Hiển thị các bài đăng có nhãn Quế xưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quế xưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

TÌNH QUẾ

Kim quế 

Quế có rất nhiều loại như: đan quế, kim quế, ngân quế, nguyệt quế, liễu diệp quế… Trong đó, đan quế,kim quế, ngân quế được lấy tên theo màu sắc của hoa mỗi loại là: đỏ, vàng, trắng. Quế nở hoa vào tháng tám âm lịch. Hương hoa quế thơm, có thể dùng để uống trà hoặc dùng làm thuốc.
Ngoài cây quế dược liệu ,còn loại cây quế cảnh "một cây cù mộc ,một sân quế hòe " (Kiều ). Dân gian còn gọi quế là loài cây may mắn. Người xưa, khi con cháu đi thi đỗ đạt trở về, để tôn vinh thường gọi là ‘Lan Quế tề phương’’ ( đều thơm). Quế đồng âm với “quý” (trong tiếng Hán), có ý nghĩa là vinh hoa phú quý.
Quế trồng nhiều ở miền Nam Trung quốc ,còn ở nước ta quế chất lượng hơn mọc tự nhiên và trồng nhiều ở Thanh hóa ,Nghệ an ,Trà bồng ,Trà my ,Quế sơn…
Điều bất ngờ là chúng ta còn có những câu thơ khá hay về cây quế .Bất ngờ vì quế không phải là thứ cây phổ biến có thể dễ gặp hàng ngày mà chủ yếu ở miền rừng:

Em như cây quế giữa rừng

Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay.

Quế có vỏ chứa tinh dầu thơm cay dùng làm dược liệu quý . Nhưng cái đáng qúy hơn là phẩm chất ở con người chứ không phải ở loài cây:

Ở sao như quế trên rừng

Thơm không ai biết, ngát đừng ai hay

Hai câu thơ chỉ khác nhau vài chữ nhưng nội dung ý nghĩa đã có thể rất xa nhau. Nếu như câu trên, là cái ý tứ giữ gìn cái phẩm giá riêng có của mình, thì câu thơ dưới lại có ý giấu kín bản thân một cách khôn ngoan . Một phẩm chất tinh thần khác nữa của quế được khám phá là sự gắn bó với cội rễ, lòng chung thủy trước sau như một :

Ở sao như quế trên non

Trăm năm khô rụi, vỏ còn dính cây

Tuy vậy ở đời, ai cao quý tốt đẹp mà không có lúc phải chịu tiếng dèm pha:

Xin đừng thấy quế phụ hương

Quế già, quế rụi, hương trường thơm xạ

Hay:

Anh đừng tham cái bông quế

Bỏ phế cái bông lài,

Mai sau quế rụng

Bông lài thơm xạ..

Cho nên mặc cho dèm pha ,tình nghĩa gắn bó giữa đôi ta vẫn không thể ai sánh được:

Hai ta đang nhớ đang thương

Ai về phân quế rẽ hương cho đành...

Thậm chí có khi bộc lộ nỗi niềm, than thở với quế như với bạn tri âm tri kỷ:

Tay cầm nhành quế mà than

Tuổi xuân xanh không gặp bạn, hồi hoa tàn gặp nhau.

Một khi đã rời gốc đi theo người, giúp ích cho người, làm sao quế còn giữ được cành tươi:

Nâng cành quế héo trên tay

Càng thương quế ngọt quế cay cùng người

Cảm động xiết bao khi biết quế đã cùng ta từng ngọt ngào, cay đắng.
Đan quế
Ngân quế

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Tư liệu về Khu Giáo dục Học sinh Miền Nam Quế Lâm và trường Nguyễn Văn Trỗi, bạn đã biết chưa?

TƯ LIỆU VỀ HSMN
_____
Báo cáo ngày 2. 2. 1967 về việc xây dựng Trường Học sinh miền Nam ở Quế Lâm (1)

Fond Phủ Thủ tướng, Hồ sơ 18054

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

LƯỚT SÓNG LY GIANG

Bước vào năm 1970 không khí vượt sông dâng lên cao trào học theo gương "Mao chủ xị vượt sông Trường Giang". Các ngày lể 1/8 (Ngày thành lập Quân giải phóng - PLA), 1/10 (Quốc khánh Trung Hoa) cả trường thường được ra bờ sông Ly dự mít tinh xem quân đội TQ diễn tập vượt sông "chiếm Đài Loan". Rồi cầu Trường Giang khánh thành, rồi Mao đón TT Nixon,.. Theo đó lũ nhok HSMN trở nên hiếu chiến hơn: gây loạn đập phá trong trường, ra căn tin giựt xé các họa báo có hình TT Nixon,..
Thông thường chỉ vào ngày chúa nhật các trò mới được ra Quế Lâm chơi mà phải xin phép. Nhưng do là đang nghỉ hè cộng với khí thế vượt sông đang lên nên lũ nhok thường xuyên có mặt ở Ly giang.
Đoạn sông từ cầu Giải phóng đến chân núi Voi thường túc trực vài nhóm Quế nhok và dễ dàng nhận biết với áo mất nút, túi rách "vì nhân dân phục vụ" và nón nan. Nhóm nhớn vẫn đang ở trường miệt mài học vượt, haha... cố lên.:D

Cầu Giải phóng bắc qua sông Ly, Quế Lâm, TQ
Chán chơi bắn súng hơi có thưởng ăn kem hay ghé Bách hóa nhân dân giả ngắm hàng rồi chôm vài cục pin lũ nhok kéo ra sông Ly bơi lội. Bên kia sông là chỗ cho thuê chèo thuyền, thế là vài thằng lao bơi qua, lũ khác chạy vội lên cầu Giải phóng với những túi chứa quần áo lủng lẳng hai vai. Bỗng thằng Hồng bựa nói "Tụi mày cầm đồ qua trước đi" rồi leo qua lan can cầu lao xuống... ùm. Dưới sông 3 - 4 thằng đang bơi qua, việc thằng Bựa nhảy cầu xuống làm chúng hưng phấn hơn, la hét om sòm. Người dân TQ trên cầu và hai bên bờ túm tụm chỉ chỉ trỏ trỏ. Quăng túi đồ cho thằng Cường khỉ miệng bi bô vị trí tập kết, tay chỉ xuống sông ngầm bảo là tao tìm bạn tao (vì người TQ đâu có biết tiếng Việt). Haha... thế là...
Hình hù dọa :D
Dòng sông Ly khá cạn nhưng dưới đáy có lớp rong dài dầy êm, dòng nước chảy mạnh đưa tôi trôi đi xa. Tôi nằm ngửa thả lỏng khoan khoái cái cảm giác thót bụng khi nhảy cầu quá cao (cũng còn gọi là hú hồn). Bỗng nghe tiếng thằng Bựa la "Sao chột", ngó thấy trên cầu nghẹt người xem, tôi vội bơi về phía nó trong tiếng oh à... loáng thoáng của mọi người.
Hình hù dọa :D
Bãi tập kết của chúng tôi ở bờ bên kia, phía dưới bãi cho thuê thuyền, đối diện núi Voi bên này. Từ vị trí này ngoài bơi lội còn canh me xem em HSMN Quế nào thuê thuyền bơi ra là alêhấp "để tụi tao chèo tý" haha... thế mới tiết kiệm tiền. Hết giờ chủ thuyền kêu, chèo lại ông ta thấy thèn Việt Nam lạ hoắc nên ngần ngừ... thế là chèo tiếp 1 giờ nữa, khi trả thuyền, cự cãi chủ thuyền về chuyện tiền nong thêm xuất là chuyện của bạn mình, hehe... :D
Hồng bựa và Ba chột tại Đà Nẵng
Một lần cả bọn đang thả lỏng gần núi Voi, ở đây từ 2h chiều trở đi là có đông người TQ ra đây tắm. Bỗng thèn Bựa chửi thề "Mẹ kiếp" rồi nó bơi vô chỗ vòi voi. Tại đó trên một tảng đá, một thằng bé TQ đang đứng tè vung vẩy tự nhiên, còn chí chóe giơ tay vẫy vẫy "zuê nản". Thèn Bựa leo lên tảng đá tát cho thằng bé một cái, rồi lu loa tiếng Việt nào là "tao đang bơi""mày dám đái bẩn"... Thằng bé khóc thét và không hiểu gì sất. Một vài thanh niên TQ tiến về tảng đá, tôi la: "Rút bựa". Nó lao ùm rồi chúng tôi bơi rút qua bờ bên kia với mấy thằng Quế nhok. Trên tảng đá mấy thanh niên đang nói gì đó với thằng nhỏ rồi lấy khăn phất phất tụi tôi. Chả hiểu ?... (Thanh niên TQ đi đâu cũng có cái khăn mặt trên cổ). :D
Núi Voi địa điểm bơi kình với thanh niên TQ
Từ đó cứ mỗi lần lũ nhok Quế bơi gần núi Voi thấy mấy thanh niên TQ phất khăn là tấp vô. Rồi dàn hàng ngang... bơi kình (bơi đua). Thèn Bựa thế mà cứ hay thắng họ, tôi, thèn Quí đôn, Cường khỉ thì chỉ xêm xêm cùng họ.
Khu vực núi Voi cứ chiều đến là đông thêm và VĐV TQ cũng thay đổi liên tục và... chúng tôi luôn về trường trễ, đói, mệt nhưng zui.
Ôi kỷ niệm ấu thơ !

Ba chột
23 - 08 -2015





Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

ẤU TRĨ LUẬT CHƠI


ẤU TRĨ LUẬT CHƠI



Chúng tôi là những chú nhóc cùng lớn lên với nhau dưới mái trường XHCN. Trong môi trường cùng ăn, học, ngủ, chơi với nhau nên giữa chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm. Thời đó làm gì có vi tính với internet, làm gì có karaoke, càng không có game niktendo. Phim ảnh thì thi thoảng một tháng lần luân hồi với các phim Việt Nam, rồi phim Trung Quốc kiểu gì thì cuối phim cũng sẽ là đoàn người đi với cờ hồng bay phới phới trong ánh vầng dương đang lên. Nhớ hồi đó cứ xem đến đoạn này là tụi tui cứ tự nhiên đứng lên vác ghế đi về, vì vài phút nữa là phim the end.
Là con trai nên chắc chắn bóng đá là trò chơi hấp dẫn nhứt rồi. Cứ có thời gian tự do là y như rằng mấy thằng nhóc lại bu xung quanh trái banh cao su xanh đỏ. Hồi đó chưa có banh nhựa nên có trái banh cao su là oách lắm. Không ai hướng dẫn nhưng với giấc mơ mình là Pele, Ba Đẻn cứ thế lao vào thọt chân vô trái banh. Nào có biết mặt mũi thần tượng như thế nào đâu, cũng chưa từng thấy họ đá ra sao, không sao nghe tên là được và cứ thấy banh là sút, vướng chân bạn sút luôn, bị cản hả xô té luôn, sợ gì. Thế là chiến thuật “ruồi bu” xuất hiện mỗi khi trái banh lăn.

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

        Chuyên thứ nhất:    TRẬN ĐỘT NHẬP NÔNG TRƯỜNG CAM KHÔNG THÀNH

            Chúng tôi là những học sinh Việt Nam học tại Trường Mùng 2 tháng 9, từ năm 1967 đế năm 1975;  đa số là người miền Nam, có cha mẹ hoặc đã hy sinh hoặc đang tham gia cuộc kháng chiến cứu nước; đến Quế Lâm từ nhiều vùng và từ nhiều dân tộc sinh sống trên đất nước Việt Nam. Là học trò, chúng tôi cũng không thiếu những trò nghịch ngợm, mà giờ đây khi đã trưởng thành nhớ lại và nhìn nhau cùng cười: Sao ngày đó bọn mình nghịch thế, đúng là trẻ con hiếu động và liều lĩnh.
          Một trong những việc chúng tôi gây ra làm ảnh hưởng đến hình ảnh tốt đẹp của Học sinh Việt Nam ở Quế lâm đó là vụ “Đột nhập Nông trường trồng cam” năm 1970.
          Nông trường nằm cạnh Trường, được rào bởi loại cây gai nhọn, tiếp đến là  một con hào sâu và rộng, bên dưới cũng trồng các loại cây có gai. Lê Quang cầm đầu một nhóm khoảng bốn, năm tên; thường sau giờ cơm chiều hay trèo lên tường rào của trường chơi và ngắm nhìn những đồi cam xa tắp. Vào mùa cam chín, những quả cam vàng tươi, cái màu vàng của những trái cam chín mọng nước gợi sự thèm thuồng của lũ trẻ con chúng tôi. Lê Quang nảy sinh ý tưởng muốn khám phá…vườn cam hấp dẫn kia. Đó là sự hiếu động kiểu của trẻ con, chứ ở Quế Lâm mùa nào thức ấy, chúng tôi vẫn được cung cấp hoa quả, bánh kẹo đều đặn.
          Cả nhóm sôi nổi bàn kế hoạch đột nhập, quan sát tìm vị trí có thể dọn cây gai, vượt hào sâu. Khó nhất là phải nhảy qua được con hào rộng khoảng hơn hai mét. Để chứng tỏ bản lĩnh đàn ông, con hào kia với những đứa trẻ “dũng cảm” lúc đó chỉ là chuyện nhỏ. Nhóm trưởng Lê Quang nghĩ ra kế  dùng một cây sào để đu người nhảy qua con hào .  Một góc trong trường có địa thế giống con hào kia được chọn làm nơi tập luyện. Các tên nhỏ hơn ban đầu bị ngã, nhưng cả bọn rồi cũng tập nhảy thành công.
         Lê Quang chọn một đêm trời tối để tập kích vườn cam của Nông trường. Khi có tiếng chuông  hiệu lệnh báo giờ ngủ, cả nhóm bắt đầu bí mật hành động; đi men theo sát tường rào trường để tránh các chú bộ đội gác cổng phát hiện; mau chóng vượt tường rào trường, áp sát hàng rào Nông trường, dùng dao phát dọn một khoảng trống để chui người vào trong rào. Cẩn thận hơn, nhóm trưởng Lê Quang cầm mấy hòn đá quăng về phía vườn cam để thăm dò động tĩnh rồi cầm sào, lấy hết can đảm đu và nhún mạnh người phi qua hào bằng một động tác thuần thục. Trong chốc lát chúng tôi đã nhập thành hoàn hảo và tản ra để thu hoạch chiến lợi phẩm. Trời tối, nên mò được quả nào là chúng tôi vặt tuốt. Công việc “thu hoạch” cam đang diễn ra suôn sẻ hơn mười lăm phút, thì ôi thôi, có tiếng chó sủa, tiếng kẻng báo động; rồi tiếng  bước chân người chạy và tiếng la hét náo động. Ánh đèn pin chiếu sáng quắc cả một vùng rộng lớn. Cả nhóm mạnh ai nấy chạy. Tên cầm đầu Lê Quang chạy nhanh nhất, cầm sào đu người phi qua hào, thế là thoát. Do Lê Quang quên làm động tác đẩy trả lại cây sào, báo hại lũ đàn em bị kẹt lại bên bờ hào sâu đứng run rẩy trước bầy chó chỉ chờ lệnh của các ông chủ bảo vệ là lao vào xé xác mấy kẻ đột nhập kia. Trừ Lê Quang chạy thoát, còn toàn bộ đội hình bị bảo vệ nông trường tóm gọn. Không khó để xác định các đạo chích là các “ông tướng” hàng xóm. Trận tập kích vườn cam đã bị thất bại một cách thảm hại.
         Đoàn “tù binh” được bảo vệ nông trường áp giải vào đến cổng trường. Chờ một lúc thì chú Quân - (phiên dịch tiếng Trung, đã mất) và thầy Hiệu trưởng xuất hiện. Sau khi chú Quân trao đổi với bảo vệ Nông trường, đoàn “tù binh” được trao trả cho thầy Hiệu trưởng. Về đến phòng họp Trường, thầy Hiệu trưởng lướt nhìn từng chiến sĩ bại trận, quần áo rách toạc, mặt mũi lấm lem, chân tay bị cào xước rớm máu, đi chân đất vì dép quăng hết khi chạy tán loạn…
      Lê Quang đang giả vờ ngủ  nhưng suy nghĩ tìm cách đối phó, vì biết thế nào cũng bị khai ra. Được gọi lên gặp thầy Hiệu trưởng, biết không thể chối cãi, lại thấy đàn em vì theo mình mà bị bắt cả lũ, nên Lê Quang thú nhận hết và xin nhận kỷ luật. Sau hôm đó, cả nhóm bị kiểm điểm, kỷ luật cảnh cáo trước toàn trường.
       Sau này, chú Quân  kể lại:  Ban lãnh đạo Trường  phải đến gặp Lãnh đạo Nông trường xin lỗi. Lãnh đạo Nông trường đã thông cảm: Vẫn biết là các cháu học sinh Việt Nam cũng chỉ nghịch ngợm chứ không phải do bị đói. Nông trương không tiếc gì mấy quả cam, nhưng chui rào, nhảy hào sâu có thể gây ra thương tích, có khi bị chó đuổi cắn thì nguy hiểm lắm.
       Sau vụ đó, có một thỏa thuận giữa Trường và Nông trường để  chúng tôi được tham gia lao động chăm sóc cam. Mỗi lần được đi lao động ở Nông trường cam, chúng tôi như đi dự hội, mệt nhưng vui.
       Mùa cam chín, Trường chúng tôi nhận được những giỏ cam vàng tươi do Nông trường biếu (chắc là thưởng cho thầy trò chúng tôi vì có tham gia lao động). Tình đoàn kết hữu nghị giữa Trường và Nông trường ngày càng gắn bó keo sơn.  Trường mở rộng quan hệ hữu nghị với Công xã cạnh trường để học sinh chúng tôi thăm quan học tập, liên hệ thực tế. Chúng tôi còn được đi thăm quan các Nhà máy sản xuất công nghiệp như: Cơ khí chế tạo, Thủy điện Dương Sóc, Chế biến gỗ, Chế biến chè , Sản xuất mỳ chính…
          Thời gian trôi qua, xã hội cũng như cuộc đời của mỗi người có nhiều thay đổi, nhưng những kỷ niệm vui, buồn của tuổi thơ được sống trên mãnh đất Quế Lâm yêu thương thắm đượm tình người, vẫn còn mãi trong lòng chúng tôi. Quế Lâm ơi, xin hãy tha thứ những sai lầm nhất thời và lưu lại ký ức đẹp, những việc làm tốt của chúng tôi ngày ấy. Những cậu học sinh nghịch ngợm ngày đó, nay đều đã trưởng thành, có đóng góp ít nhiều cho công cuộc xây dựng đất nước Việt Nam sau chiến tranh. Chúng tôi tự hào về mái trường nơi chúng tôi đã học tập, rèn luyện và trưởng thành nay được tu bổ, xây dựng thành Trường Đại học Sư phạm Quảng Tây. Với những cựu học sinh Trường Mùng 2 tháng 9 chúng tôi dù đã về lại hoặc chưa có điều kiện về thăm trường cũ, nhưng khi nói về Quế Lâm, tâm trạng ai cũng rất xúc động như thấy lại tuổi thơ; đắm chìm trong ký ức tưởng  như thấy mình trẻ lại dù mái tóc nhiều người giờ đây đã bạc.
         Tôi viết những dòng này như một lời tri ân với mãnh đất và con người mà một thời tuổi thơ chúng tôi - những học sinh Việt Nam Trường Mùng 2 tháng 9 đã gắn bó:  QUẾ LÂM ơi!

   Đà Nẵng, Xuân 2015

  Tóc Gió Thôi Bay 

      
            Chuyện thứ hai: LAO ĐỘNG GẶT LÚA CHỐNG ÚNG, NĂM 1974

  Mùa mưa năm 1974, đồng lúa chín đang kỳ thu hoạch của Công xã cạnh trường ngập úng, cánh đồng thành một biển nước mênh mông. Học sinh Trường Mùng 2 tháng 9 chúng tôi được huy động tham gia thu hoạch lúa giúp Công xã.
          Chúng tôi trở thành những nông dân thực thụ, chân lội nước lõm bõm, tay cầm liềm cắt lúa. Ngày đầu còn chậm, nhưng mấy ngày sau  quen dần, tay liềm đã thoăn thoắt theo từng hàng lúa chín đã ngã rạp do gió mưa.  Chúng tôi vác từng bó lúa to, tập trung từng đống lớn cạnh máy tuốt lúa. Các bạn lớn hơn trực tiếp đứng máy tuốt lúa, chân đạp cần máy, tay cầm bó lúa xoay tròn, tiếng máy tuốt lúa quay tròn kêu vù vù, những hạt lúa còn đẫm nước văng tung tóe vào tấm bạt chắn trước máy. Từng đống lúa vun  cao dần lên, được đóng vào bao tải, đưa lên xe cải tiến  kéo về sân kho của Công xã. Tôi còn nhớ, do cắt lúa chưa quen tôi cắt liềm vào ngón tay út, bổ đôi móng tay, máu chảy lai láng. Nhưng khi được băng bó thấy mọi người làm việc hăng say, vui vẻ tôi lấy mảnh nilon buộc chặt ngón tay cho khỏi ướt và tiếp tục công việc, quên sự đâu đớn. Đó là đợt lao động thực tế cuối cùng của chúng tôi trước khi Trường Mùng 2 tháng 9 tạm biệt Quế Lâm  và thầy trò chúng tôi về lại Việt Nam vào tháng 8 năm 1975. Đó cũng là lần đầu tiên chúng tôi thấy chiếc máy tuốt lúa đạp bằng chân, với năng suất tuốt lúa gấp nhiều lần so với cầm từng bó lúa đập như người nông dân quê tôi. Chính cái máy đó sau này chúng tôi thấy phổ biến trên cánh đồng ở Việt nam đã  góp phần giải phóng đáng kể sức lao động của người nông dân một thời. 
       Đợt gặt lúa chống úng năm đó dù dầm nước mưa rét run, mệt mỏi, nhưng chúng tôi ai nấy đều rất vui, vì thầy trò chúng tôi đã góp sức mình cùng bà con xã viên công xã thu hoạch, tránh cho lúa khỏi bị hư thối do ngập úng nước mưa. Chúng tôi cũng đã học tập được tinh thần lao động cần cù của những xã viên công xã và hơn hết, chúng tôi được trải nghiệm có ịch qua lao động thực tế. Mỗi một kỷ niệm vui, buồn với tuổi thơ chúng tôi những năm sống ở Quế  Lâm đều nằm trong hành trang theo chúng tôi suốt cả cuộc đời này.


            
Viết lại theo yêu cầu của Quế L H, Đăng lại lên đây để các Quế duyệt. Kính! CC

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

TRẬN TẬP KÍCH NÔNG TRƯỜNG CAM

             
             Lời tác giả:    Đây là bài viết dự định gửi đăng trong Tập san “Những kỷ niệm của học sinh Việt Nam tại Quế Lâm” (tôi phán đại không biết có đúng không?) theo đơn đặt hàng của Quế LĐT. Trên cái sườn câu chuyện do Quế LQĐ kể lại và những kỷ niệm đã trải qua thời ở Quế Lâm, TGTB viết lại.  Kính mong các ông bà Quế chịu khó đọc và góp ý cả nội dung và hình thức. Có thể chỉnh sửa theo ý của mình và ghi lại ở mục Nhận xét, để TGTB hoàn chỉnh nộp bài cho Quế LĐT

       Sau Tết  âm lịch là tháng đầu của mùa xuân, mùa đẹp nhất trong năm, nhóm bạn Học sinh Miền nam Quế Lâm ngày trước bây giờ đứa trẻ nhất cũng đã trên 50 tuổi, người lớn thì cũng đã xấp xỉ tuổi 70, thường chọn một ngày chủ nhật đẹp trời, tụ tập với nhau để ôn lại những kỷ niệm của một thời xa nhà khi đất nước chiến tranh loạn lạc.
        Mùa xuân Đà Nẵng, một thành phố trung tâm của miền Trung Việt Nam, trời đã bắt đầu có nắng ấm, mặc dù sáng sớm vẫn có những cơn mưa phùn lất phất như lưu luyến cái giá rét của mùa đông qua. Nhớ lại khi ở Quế Lâm, sau Tết thời tiết vẫn còn rét lắm, mọi người phải dùng quần áo bông để chống lại cái lạnh buốt thấu xương. Khoảng tháng Hai, tháng Ba âm lịch trời mới bắt đầu có nắng ấm. Hoa đào lác đác trước đó lúc này mới nở rộ. Đồi hoa đào nằm giữa khu trường chúng tôi trở thành một cánh rừng đầy hoa . Được từ trên cao nhìn xuống đồi đào như một tấm thảm hoa màu hồng nhạt, nổi bật trong nắng sớm phản chiếu những giọt sương mai long lanh, làm bọn trẻ con chúng tôi say mê nhìn không biết chán. Chúng tôi ngồi nhớ lại những mùa xuân Quế Lâm sống xa nhà nhưng được yêu thương, che chở đầy ắp tình người…
  Đa số chúng tôi là người miền Nam, có bố mẹ hoặc đã hy sinh hoặc đang tham gia cuộc kháng chiến để giành lại hòa bình, độc lập, thống nhất đất nước. Chúng tôi đến Quế Lâm từ vùng đồng bằng tới vùng núi cao, với nhiều dân tộc sinh sống trên đất nước Việt Nam. Do hoàn cảnh chiến tranh nên hầu hết chúng tôi không được đi học đúng tuổi, nhiều bạn lớn tướng rồi nhưng cũng chỉ học tiểu học, thậm chí chưa biết chữ. Chúng tôi ra sức học ngày, học đêm như để bù lại những ngày tháng không được đi học (trừ những bạn học đúng độ tuổi). Tuy nhiên, là học trò chúng tôi cũng không thiếu những trò nghịch ngợm, mà đến giờ này khi đã trưởng thành nhìn lại, nhiều lúc vẫn còn những nỗi ân hận khôn nguôi…

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

FAO (tt)



Đời không như là mơ thật, tim tôi đập bồm bộp khi thầy Hân hỏi xong bài một thí sinh. Cả bốn đứa chờ lên trả bài đồng loạt đánh ánh mắt đi các ngả, thằng thì cúi xuống loay hoay làm bài, đứa bóp đầu làm như suy nghĩ ghê lắm, tôi đá ngang tầm mắt ra cửa sổ vờ cắn bút suy tư. Đứa nào cũng ngán lên bàn thầy Hân mà, người tiếp theo, thầy cất giọng, lờ lớ lơ, nghe cả đấy nhưng vẫn lờ lớ lơ, thế mới hài. Và điều gì đến phải đến, đã không đứa nào chịu lên thì thầy "chỉ định thầu" vậy, chỉ ngay tôi thầy vẫy, nào mời anh.

Xong, tôi tự nhủ, nhưng bài mình chuẩn bị ngon mà, tự tin ôm bài thi lên gặp thầy. Ngồi trước mặt thầy thì bắt đầu run, giở bài thi tôi thao thao đọc thông thốc những gì đã biên từ bạn fao ra. Tôi còn nhớ đó là câu hỏi về một loại diôt, đọc được một đoạn thì thầy vẫy tay bảo ngừng giống như bi giờ đi thi vietnam idol giám khảo giơ tay sờ-tốp-pờ-li ý. Ánh mắt thầy đầy vẻ ngạc nhiên, tôi ngừng đọc và mặt cũng giãn ra tí ti, chờ đợi, nhẽ thầy hài lòng rồi. Thầy hỏi, anh có mang theo giáo trình đi không? Không...không ạ, tôi chối ngay. Thầy tiếp, vậy anh ra ngoài mượn ai đó quyển giáo trình vào đây, lúc này tôi chột dạ thật, điều gì xảy ra vậy. (Xin nhắc lại giáo trình này do chính thầy Hân biên soạn nhé).

Cun cút đứng dậy tôi chầm chậm bước ra cố kéo thời gian dài tí nào hay tí đó kiểu câu giờ trong bóng đá í, hãi hãi là. Mấy đứa đứng ngoài phòng thi xôn xao hỏi, tảng lờ tôi mượn quyển giáo trình của Chiến lớp trưởng rồi nặng nề bước vào trình thầy. Lật nhanh mấy trang giáo trình đọc lướt qua thầy phán, anh lạc đề rồi, về học lại nhé! Ơ... thưa thầy...thưa...thưa thầy, em làm bài chuẩn mà, lắp bắp tôi níu kéo. Lắc đầu đầy thương cảm thầy vẽ con số 4/10 vào bài thi rồi gọi người kế tiếp. Thôi thế là thôi là thế nhé...tôi ôm giấy bút lủi thủi bước ra mà vẫn ngỡ ngàng ngơ ngác, chẳng hiểu vì sao lại nên nỗi.

Ra đến cửa tôi phọt ngay sang phòng trống bên cạnh, bình tĩnh xem lỗi tại đâu. Len lén lôi hết các bạn phao trong túi ra điểm lại binh tướng. Dò lại, thì ốí giời ơi, chết tôi rồi, đánh lộn fao rồi...phải đứng hình cả chục phút ý chả đùa, xong đập đầu vò tóc chém tay phần phật tiếc nuối. Thì ra diot nhiều loại quá, nào là zerne, tuner, sốt-ky, điện dung, điot Gan rồi phèo phổi lung tung...(đến k25 thì nhiều loại diot mới lắm) mà ông diot nào cũng na ná nhau, có học đâu mà phân biệt được ông nào mới ông nào, hehehe...nhẽ đến thầy Hân cũng còn không nhớ hết nữa là, và thầy phải vịn đến giáo trình đấy thây, bị tôi trả bài trôi chảy thế cơ mà. Vậy là nghỉ hè bớt ngon rồi, thi lại nhé...người ơi.

Vĩ thanh, hai tháng hè trôi thun thút như anh Chí húp cháo hành hoa. Tôi phải từ Sài gòn phi ra sớm một tuần chuẩn bị cho trận thi lại, lần này thì thầy Thụ trông thi (thầy là chủ nhiệm lớp mà). Thi viết thôi, quá đơn giản với tôi. Cùng thi lại có thêm hai nhân vật cựu k23 là C.D, Đ.T và một anh cán bộ nữa. Khi nhìn thấy tôi thầy Thụ ngạc nhiên, sao cậu lại phải thi lại, trong năm tôi thấy cậu học được lắm mà, hehe nhẽ thầy còn nhớ lần tôi lên giải bài toán hay của thầy, mà giải được là không phải dạng vửa đâu. Gãi gãi đầu tôi lí nhí, dạ...dạ...chắc học tài thi phận thầy ạ. Thầy gật gù. Trước em làm bảo vệ ở kho đạn nên nói thế thôi, chứ em thì tài cán gì thầy, khà khà tôi thầm nghĩ. Cuối cùng tôi cũng được 7/10 điểm và lên lớp bốn.

Bài học rút ra, đúng là việc hướng nghiệp cực kỳ quan trọng khi ta chuẩn bị vào đời, hướng nghiệp đúng sẽ làm mình đỡ phải loay hoay tìm mọi cách đối phó với sự việc mà mình không hiểu biết. Đời tôi nhẽ làm kịch sỹ, hay công an bí mật hay gì gì đó dính tí văn nghệ thì hợp nhẻ, đi fao chuẩn thế cơ mà.

Bi giờ mới dám lộ hàng này ra, chỉ mong mọi người đừng cười nhé, bị tôi mà ngượng là hay đỏ lưng lắm, ây dà ngượng ngượng là, hehehehe...

Xuân Hùng

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

FAO

Gần kỳ thi rồi, biên mẩu chuyện ngảy xưa nhằm thêm kinh nghiệm cho cả cô thầy lẫn hoc trò, hehe..


Xin thưa ngay đây không phải là tổ chức nông lương LHQ, cũng chẳng phải cái phao trong hồ bơi nhé. Nôm na nó là cái mà những ông lười học, hoặc có học cũng không hiểu như tôi thường sử dụng để bấu víu mà vượt qua các kỳ thi.
Chuyện bắt đầu từ khi tôi rời K23 Vtd để xuống tận K25, một sự dịch chuyển mà người đời thường gọi là bước đại nhẩy vọt, he he. Năm thứ 3 của tôi thì các bạn K23 đang làm đồ án rồi. Môn đèn điện tử, lúc này thầy Thụ dạy chứ không phải thầy Hân dạy nữa. Cuối năm môn này thi vấn đáp mới căng chứ. Tôi thật, trong tất cả các kiểu thi tôi ngán nhất thi vấn đáp vì khó phao rất. Nhưng sự đã rồi, mà đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai, chiến tất.
Ba ngày ôn thi, ngày thì chè tàu thuốc lá vặt tối đến mới lén lút chép fao. Tôi ở nội trú tập thể trường mà. Phải thảo luận qua cấu tạo fao cái, không mấy bạn không theo kịp. Fao, là tờ giấy được xẻ theo khổ rộng 4,5 xăng ti phân dài đúng bằng tờ a4. Chữ được biên tiết kiệm nhất (tức lí nhí). Thôi cứ tưởng tượng như cái hóa đơn siêu thị dài thoòng đưa cho các chị em lúc tính tiền í. Khi hai mặt đã kín mít các loại chữ và công thức thì bắt đầu gấp, theo chiều dọc gấp xuống, chọn giữa hai hàng chữ mà gấp, trong khoảng 2 xăng ti phân thôi, cứ một phát xuôi là lại một phát ngược cho đến hết. Xong khâu này nó trở thành nhỏ và gọn. Khi sử dụng thì để lọt trong lòng bàn tay trái, ngón cái vẩy vẩy giống như vẩy sờ-mát-fôn bi giờ để moi thông tin ra. Cuối cùng là cài mã hiệu, cái này thì giống mã vạch sản phẩm thôi. Việc học ở đây chính là học thuộc mã vạch này, nhẹ nhàng và quá đơn giản có phỏng, nhưng tuyệt đối không được chủ quan nha.
Ngày thi đã điểm, trong khi mọi người lúi húi ôn bài thì tôi cũng lúi húi điểm binh, giống trong bóng đá có đội hình 4-4-2, 4-5-1, hay tổng lực vân vân, thì mình cũng xài đội hình 4 túi, 6 túi, một trên hai dưới, hai ngoài hai trong vân vân, tùy theo lượng fao ít nhiều, thế mới máu. Và luôn thọc tay trong túi lẩm nhẩm mã vạch cho thuộc, đặng rút ra một phát là ăn ngay.
Phòng thi, hai thầy hỏi là thầy Thụ thầy Hân, bốn trò vào bốc đề và ngồi chuẩn bị bài. Cái hồi hộp của mọi người là trả bài thế nào cho chuẩn, còn tôi ngoài điều điểu thì phải cộng thêm làm sao ra fao, đánh fao, vào fao một cách an toàn tuyệt đối, như an toàn hàng không vậy, chỉ một sai lầm là hết đỡ, hồi hộp nhân hai. Nhưng với kinh nghiệm đi fao nhiều giờ, chỉ trong vòng 30 phút tôi đã hoàn thành mọi thao tác. Xong xuôi ngồi cầu trời cho lên trúng bàn thầy Thụ. Bị sao lại mong gặp thầy Thụ vậy? Là vầy, thảo luận thêm tí nhé:
Cái năm tôi trôi xuống K dưới, thỉnh thoảng vẫn gọi mấy ông bạn ghé nhà Dũng già (tức N.A.Dũng) ở bãi Phúc xá đánh dậm, bị đói quá đi mà. Khi khỉ Dũng đang là lớp phó học tập K23. Một buổi học thầy Thụ kiểm tra bài tập mà thầy ra hôm trước. Thầy hỏi: Nào, em nào giải được bài tập thầy ra chưa (Bài toán năng lượng trên tàu vũ trụ đấy, không phải vừa đâu)? Cả lớp  phăng phắc không một phản ứng, chưa ai làm bài cả mà. Ây dà thầy bắt đầu cáu rồi nhe. Tôi buộc phải ra tay cứu lớp, giơ tay tôi xin lên giải. Vẽ hình nhoắng cái và tôi giải xong trong sự mắt tròn mắt dẹt của cả khóa k25. He he, thầy Thụ hoàn toàn hài lòng rồi xẹp cơn nóng, thế là thoát. Mọi người đâu biết rằng quyển vở tôi mang lên bảng đó chính là của cái Tuyết Mai k23 mà tôi lấy được ở nhà N.A.Dũng để phòng thân, con gái bk có khác ghi chép và làm bài tập đầy đủ kinh người luôn, việc của tôi là chỉ chép lại bài bải thôi (nói cho đúng là đánh fao ngay trước mặt thầy, hí hí). Dịu lại, thầy nhoẻn miệng cười nhìn tôi trìu mến lắm. Thế cho nên tôi mới mong lên bàn thầy để trả bài chứ. Khà khà nhưng đời đâu có như là mơ...(còn tiếp)

Xuân Hùng

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

THĂM CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM Trường Cấp I Nguyễn Văn Bé

Điện thoại cho cô hỏi thăm cô có lên Hà Nội "60 mươi năm trường HSMN" không? Cơ bản là chiều thứ 6 (12/12) gặp mặt thầy trò Quế Lâm? Cô nói: Cô sẽ cố gắng đi,  nhưng sức khỏe không biết thế nào. Chuẩn bị bay ra thì điện lại cho cô, Cô ốm. Cô nói mấy đứa có về thăm cô được không? Để bọn em sắp xếp. Cân nhắc giữa việc theo về Đông Triều (thực sự thì chỉ quá cảnh ĐT có mấy ngày trước khi về Nam chứ có học ở đó đâu mà trường cũ với những kỷ niệm, kỷ niệm xưa ở Quế hết rồi) và về Hải Phòng thăm cô, triệu hồi được 7 tên, có 6 tên hs cô chủ nhiệm từ lớp 1-3 và Hồng Hạnh - Quảng Trị tuổi nhỏ lớp to, sau này đội này học vượt rồi cùng 7H (74-75). Sau khi giải quyết cho 2 nữ đc ở miền núi Phú Yên gần 40 năm mới ra lại Thủ đô vào viếng HCT, chúng tôi nhằm hướng Hải Phòng phi. Qua Hải Dương được các đc CSGT luộc mất 2 chai, kiên quyết không cho nó thoát dù đã nói tiếng MN năn nỉ ỉ ôi. Hơn 12h, chúng đến Tiên Lãng, HP. Cô và cả gia đình đã chờ đón chúng tôi từ ngoài đường. Tôi trong những chuyến công tác  phía Bắc đã về nhà cô 2 lần nên làm nhiệm vụ dẫn đường. Gặp nhau cô trò ngỡ ngàng, cô và các nữ đc nước mắt tuôn trào làm chúng tôi cũng rưng rưng. Hai lần trước tôi về thăm cô còn chú, chú không nhậu được nhiều nhưng chú cứ bắt tôi phải làm tí cay cay, nay chú đã đi xa, một nén nhang tưởng nhớ người đã khuất. Năm 2000, lần đầu tôi ghé thăm cô chú, đưa cô vào Đà Nẵng chơi gần 1 tháng, lúc đó trông cô còn nhanh nhẹn. Nay gần 15 năm, trông cô yếu đi nhiều, cô nói đã 73 tuổi. Bà con xóm giềng chia vui cùng cô, bà giáo già có nhiều "ông học trò MN'' to như ông Tây đến thăm, một điều thưa cô, hai điều thưa cô, có ông còn xưng con với cô nữa, họ cứ trố mắt ngạc nhiên. Bảy học trò về thăm cô  có: 2 nữ Y sĩ, 1 nữ Hiệu trưởng trường Tiểu học, 3 người làm doanh nghiệp và 1 sĩ quan an ninh. Tiệc cô giáo tiếp học trò có bia rượu, thịt cá nhưng thích nhất là rau miền Bắc mùa Đông phong phú. Nói với con gái cô (cô có hai người con, con gái dạy trung học, con trai dạy Đại học): Các em cũng có học trò, nhưng sẽ chẳng bao giờ có được tình cảm thầy trò như tình cảm Mẹ - Cô giáo  và các anh chị - Học trò. Vì rằng mẹ các em không chỉ là cô giáo đơn thuần như các em với học trò mà còn là cha, là mẹ, là anh chị, là bạn bè...của các anh các chị, cả tuổi trẻ đã hy sinh vì các anh các chị, vì Miền Nam thân yêu...Mấy em cố chăm mẹ khỏe, để hè tới các anh chị mời mẹ vào thăm chơi MN, giờ các anh chị nhiều người đã nghỉ hưu nên cũng có thời gian, những năm trước còn bận bịu. Cô ơi, gắng khỏe cô nhé, chúng em lại đưa cô thăm thú quê hương chúng em, gặp lại nhiều học trò mà cô hằng yêu quý. Vẫn mong có ngày lại được đón cô vào Nam!!!


Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Kỉ niệm sâu sắc trong đời dạy học

Ngày 5-4-1971, ngày quyết định cuộc đời của tôi đã bước vào con đường làm nghề dạy học. Rời xa mái trường SPBTVH TW tại Thuận Thành, Bắc Ninh để lên đường sang Quế Lâm, Trung Quốc dạy HSMN, nghe lời kêu gọi của Đảng. Mọi tầng lớp thanh niên đã lên đường nhập ngũ khác với các bạn cùng trang lứa không ra chiến trường khi Tổ quốc đang đối chọi với bọn giặc ngoại xâm là Đế Quốc Mỹ. Chúng tôi, những người thanh niên nam nữ với tuổi thanh xuân đang tràn trề nhiệt huyết và sức trẻ đã bước chân vào trận chiến không tiếng súng. Nhờ có đường lối lãnh đạo sáng suốt của Đảng và Bác Hồ đã nhận rõ vận mệnh của Tổ quốc là sẽ chiến thắng trong cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc. Vậy phải nghĩ tới đội ngũ tri thức sau này sẽ xây dựng Tổ quốc của chúng ta hùng mạnh hơn mà Đảng đã chọn  những em HSMN đủ mọi lứa tuổi, mọi dân tộc, đưa đi học tập, giáo dưỡng để sau này sẽ là nòng cốt cho dân tộc sau này giải phóng. Phải nói rằng: Đây là một tầm nhìn chiến lược và sáng suốt của Đảng ta. Những em HSMN "tuổi nhỏ mà trí không nhỏ". Các em đã là những dũng sĩ diệt Mỹ ở các mặt trận phía Nam. Các em hầu hết là con của các chiến sĩ cách mạng đang chiến đấu ở mặt trận. Các em là "hạt giống đỏ" của Tổ quốc.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

CHÚNG MÌNH LÀ HỌC SINH MIỀN NAM ( Bài đăng lại )

Vì sao chúng mình lại trở thành HỌC SINH MIỀN NAM ? Có nhiều lý do lắm : bạn thì đã tham gia cách mạng tập kết ra BẮC nhưng còn nhỏ nên đi học lại và thành HSMN ( xin các bậc tiền bối bỏ quá cho vì đã mạo muội kêu là bạn ) ) ; bạn thì ở trong NAM vượt TRƯỜNG SƠN ra BẮC học tập đương nhiên là HSMN ; bạn thì ba mẹ tập kết nên dù sinh ra tại miền BẮC nhưng vẫn thành HSMN ( đám ÚT QUẾ rơi vào trường hợp này hơi bị nhiều nên mỗi khi tụ tập nhau lại ai cũng phải nghi ngờ vì HSMN gì mà toàn nói giọng BẮC !!! He he ) v.v... Mỗi người mỗi cách gia nhập HSMN .Mình sẽ xung phong kể trước vì sao mình lại trở thành HSMN và quá trình làm HSMN của mình như thế nào ( nhớ gì kể nấy ) . Rất mong được nghe các bạn kể chuyện gia nhập cộng đồng HSMN của các bạn .

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Hiệu ứng đầu hớt cua của các boy Quế

Những năm tháng của tuổi thơ ở trường cấp I NVB đối với các chàng trai không thể nào quên được những kỷ niệm về cái hồ bơi.
Hồ bơi nằm cạnh sân vận động  cuối trường cấp I. Nó nằm gần khu vườn tăng gia của trung đội bảo vệ  Khu trường HSMN, nơi đây là vùng tự do "oanh tạc" nhảy tường rào ra thành phố và vận chuyển chiến lợi phẩm về. Nào là dưa gang, dưa chuột, dưa hấu,... đủ loại rau củ quả theo mùa của 3 đội sản xuất dân Trung Quốc ở phía Nam Khu trường đều được chuyển về tý tý qua đường này.
Hồ chia làm 2 phần, phần bên trái là nông cạn, phần bên phải là sâu. Ngăn đôi bởi 1 bức tường kiểu lam song song cao gần 2m


Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

KỶ NIỆM XƯA

TÌM LẠI NHỮNG KỶ NIỆM XƯA QUA NHỮNG TẤM HÌNH:


Thầy Cung Chủ nhiệm lớp 2A trường HSMN số 11 Kiến An, Hải Phòng năm 1964

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

CỔNG QUẾ

Cha mẹ tôi tập kết năm 1954, diện trao trả tù binh. Cha tù chính trị Côn đảo, trả tại Sầm sơn Thanh hóa. Mẹ tù binh nhà lao Con gà Đà nẵng, trả tại Cửa hội Nghệ an. Phải mất hai năm tìm nhau ở câu lạc bộ Thống nhất  Hà nội mới gặp lại, và thế là sản xuất ra ba anh em nhà tôi hai năm một như truyền thống.

 Mùng 5 tháng 8 năm 1964, sự kiện vịnh Bắc bộ nổ ra. Mỹ chính thức tuyên bố ném bom miền Bắc, một bước leo thang chiến tranh mới. Người dân thủ đô cùng cả nước sôi sục dõi theo động thái này. Tôi còn nhớ cha tôi tay ẵm thằng út, tay dẫn đứa em gái và tôi đến dưới loa phóng thanh chật ních đồng bào tại vườn hoa, hóng nghe lời hiệu triệu của cụ Hồ...chiến tranh có thể kéo dài năm năm...mười năm...hai mươi năm hoặc lâu hơn nữa. Hà nội, Hải phòng và một số thành phố khác có thể bị tàn phá...Tay cha tôi nắm chặt lặng yên không nói, chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu điều gì đang xảy ra, nỗi linh cảm đạn bom thấp thoáng.

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

HẬU PHI VỤ ĐỘT NHẬP NHÀ KHO ĐÊM TRUNG THU (luận chuyện)

Nhân comment của các blogger và các còm sĩ, MF luận một chút về “phi vụ đột nhập nhà kho đêm Trung Thu” …
Vì sao Munic nổi tiếng: vì chị da đen, chị nghịch ngợm, nhưng trong chị có một trái tim đằm thắm. Thật ra chỉ thời gian đầu đó chưa quen lắm, MF sờ sợ bà chị. Nhưng khi thân lâu rồi thấy thương. Các Quế thấy Mu-Nich chỉ đạo: chỉ lấy táo! Trong khi trong kho rất nhiều thứ, kể cả bưởi, hồng. Chứng tỏ sự tinh nghịch của chị. Chưa kể sáng hôm sau còn đem táo đi mời các má ăn! Khi ấy MF nghe lời, chỉ lấy táo. Khi ra thấy KC lấy trứng, cứ thấy buồn cười, tỉ KC này còn nghịch quái hơn nữa. Lại không hiểu sao lúc ấy MF vẫn tiếp táo ra cho Mu-Nich bằng đường cửa sổ, mà KC lại leo lên cửa gỗ, để phải chịu cảnh ép mình vào giữa chừng cửa, MF không biết tỉ ấy có đem táo ra không, vì khi ra đã thấy nàng đứng trong hàng ngũ với cái áo ướt rùi, nhưng bằng vào mấy tiếng bịch bịch khi cô giáo nghiêng nghé vào nhà kho, đoán là với tư duy sáng tạo, nàng lấy cả táo vào trứng đầy bụng áo xong rồi định trèo thoát ra luôn thì phải, chắc lại phải kiểm tra lại ký ức tướng nữ tài ba xinh đẹp này. Nhưng nghĩ lại, Mu-Nich nghịch phá chỉ cho vui, thừa biết lúc mọi người mắc ăn cỗ thì quậy dễ, lại còn biết điều nghiên trước mục tiêu, biết chỗ nào có thể trèo vào, trèo ra được, biết kho có những gì, rất là mưu lược, nhưng chỉ chơi cho thỏa tính nghịch ngợm, chứ chả phải thèm khát gì. Các Quế có nhớ là Munic hay được phát quà nhiều hơn các Quế, ta ăn một cái bánh bao thì tỉ ấy được 2, tỉ ấy ăn một cái no rồi còn một cái hoặc bẻ cho đứa khác hoặc vừa ăn vừa lấy ruột bánh nặn hình con giống chơi, kẹo thì cứ một thố men (mà phát trước mặt các Quế nhí mới ức chứ), tỉ ấy đem về nhà để kêu tụi “em nuôi” tới ăn!

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

PHI VỤ ĐỘT NHẬP NHÀ KHO ĐÊM TRUNG THU (tiếp theo và hết)

      Riết rồi MF cũng mò ra cái thùng đựng táo nằm trong góc, bằng vào “xúc tu và khứu giác”. Lấy được ít táo, MF ôm trong tay đưa ra cửa sổ (chơ không phải bỏ trong áo nha XH), thấy dưới ánh trăng Mu-Nich như một bóng đen khổng lồ với đôi mắt nhiều lòng trắng, lừng lững đứng dạng chân, hai tay giơ cái túi đen to bự chang ra hứng táo, MF hơi rùng mình. Hắn quát nhỏ: lấy nhanh lên, gì mà ít thế! 

PHI VỤ ĐỘT NHẬP NHÀ KHO ĐÊM TRUNG THU

     MF đang bận tíu tít, zưng mà vì XH gợi câu chiện Trung thu năm xưa, XH chỉ nghe lại, viết lại, nên quá tóm tắt và vài chi tiết không đúng, ví dụ: Khi tỉ KC nhuận về lớp 3A, thì MF mới biết tỉ ấy mặt đen mặt đỏ ra sao, rồi thì tỉ ấy làm tướng phó cho Mu-ních, cả bọn con gái hãi cả hai khiếp vía, thì làm chi có chiện “Cái K.T lên rủ tôi, ê đi "thu hoạch" cùng cái M.N không?”, nghe ngạo mà đã cái lỗ tai! Hồi các Quế mới chơi với nhau bằng cái Gmail hsmn.quelam, MF đã kể lại một cách hào hứng sự kiện này, zưng mà tên Quế muội thò lò mũi xanh nó thao tác kỹ thuật vi tính tài tình đến mức bay tiu hết các tin luôn. Nhiều lần tính kể lại mà rất khó lấy lại hào hứng (MF thường gọi là “lên đồng”) để kể.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

CHIẾN TƯỚNG


   Trường cũ, Quế. Tôi nhớ đó là dịp trung thu năm 67 thế kỷ trước, lại chuẩn bị cho năm học mới 67-68. Việc học văn hóa đối với tôi là chuyện nhỏ, bị học lực của tôi thuộc loại khá. Ấy thế mà tôi toàn được đưa vào diện học sinh cá biệt, hạnh kiểm chỉ 6 điểm (ngày ngảy cho điểm hạnh kiểm nhe) thuộc loại trung bình khá. Việc xét lên lớp theo hai tiêu chí, học lực và đạo đức.