầy và mấy đứa biết không, thời đi học ba mầy học nhất nhì có tiếng ở trường đấy ! Từ thầy cô bộ môn cho đến thầy cô chủ nhiệm không còn lời để khen, thậm chí hiệu trưởng nhà trường còn đến tận lớp để trao phần thưởng cho ba đó.
Thi thoảng thằng con đầu của tôi nói xôm vào mấy câu :
   - Hèn chi ngày nay ba được làm ông giám đốc là phải !
  Năm ấy, vào một ngày cận tết nguyên đán cũng là ngày cuối học kỳ một, tôi đi nhậu với mấy anh em trong cơ quan về.Men rượu bia làm cho tôi xỉn quá rồi, tôi bước vào phòng làm việc của mình tại nhà để nghỉ.Bổng nhiên tôi thấy trên bàn làm việc của tôi có một quyển học bạ nằm chèm bẻm ở đó. Tôi vội vội vàng vàng mở ra xem trong lúc men rượu bia còn đang choáng váng; đọc chữ đươc, chữ mất,  không còn tin vào mắt mình. Nào là trong giờ học nhảy cửa sổ trốn lớp đi chơi;ngủ gà, ngủ gật trong giờ giảng bài, kiểm tra không thuộc bài v.v... và v.v... Thấy vậy tôi nổi cơn thịnh nộ điên cả người, tôi đứng phắt dậy gọi thằng con và lôi đầu nó vào phòng nện ngay cho nó một trận bán sống bán chết.Tôi càng đánh nó càng im cho đến khi tôi thấm mệt không đánh nỗi nữa mới thôi. Lúc này thì men rượu bia trong người của tôi cũng tan dần gần hết. Thằng con của tôi khóc tức  tưởi,  đến cạnh tôi quỳ xuống và nói :
- Thưa ba ! quyển sổ học bạ đó là của ba chứ đâu phải là học bạ của con !
Trời ơi !... lúc này  tôi đứng lặng như trời trồng , gượng gạo chuyển qua trạng thái ứng phó  với con :
 - Từ hồi đến giờ ba đánh con về tội gì con biết không ? 
 - Ba đánh con không phải cái tội con học dốt mà ba đánh con về cái tội giấy tờ tuyệt mật của ba, ba đã cất giấu rất kỹ sao con lại lục lọi để làm gì ?
-----------------------------------------------------------------------------
Bạn đọc biết không, từ cái ngày tôi đánh thằng con đầu của mình đến giờ, tôi lại mang theo trong tâm hồn mình một nổi ân hận không thể nào phai. Một phút hồ đồ ngàn năm ân hận, cũng từ đó mà tôi trở thành người hiền, vì tôi biết cái lỗi của mình không còn cơ hội để chuộc lỗi.

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Chuyện bịa như thật - chuyện thật như bịa :)

CHUYỆN CỦA 40 NĂM VỀ TRƯỚC ( Tiếp theo )

  Sau bữa điểm tâm buổi sáng hôm ấy, số tiền 50 triệu vợ đưa đi đón con biến mất, lòng tôi buồn rười rượi. Ngồi trên xe du lịch chất lượng cao mà tôi cứ tưởng ngồi trên đống lửa. Thấy vậy, thằng đệ hồi học bên Quế với tôi, ghé vào tai tôi nói nhỏ :
  - Hiện nay em đang làm giám đốc trung tâm xúc tiến việc làm, chỗ em có nguồn vốn phi chính phủ lớn lắm ! Nguồn vốn này giành hỗ trợ cho các đối tượng chính sách có từ 3 con trở lên là lao động chính để mở nông trang điền thổ mà làm, mà ăn ...
 Tôi người nghe thằng đệ nói vậy mà trong lòng bừng tỉnh ,nẩy ra một niềm hy vọng mới. Tôi hỏi lại thằng đệ :

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Vui cuối năm

CHUYỆN KỂ CỦA 40 NĂM VỀ TRƯỚC

   Trước những ngày ra Hà Nội dự lễ kỉ niệm 60 trường HSMN trên đất Bắc,tôi giành  rất nhiều thời gian để sẻ chia tâm sự cùng vợ : -Em thấy không, mỗi lần chúng mình đi nhậu với bạn bè HSMN của anh thì chúng nó đều trêu anh là ông ngoại cho ngồi "chiếu dưới" vậy đó ! 
  Vợ tôi, nghe tôi nói cũng mủi lòng cảm thông cho tâm trạng của tôi. Thế là được dịp tôi tấn thêm bước nữa :- Nói cho cùng, chứ trong ván cờ cuộc đời anh đã đi trước một nước cờ thế để hậu thuẩn cho ngày hôm nay. Vợ tôi nghe tôi nói đến đây thì tỏ ra hết sức chăm chú theo dõi. Tôi chưa kịp ngắt lời thì vợ hỏi ngay :
 -Nước cờ như thế nào ? Anh nói để em xem thử nó như thế nào ?
Tôi chậm rãi tỏ vẽ từ tốn nói : - Ngày anh đi học ở ngoài Bắc có quan hệ với một cô gái và đã ... ( tôi dừng lại một lúc khá lâu ) Vợ đớp lời hỏi tôi dồn dập : - Đã đã làm sao nào ? ( Nét mặt của vợ lúc này dường như không vui ) Tôi vờ sụt sùi và chậm rãi nói từng tiếng như rót mật vào tai vợ : - Thì...thì đã có với cô ấy một mặt con, thằng cu ấy năm nay chắc cũng ngoài 40, và thế nào nó cũng đã có vợ con !

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Gửi

ĐÔNG TRIỀU
Nước thuốc thời gian nhộm màu tóc trắng
Cùng về trường trong cái nắng mùa đông
Cổng trường xưa nay hóa cổng Đền Trần
Viên đá cũ phân vân ngày tháng cũ