Hiển thị các bài đăng có nhãn Trạng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trạng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

BÁNH CANH KHUYA


  Việc của mình ở Huế thường xong chừng khoảng chín mười giờ đêm. Hôm nào còn sức thì mình tản bộ dọc đường Lê Lợi đón gió mát, nghĩ miên man, gặm nhấm nỗi nhớ về bạn bè Huế xưa, vui buồn một thuở... giờ đã là ông nọ bà kia . Những  hôm  đuối quá mình  ngồi chơi trước khách sạn Century. Nơi có bọn trẻ con nhà "bên bờ hồ" hay tụ tập về ăn bánh canh khuya.

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

TÌM LẠI NGÀY HÔM QUA ...


Trong khi chờ đợi chủ nhà Q.MF, xin mạn phép rinh về cho các Quế xem tạm trước đã!

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Biển

                                     Nha Trang




Dốc Lết- Khánh Hòa

Từ Hải Vân ( phía Đà Nẵng) nhìn xuống

Lăng Cô- TTH

Ngược sáng















(Ảnh chôm bên nhà họ ngoại)

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Đà Nẵng trước ngày 29/3/2013

Sắp đến kỉ niệm ngày 29/3, Đà nẵng đang chuẩn bị khánh thành cùng một lúc thêm 2 cây cầu bắc qua sông Hàn: cầu Rồng và cầu Trần Thị Lý mới... lại còn thi bắn pháo hoa... Mình  lượn một vòng, ghi được mấy thứ gửi các Quế, coi như là khai vị hoặc ăn cơm trước kẻng gì đấy cũng được.
   

Thuyền ngược sông Hàn

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Tấm ảnh ghép

Tấm ảnh duy nhất chúng tôi còn có được về ba bóc ra từ căn cước cũ. Mẹ tôi coi đó như báu vật. Mang ra hiệu ảnh chụp lại rồi phóng to lên, đem đặt trân trọng trên bàn thờ.

Nếu gọi bức ảnh đó là hiện thân của ba, thì ba tôi bất động một cách bất lực, nhìn con mình côi cút, đói rét suốt tuổi thơ. Ba cũng đành bất lực nhìn người vợ trẻ khốn khổ cùng cực, sức mỏng lực kiệt, ốm đau liên miên. Nhà cửa tuyềnh toàng xiêu vẹo.

Ba đứa con nít cùng một người phụ nữ đau quặt đau quẹo trong ngôi nhà trống hoác, mùa nắng gió Nam đưa như đưa võng, mùa mưa rét mướt gió mùa Đông bắc thốc ngược, lạnh thấu xương, đứa nào đứa nấy run răng đánh cầm cập. Đừng nói chi đến cơm, mùa giáp hạt sắn khoai  cũng không đủ no lòng.

Nghe lời mẹ: đói ăn rau đau uống thuốc .
-      Mấy chị em đi kiếm rau dền, rau má, rau lang...rồi cả rau tàu bay, lá bù xít, dền gai. Đói.Chúng ăn được tuốt. Vậy nên mới không chết, mới sống mà lớn lên được, mà học mà hành. Chỉ vì mỗi một điều thật giản dị.
-        Mẹ đã hứa với ba là phải nuôi các con ăn học nên người. Thất học sẽ bị người ta chê cười là con không cha, không có ai dạy dỗ.

Nhờ vậy đó, mà không có đứa nào mất dạy, mất nết. Mẹ con chị em lần hồi nuôi nhau cho đến ngày khôn lớn. Cũng ruộng vườn, nhà cửa tạm gọi là ... Chỉ mỗi cha là không thể cố gắng mà làm ra được, nên suốt đời, chúng tôi khập khiểng, mãi không thăng bằng được.

Những lúc khổ đau uất ức, tôi nhìn lên ảnh ba mình trên bàn thờ mắt nhoà đi, thấy ba tôi cũng khóc. Có những điều không thể giải bày cả với mẹ, tôi cắn răng ngồi khóc thầm đêm đêm bên góc bàn thờ ba, rồi  thiếp đi. Trong giấc ngủ chập chờn đó, tôi mơ ba tôi sống lại, mơ được ba an ủi vỗ về...

Rồi một hôm mẹ mang ảnh ba đi thay áo vét cà vạt. Diện bộ mới trông oách lắm. Lý do là:
-         Các con lớn rồi, ba cũng cần phải lịch sự, đàng hoàng hơn.(?)
Mẹ còn kể rằng nhà này nhà kia, họ có bức ảnh gia đình đủ vợ chồng con cái. Tôi ngồi nghe, thấy mình bất lực quá.
Cho đến một ngày,  người cô họ gọi đến cho tấm ảnh cũ chụp dịp ba tôi trúng tuyển vào Việt Nam Thương Tín ngân hàng. Tôi như người bắt được của quí, săm soi ngày này ngày khác và đi tới quyết định sẽ ghép cho mẹ - và cho cả chúng tôi nữa tấm ảnh có đủ vợ đủ chồng, đủ con cái như người ta.

Mẹ tôi sinh năm 1938 chừ tuổi đã bảy mươi tư, tí nhớ tí quên, và phần nào đó đã hoá con nít. Tôi cặm cụi ghép ảnh rồi phóng to treo giữa nhà để mẹ nhìn cho rõ. Bức ảnh mà phần mẹ và các con chụp sau ngày ba mất đến 4 năm. Phần ảnh ba chụp trước đó dễ có đến 10 năm. Nhưng có hề gì!  Mẹ tôi lượn qua lượn  lại nhìn ảnh cười sung sướng ra chiều mãn nguyện lắm. Con tôi thấy bà ngoại mừng lại lo lắng bảo: 
- Mẹ lừa bà ngoại. Đó là ảnh ghép. Không phải thực.

Lời con trẻ vô tình như nhát dao cứa vào vết thương mãi chưa kịp liền da.
Đành dỗ dành con:  mẹ làm sao có được ảnh thực. Nên thôi đành vậy!
ttqm
(Bài này mình nhặt được-là tâm sự của một đứa con Liệt sĩ, thấy có cái gì đó giống chúng mình quá, nên dán lên bù cho bài toàn ảnh hôm trước)


Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Quế 2C nhập môn

 Mình về nhà chung bantbe.blogsopt.com thường xuyên, nhưng không biết kể cái gì, lần này có cô Hồng bảo mẫu lớp 2C trường Bé của chúng mình ghé qua, lại được lớp trưởng NV Toản phân công, mình treo lên tường nhà chút hơi hướng của Quế 2C và các bạn khách mời 1C và 4H,...  Đà Nẵng .


Mừng năm mới với cô

Cô Hồng bên phải đây các bạn ơi

Sợ các bạn say nên mình thêm đá liên tục

Lớp trưởng 2C NV Toản cà lăm

Nghe ĐT Vân Anh kể chuyện

Thì thầm chuyện bí  mật hồi ở trường HSMN với khách mời lớp1C- TCD

Mỹ Hạnh 4H, Vân Anh và cô

Ăn mì Quảng no nê rồi chia phe ngồi tán dóc
ĐCS