Hiển thị các bài đăng có nhãn Chơi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chơi thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

ĐÈO BÒNG ?



Hốt hàng của Quế nhà thơ ở "Phây" đem zìa đây trình các Quế xem chơi:



"Hàng" này ổng treo chợ "Phây",
"Siêu thị Bé" đã lâu ngày ổng lơ.
Ổng là một "Quế nhà thờ"
Mần thơ thường lấy vần "lờ" chủ công.
Dù đi bên Đoài, bên Đông
Ông ơi phải nhớ "zòng zòng" ghé đây.
Ông phây phây, cứ "phây, phây"
Không quên "nghĩa zụ" bên này, Quế trông?
Ông còn yêu Quế nữa không?
Hay là có mụ bỏ chồng, ông theo...
Nhìn ông "đồ đạc" héo queo,
Thì ong với bướm có đèo được không???



MÙA HẠ


Trời nóng quá làm tâm hồn điên đảo
Bài thơ tình bản thảo chẳng thành câu
Bên cửa sổ bầy ve sầu réo gọi
Ong bướm về không nói ngẩn ngơ say ...


ĐN ngày 27/ 5 /2015 VAV

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

CƯỜI


NGÀY NAY
Hôm qua làm chẳng ra trò
Bị bà cho "Chưởng" vừa bò, vừa la
Miệng hô : "Em hãy thứ tha
Để anh nuôi mẹ, mẹ già của anh !"



Nghiến răng bà nổi tam bành
Giơ cao đánh khẽ để anh nhớ đời
Bây giờ được chút thảnh thơi
Ra quán ăn nói đất trời cũng kinh
Hỏi ra mới rỏ sự tình
Ở nhà sợ vợ lặng thinh cả ngày !
Đà Nẵng 21/ 10 / 2014 VAV





Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

MỜI CHỌN "MÁ ĐẦM"






Ai ai cũng được trọn quyền
Trong hai chọn một hữu duyên trụ thành
Một là lục bảo ngọc xanh
Hai là người đẹp trong tranh đánh đàn !


Người đẹp có trái tim vàng
Dịu hiền chung thủy, giàu sang chẳng cần
Ngoc thì sang quý vô ngần
Giàu sang một cõi nhưng thân nhọc nhằn...

Ai ơi thôi chớ băn hăn
Trong hai chọn một trở trăn làm gì !
ĐN ngày 21 / 08 /2014 VAV


Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

DANH THẮNG NGŨ HÀNH SƠN



Xuân về hoa nở muôn phương
Quê hương đất Phật tình thương dạt dào
Ngũ hành danh thắng mời chào
Bạn ơi hãy đến để vào cõi mơ !

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

HÀNG ĐỘC

Quế này phong độ còn rin.
Chân tay ngũ tạng,mặt mày nở nang
Quế nữ ơi ở những phương nao !
Giang tay mở cửa,cùng bay tí nào...


Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

KHÔNG ĐỀ


KHÔNG ĐỀ

Bão mưa chẳng biết mần  chi
Ngồi gặm bánh mì lượm được bài thơ
Mấy câu lục bát dật dờ
Chữ trúng,chữ trật vẫn mơ Thúy Kiều
Văn chương,thơ phú không nhiều
Ngứa mồm,ngứa miệng nói liều mới oai
Mấy Quế xúm xít mà coi
Em lớp mười một viết bài quá hay:
"Mình xin thay mặt tổ hai,
Bàn về tác phẩm của ngài Nguyễn Du:
Thúy Kiều tuy chẳng đi tu
Nhưng mà hồn đã ngàn thu giấc tròn
Sắc tài sánh lại nước non
Đây người con gái chẳng còn điểm chê
Gặp Kim như trúng bùa mê,
Hai người đính ước hẹn thề Đạm Tiên
Bổng đâu oan lớn ập liền
Thúy Kiều buộc phải bán mình chuộc cha
Chẳng may mắc bẫy tú bà,
Biến Kiều bổng chốc thành quà thanh lâu
Đương cơn nhục nhã tủi sầu
Thúc Sinh xuất hiện phép màu nhuộm lên
Tưởng rằng Kiều đã gặp hên
Hoạn Thư đày đọa như tên ngục tù
Nàng đau trong nổi căm thù,
Phận đời sóng gió mây mù xa trông.
Bạc Bà giết những kiếp hồng
Lầu xanh Kiều lại vào tròng lần hai
Chẳng còn nhờ vã được ai
Kể như nàng đã tương lai mịt mù
Từ Hải khí phách trời thu,
Kiều được giúp đở trả thù bấy lâu
Ngỡ chăng chấm dứt nổi sầu
Lại Hồ Tôn Hiến hiểm sâu đánh lừa
Từ Hải chết đứng không thưa,
Thuý Kiều lại kiếp ngày xưa quay về
Nổi đau nhục nhã ê chề
Nàng nay chẳng muốn quay về nhân gian
Tiền đường kết liểu kiếp oan,
Giác duyên sư phụ cứu đàn con thơ
Rời xa thực tế bẩn dơ
Nương nhờ cửa PHẬT đợi chờ tương lai
Ngày kia Kiều đã gặp ngài,
Tái duyên Kim Trọng cả hai đều mừng

Đến đây xin phép được dừng
Cám ơn cả lớp chẳng ngừng lắng nghe."

                                                              Bài của em PHẠM QUỐC ĐẠT
                                                                                  Lớp 11 chuyên toán
                                                                                      Trường Lê Quý Đôn BR-VT

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

THƠ TÌNH CHO MUỘI

Anh vẫn chờ em bên ngã tư đường
Mấy bông sứ trắng gió đưa hương
Anh thấy lòng đau như trái rụng
Không biết mai về có nhớ thương ?
                                       VŨ ANH VINH

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

GIAI THOẠI

                         GIAI THOẠI 1
         THẰNG BỜM CÙNG HỌC VỚI PHÚ ÔNG


BỜM :             Năm xưa ông học cùng tôi
                         Mỗi năm một lớp,đứng ngồi chẳng yên
                         Tài ông, tôi thấy khá phiền
                         Lợi chung thì ít, lợi riêng quá nhiều

PHÚ ÔNG:      Bờm ơi ,mầy thật lắm điều
                         Tau làm kiểu ấy là liều một phen
                         Muốn làm quan phải có "Bằng"
                         Không tiền đút lót thì thằng nào cho ?
BỜM :             Tôi đành mất cái "quạt mo"
                         Để ông thăng tiến mà lo dân tình
PHÚ ÔNG :    Bờm ơi mầy quá linh tinh
                        Làm quan không  "kiếm" thì mình "lót" chi
                        
                       Thằng BỜM buộc miệng bật cười
                        PHÚ ÔNG thấy thế tối thui mặt mày
                                 
                              GIAI THOẠI 2
THẰNG BỜM LÀM DÂN, PHÚ ÔNG LÀM QUAN
BỜM:            Luật rừng, luật biển ,luật sông
                       Bao nhiêu là luật sao ông không làm ?
PHÚ ÔNG :   Luật sông ,luật biển, luật rừng...
                       Những thứ luật ấy tau ưng tau mần
BỜM:            Ông là quan của Nhân Dân
                       Bầu ông với một tinh thần lo chung
                       Nay ông được ghế trùng phùng
                       Thiết danh mại tước ung dung ông cười
                       Dân than ở chốn muôn nơi
                       Gạo châu, củi quế rối bời ruột gan
                       Đã mùa mưa lũ đến gần
                       Nơi ăn chốn ở trăm phần lo toan...
                       Đường đi, lối lại cửa quan
                      Ông đóng kín cửa, họp bàn chốn nao ?
                                                                            
                                                                                 VAV ĐÀ NẴNG

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

Hãy cứ là Quế thôi!

Quế là ai?
Quế là chúng ta.
Đảng của ai?
Đảng của cha mẹ ta, và của cả chúng ta.

Thời gian trôi qua, Quế "ca".
"Ca" vào ai? Vào cha mẹ ta, "ca" vào chúng ta.
Lịch sự nói "ca",
Thật ra là chưởi,
Chưởi chính ta và cha mẹ ta.

Vì sao ư?
Chúng ta bàng quan, chúng ta cầu an.
Chúng ta chỉ "ca" và chúng ta "than".

Thôi, Quế xin can.
Hãy là Quế thôi!
Làm "chính trị gia" dễ "phan"...
Ừ, thì Quế "cầu an",
Nhưng bạn ơi, bạn có hơn Quế không?
Chúng ta cùng chung phận:
Phận hèn - chỉ có "than".

Hãy cứ là Quế thôi!
Để yêu đời, dù không phải lúc nào Đời cũng đẹp!
Loài người ngày càng đông,
Cửa "Thiên đường" chật hẹp.

Hãy cứ là Quế thôi!
Mỗi ngày qua cố kiếm một niềm vui,
Thế cũng hạnh phúc rồi!

Hãy cứ là Quế thôi!

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

BIỂN VÀ ĐỜI

BIỂN VÀ ĐỜI

Ngước,
           trong trẻo xanh.
Nghiêng,
            tít tắp xanh.
Ngâm,
          nhâm nhi,
                       lạnh mát,
                                    mặn chát.
Hè,
     Nắng cháy,
                      bỏng rát,
                                  trải dài trắng cát,
gió nhẹ, thông reo,
                           đời hát!
Thu, Đông,
               bão giông,
                             cuồng phong,
                                                đổ nát,
                                                         rú gầm.

Yêu từ tâm,
                Ghét từ tâm.
Ba Mươi,
               hun hút đen.
Rằm
              lấp lánh sáng.
Yêu-
              "bờ cát dài phẳng lặng"
Ghét-
        xới tung,
                    sóng dữ
                                 gầm gừ.

Quy luật:

Âm - Dương,
                   Thịnh - Suy,
                                       Yêu - Ghét.
                                                        Nóng - Rét.
Bọt bèo,
              Rều rác,
                         Cuộn sóng,
                                          nhấn chìm.

Tim -
         Yêu thương.
Nghĩ suy -
                Óc.
Khóc
                và hát.
Dựng xây,                    
                  đổ nát,
                             Lâu đài cát.
Đời,
            chua chát.
Kết,
           không là chết.

Vẫn
           mát rượi,
                          xanh tươi,
 Buồn
           rồi vui,
Vạn vật
            hồi sinh.
                           Sống.

Sáng nay,
              dập dờn sóng.
Mênh mông nước,
                             mênh mông tình,
Sắc xuân thắm, 
                         mặc sức ngắm,
                                                mặc sức ngơi,
thả chân trời,
                       dừng chân sóng.
Người ngóng,
                       kẻ trông,
                                      mong đợi,
                                                      nóng lòng.
Thất bại,
               thành công,
                                   long đong,
                                                       lận đận...


Đời một người
                              có hạn.
Lòng Mẹ Biển
                               bao la.
Nặng nề chi
                               bạn - ta,
Cùng nhau,
                               trước biển,
                                                hát ca,
                                                          yêu đời.

Đà Nẵng, 3/2012.
TGTB

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Vần

Rằng yêu thì vẫn còn yêu,
Dẫu cho đời có sớm chiều nắng mưa.
Đời như một hũ mắm dưa,
Muối nhiều thì mặn, muối vừa thì ngon.

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

VĂN VẦN TẶNG QUẾ SÀI

Từ Bình phước ta về Bến Nghé
Chắc phen này "mãnh giáp không còn"!
Gồng xô giữa đất Sài Gòn
Một thân Tocgio "bão tồn" sao đây?

Tình thương mến, đội Quế Sài
"Án" thì vẫn "xét", lai rai vẫn mần.
Men tình bạn Quế lâng lâng,
Xa rồi ta lại thấy gần nhau hơn.
Tỉ Muội ơi, chớ giận hờn,
Để cho ta đỡ cô đơn giữa đời.
Ta đi khắp bốn phương trời,
Chẳng đâu thay được nụ cười Quế thương!
Ngày mai trên mọi nẻo đường,
Ta vào "chợ Quế" vấn vương nỗi niềm.
Quế cùng nhịp đập con tim,
Quế cùng hơi thở nên tìm về nhau.
Quế ơi, dù bạc mái đầu,
Tình thân bạn Quế dài lâu vững bền.
Ta về "Đến hẹn lại lên..."
TOCGIOTHOIBAY