Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Như Nguyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Như Nguyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

THƠ TÔI




Thơ tôi khúc hát yêu thương,
Thơ tôi tiếng khóc đoạn trường bi ai.
Thơ tôi ấm nắng ban mai,
Thơ tôi lạnh giá đêm dài buồn tênh.
Thơ tôi rực ánh bình minh,
Thơ tôi đen chuyện nhân tình thế gian.
Giận mình sao khéo đa đoan,
Tự mang lấy nợ còn than nỗi gì.
H.N.N

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

MÙA XUÂN MÙA VUI


Nng Xuân đui khéo gió Đông
Đ
cho Mai thm Đào hng reo ca
Chúa Xuân đãi ti
c mi ta
G
i lá thay thip, ly hoa thay trà
Xuân vui đâu cũng là nhà
Dù quen d
u l, đu là Anh Em.

9-3-2010
HNN

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

MÙA ĐÔNG MÙA BUỒN



Đông đem giá lạnh, mưa rơi,
Nhuộm môi em xám màu trời mùa Đông.
Nào ai có đợi,có mong,
Mùa Đông lại đến,mùa Đông lại về.
Đêm Đông rét buốt não nề,
Thương nàng Bân vẫn giãi giề ngồi đan.

HNN

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

TỰ BẠCH TÌNH













Trái tim yêu dẫu đầy,
Nhưng hai bàn tay trắng.
Nợ cuộc đời nhiều lắm,
Biết bao giờ trả đây.

Khi người tỉnh,ta say,
Lúc người say,ta tỉnh.
Đường trần không dễ tính,
Mấy ai lần đến nơi.

Đi cuối đất cùng trời,
Tránh làm sao cho nổi.
Lưới tình giăng khắp lối,
Bẫy tình gài muôn nơi.

Xin cất bớt cho Đời,
Những cuộc tình gẫy đổ.
Xin giấu hộ cho Người,
Những mối tình đã lỡ.

Chưa vào yêu cứ ngỡ,
Trời tình đầy hương hoa.
Bước vào yêu mới rõ,
Biển tình đầy phong ba.
Xin uống cạn cùng Người,
Ly rượi tình dang dở,
Để say mãi với Đời,
Những mảnh tình vụn vỡ.

Lời yêu không dễ tỏ,
Thuyền tình đâu dễ qua.
Trái tim còn để ngỏ,
Đợi chờ khách tài hoa

12/9/2001
H.N.N

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2009

ĐỢI CHỜ

Tặng Chú Lập

Có bao giờ em chẳng nhớ đến anh,Hai nươi năm trôi qua, hết một thời con gái.
Anh còn sống hay anh đã nằm lại,Cánh rừng nào xao xác gió phương Nam.
Nước mắt em cứ chảy ngược vào tim,
Bởi khát khao anh trở về nguyên vẹn.

Anh sẽ về như anh từng đã hẹn,
Buổi chia tay em tiễn cuối con đường.

Tình yêu của em trải dọc tuyến đường,

Nơi anh đến,anh đi,anh ở.
Trong xa cách lá thư tình chẳng có,

Có quá nhiều nổi nhớ ở trong em.

Hòa bình rồi đất nước bình yên,

Thành phố biển hoa,rừng cờ,sắc nắng.
Người lính trở về cười vui chiến thắng,Những người thân nước mắt đọng lưng tròng.

Em vẫn chờ,em vẫn chờ mong,
Anh trở lại,sao anh không trở lại.Chiến tranh đã qua rồi,sao anh còn đi mãi,Sao anh không về,lỗi thề ai mang(?)

Hai mươi năm xâu chuỗi thời gian,Đủ khép kín cả một thời con gái.
Lời ai hát"những ngày xưa thân ái..."
Anh chưa về,em đâu nỡ đành quên.

1995
HNN



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

ẢNH LỚP 9 HSMN SỐ 2 VĨNH YÊN VĨNH PHÚ

THUỞ ẤY....

Hè 1970. Nữ 9 trước phòng nữ.

(Phạm Lê Hương, Nguyễn Thanh Hương, Trần Đức Hạnh, Hồ Như Nguyện, Phạm Thị Thúy, Phan Hoàng Phương, Lê Thanh Hoa, Huỳnh Sông Bé. )

Đi ăn hàng ngoài thị xã Vĩnh yên về.( Hè 1970 )


TỔ TAM BỢM
( Hồ Như Nguyện, Trần Ngọc Chúc, Phan Hoàng Phương )


Lớp 10
Trước khi thi tốt nghiệp phổ thông ở thị xã Vĩnh Yên năm 1971.
Từ trái qua
Hàng ngồi:Chị Nguyệt(lớp trưởng),Hoàng Phương,Hồng Dung,Ngọc Thu,Thanh Hương,Lê Hoa,Đức Hạnh(vợ Đào Minh Ngọc),Ngọc Chúc,Thúy,Võ Hạnh.
Hàng đứng 1:Lệ Hổ,Định,Đức Khanh,Hồng Quảng(chồng Lê Hoa),Thu Thảo.Như Nguyện,Hồng Sơn,Lan,Lê Hương,Sông Bé,Võ Loan,Thu Hà,Kim Tiến.
Hàng đứng 2:Hồ Phụng,Tánh,Sĩ,Chí Hiếu,Hoài Phúc,Dương Hiệp,Việt Hùng,Thiên Định,Quang Triết,Minh Khôi,Quốc Hùng,Cao Dũng,Lệ Hùng,Hoài Chinh.



Nữ lớp 10


VÀ BÂY GIỜ.....


Họp lớp tại khách sạn Majestic năm 1997
Hàng đứng: Nguyện,Thúy,Hoa,Dung,Hạnh,T.Hương,Thảo,Lan.Mai.
Hàng ngồi: Phương,L,Hương,Bé,Thu,Chúc.Khôi)

Họp lớp tại đường Trường Sơn

HỌP LỚP



Các bạn lớp mình ơi,
.........Cùng nhau về họp mặt.
......................Bốn mươi mấy năm rồi,

..............................Xin nỡ đừng thoái thác.


.............................
T
rẻ nhất ngoài năm mươi,

.......................Già cũng gần sáu chục.

..........Đợi chờ đến bao giờ,
Lớp mình họp đông đúc.

Ai ngày xưa trốn học?
........Ai ngày xưa trộm gà
.................Ai ngày xưa giấu kẻng?
..........................Ai ngày xưa thương ta?


.........................C
huyện bây giờ mới kể,
.................Ngỡ như vừa hôm qua.
........Cười vui,ô lạ thế (?)

Rưng rưng giọt lệ nhòa
...


............................................HNN ....

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

KHI XƯA TA BÉ

CHUYỆN NGÀY XƯA
Ngày xưa khi mà trường cấp 1,2 NGUYỄN VĂN BÉ mới được thành lập ở xứ QUẾ nọ thì mọi việc xảy ra đều trong vòng trật tự .QUẾ lớp lớn thì tuổi cũng lớn hơn và là tỉ ca , QUẾ lớp nhỏ thì tuổi nhỏ hơn và là đệ muội , chắc chắn là như vậy .
Đến năm 1970
, khi một lực lượng đông đảo "các chiến sĩ " vượt Trường Sơn ra Bắc và gia nhập QUẾ thì trật tự này lập tức bị phá bỏ .QUẾ lớp lớn thì tuổi bé hơn QUẾ lớp nhỏ , trong cùng một lớp thì tuổi tác cũng phân chia đẳng cấp khác nhau và như thế cách xưng hô cũng ... loạn cào cào .Đời nào QUẾ lớp lớn chịu gọi QUẾ lớp nhỏ bằng anh dù nhỏ tuổi hơn và QUẾ lớp nhỏ cũng không biết phải gọi mấy con nhóc lớp lớn kia bằng gì , trong cùng một lớp còn kinh dị hơn .Đấy là nói về việc xưng hô giữa hai phái chứ cùng hệ thì không có gì để nói .
Thế là đám con gái gọi tất cả đám con trai cùng lớp và lớp nhỏ hơn bằng ... thằng .Thầy cô ngay lập tức vào cuộc , kết quả là trong cùng lớp và cùng khối lũ con trai cùng tuổi hoặc lớn hơn nhưng bị ghét thì kêu bằng thằng , còn lại thì kêu bằng ... ÔNG .Học khác khối thì không chơi dzì đâu có liên wuan .
Hồi đó học cùng nhưng con trai con gái không hề chơi với nhau , mặc dù ngồi cùng bàn thì có chơi nhưng trong phạm vi phòng học thui còn ra ngoài lớp là làm mặt lạ liền , hồi cấp 1 còn chia đôi bàn bên nào lấn chiếm là " ăn thước " vào tay ngay .( năm 1981 QUẾ đây có gặp lại 1 QUẾ nhưng không nhận ra , QUẾ đó liền nhắc lại : hồi đó để tay lệch qua vạch kẻ là đánh người ta gần chết dzậy mà không nhớ à ???? QUẾ đây cười rũ rượi nhớ liền - QUẾ bị ăn thước đó bi giờ là đại gia và là 1 trong những mạnh thường quân lớn của hội QUẾ chúng ta đấy ) .Con trai con gái mà chơi với nhau là bị xầm xì ngay mặc dù có vấn đề hay không , QUẾ gia công đều bé cả biết gì đâu nhưng vẫn bị đưa vào " hồ sơ đen " như các anh chị " miền ... " đã biết gì kia .
Nhưng , cái gì cũng có ngoại lệ , có 1 tình bạn đã xảy ra giữa QUẾ lớp lớn với 1 QUẾ lớp bé . Tình bạn đó không thể xảy tại lớp học được ( chắc chắn rùi ) mà nó xảy ra ở một nơi khác , đó là .... bệnh xá .
Cả hai bị bệnh ( đương nhiên rùi ) và được đưa đi bệnh xá , khi đến bệnh xá thì có nhiều QUẾ lắm và lạ là ở đây hổng có phân biệt nam nữ , tuổi tác , tất cả đều hòa đồng và chơi dzới nhau rất vui vẻ .Các QUẾ ở đây rất hạnh phúc dzì nhiều lí do như hổng phải ... đi học , hổng phải ... đi lao động , được chơi thoải mái dzà ... ăn rất ngon .Một bữa nọ QUẾ lớp lớn ngồi chơi chuyền thì QUẾ lớp nhỏ đi ngang qua đưa tay hớt lấy trái banh và dấu mất , sau đó còn ra yêu sách là cho chơi cùng thì mới trả .QUẾ lớp lớn đành phải chịu Trời ui ,QUẾ lớp nhỏ chơi hay dã man , banh thì tung tới trời , đũa thì văng tung tóe mỗi chiếc mỗi nơi khiến QUẾ lớp lớn ôm bụng mà cười , dzậy mà wuen .
QUẾ lớp nhỏ ba trợn dzậy nhưng dzẫn thua QUẾ lớp lớn . Khi QUẾ lớp nhỏ vào phòng QUẾ lớp lớn chơi là luôn luôn được chào đón nồng nhiệt bằng các vật phẩm lạ từ phía trên cửa .... rơi xuống đầu như ca nước , chổi ,sau mỗi phi dzụ thành công là QUẾ lớp lớn hả hê lắm ,thế mà QUẾ lớp nhỏ hổng giận bao giờ .Mà lạ , 2 đứa xưng hô là gì khi chơi dzới nhau các QUẾ biết không , hổng là gì cả , cứ nói trỏng dzậy đó kiểu như : ê , đưa đây coi hay ê , đi hái đào không ( đi ăn trộm đào đó , bệnh xá ngay cạnh đồi đào mừ )Rùi cũng phải hết bệnh chứ , 2 đứa lại trở dzề dzới lớp của mình , đứa cấp 1, đứa cấp 2 . Một năm sau ,đôi bạn quậy đó chia tay , QUẾ lớp lớn tạm biệt xứ QUẾ , QUẾ lớp nhỏ ở lại thêm 2 năm nữa , 1975 mới tạm biệt QUẾ LÂM .
Đến năm 2008 , họ mới gặp lại nhau .( MỌI CHUYỆN TÍP THEO XEM HỒI SAU SẼ RÕ )

CHUYỆN NGÀY NAY






Tháng 6 năm 2007, một cuộc trùng phùng hoành tráng đã diễn ra giữa các thế hệ QUẾ , " XA bao nhiêu năm nay mới gặp nhau , vui sao nước mắt lại trào " ( mong các QUẾ ra tay kể lại cuộc gặp của mình cho chợ thêm vui - chúng ta sẽ tạo ra chuyên mục " ngày gặp mặt " nha ) , thế mà đôi bạn quậy lại chưa tìm thấy nhau ( sau này gặp lại thì mới biết rất nhiều lần họ đã có thể chạm trán nhau , thế mà không hiểu sao đầu vẫn còn nguyên ??? ) .
Chia tay 40 năm .Thật lạ , họ lại có tin tức về bạn mình vào lúc không ngờ nhất , từ người quen biết nhất , trái đất tròn mà . Hai người bạn vẫn ngờ ngợ không hiểu có đúng bạn không vì xa lâu quá rồi ,lại chưa tường mặt nên chỉ liên lạc qua điện thoại một cách e dè ( vì người trùng tên lại trùng cả nghề nghiệp nữa thiếu gì ).
2008 , QUẾ lớp lớn có dịp đi chơi và hội ngộ QUẾ lớp nhỏ ở 1 thành phố du lịch nổi tiếng .Như mọi QUẾ khác , khi gặp nhau thì tất cả đều đã trưởng thành ,đều xứng đáng là " hạt giống đỏ " , gia đình con cái đề huề ,điều này không có gì là lạ .Chuyện muốn nói là tính cách QUẾ sau bao nhiêu năm đó có gì khác không cơ ???
Hình như có 1 quy luật là khi chúng ta xa nhau ở độ tuổi nào thì khi gặp lại chúng ta vẫn chừng đó tuổi , các QUẾ thấy có đúng không ? QUẾ đây thấy đúng lắm , gặp nhau vẫn nhí nhố , tranh ăn , tranh nói .... chỉ có khác là không còn phân biệt nam nữ , con trai con gái nói chiện dzới nhau lịch sự hơn thế thôi . Đôi bạn quậy cũng không ngoại lệ .Lúc mới gặp còn ngờ ngợ , còn nói năng phải phép lắm ( đâu được khoảng 15 hay 20 phút gì đó ), rồi sau đó là tràn cung mây ( QUẾ mừ ).Nhất là QUẾ lớp lớn , vẫn đành hanh như hồi bé , tha hồ chọc ghẹo QUẾ lớp nhỏ .QUẾ lớp nhỏ bây giờ hiền lành ,mô phạm ( dù không phải là giáo mà là xếp )buột miệng xưng anh ( e hèm , vì QUẾ lớp nhỏ già hơn mừ ) là QUẾ lớp lớn " chỉnh lý "ngay : Ê , lớp dưới không là anh nha
!!!!! ( trời , đến giờ vẫn chảnh ) .QUẾ lớp nhỏ nói gì là QUẾ lớp lớn " vô tư " ... nhái lại (không khác gì lúc còn ở QUẾ ) rồi còn chê bai QUẾ lớp nhỏ là sao mà nhìn .... là biết ngay cán bộ ( không cán bộ thì là cán gì hở trời ) v.v.và v.v ,chỉ còn thiếu điều là lấy cục nước đá trong ly nước bỏ vào cổ áo bạn là trọn vẹn các trò của QUẾ ( dzì bây giờ lớn rùi he )
Cám ơn trái đất này có xứ QUẾ , đã làm cho tuổi thơ của chúng ta , những thần dân xứ QUẾ dài mãi đến muôn đời
Nhưng dù sao thì QUẾ cũng đã lớn rùi nên hai người bạn của chúng ta bây giờ QUẾ lớp nhỏ trở thành đại ca và QUẾ lớp lớn phải chịu là muội muội thui.
Các QUẾ có thấy mình ở trỏng hông dzậy ????




1











Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

MÙA HÈ MÙA NHỚ


Quầng Phượng Cháy ĐỏTrời,
Tiếng Ve Rát Tim Người.
Hè Ơi!Bao Giờ Vậy.
Trở Về Thưở Xa Xôi?

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008

CHÙM ẢNH CHUYẾN ĐI QUẾ LÂM

Chùa Tượng Long {Nam Ninh}
Cây Củ Cải trong công viên Nam Ninh
Trăm hoa đua nở {Nam Ninh}
Có nhận ra Quốc Hùng,Thu Thảo,Thanh Hương không hả bạn?
Hồng Dung không biết sử dụng máy chụp hình rồi
Như Nguyện xâu "sắc" xấu
Khu vực nhà ăn thời xa xưa
Trường mới trên nền đất cũ
Đường vào trường ngày nay
Bốn mốt năm về trước bác Năm Hộ có chụp ảnh
cho Ngọc Lan{Ly} và Như Nguyện ở hố nước này
Sông Ly
Lão ngư buông câu trên dòng Ly
Nước sông Ly trong vắt nhìn thấy từng hòn sỏi
Tráng lệ Lô Địch Nham
Những cụ bà (trên 80 tuổi) lần đầu tiên đươc chụp hinh

Ngậm ngùi Quế Lâm....


Thấy núi,thấy sông mà không thấy thầy,thấy bạn.
Quế lâm ơi man mác một nỗi buồn.
Còn đâu nữa những cây đào xuân sang hoa nở
Còn đâu nữa khóm trúc đào hè về hoa đỏ
Cái hồ nước sau nhà Nam
Cái giếng nước xéo nhà Nữ
Khu Hiệu bộ
Bếp ăn
Căn tin...
Tất cả chỉ còn là nỗi nhớ trong tim
Của tôi,của bạn !

Trời Quế Lâm trong xanh
Đất Quế lâm vàng nắng
Tóc trên đầu chúng ta bạc trắng
Cùng nhau trở lại những ngày thơ
Cảnh và tình nữa thực nữa mơ..
HNN

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

NHỚ TƯỚNG NGUYỄN SƠN



Cố nhân lâu nay vắng,.
Rượu nồng chẳng ghé môi
Chí anh hùng còn đắm,
Ngang dọc bốn phương trời.
*** ***
Chiều lắng nghe lạc ngựa,
Tưởng bước chân người về.
Bồi hồi ra tựa cửa,
Bát ngát một miền quê...
HNN

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

NHỮNG NGÀY Ở THÔN MỘ ĐẠO



Năm 1968 về nước bằng tàu hỏa liên vận, nhóm học sinh thuộc từ Bà rịa trở vào được chuyển hết lên Phúc yên và Hương canh, hồi đó tôi học lớp 8.Tất cả chúng tôi ở nhờ nhà dân.Tôi, Hoàng Phương, Ngọc Chúc, Võ Loan cùng chung một nơi. Chủ nhà bọn tôi ở là một bà cụ già với hai cô con dâu và hai đứa cháu nội mà tôi còn nhớ tên là cái Bến và thằng cu Mến. Không phải hai cô con dâu đó là chị em bạn dâu đâu nhé vì họ chính là vợ cả và vợ lẽ, bởi bà lớn không sanh hạ được con cái .Anh chồng đi bộ đội, gia đình thuận hòa, ngặt nỗi bà cụ hay xét nét nàng hai, cô này tên Thuyền nhuận sắc lắm. Họ dành cho bọn tôi gian mé trái, có sẵn chiếc giường tre, kê sát cỗ áo quan bằng gổ mộc thô không nước sơn. Hết hồn,ban đầu trông sợ lắm vậy mà chính tôi lại nằm ngay bên cạnh nó đấy.Thưở đó ăn không đủ no, hễ thấy họ luộc khoai là chúng tôi thực hiện ngay chính sách dân vận, đứa quét sân, kẻ kéo nước để họ cho vài ba củ. Tôi nhớ một hôm đi ăn trưa về, bụng vẫn đói , trời thì lạnh, tôi nằm co ro trong chăn. Ngọc Chúc hỏi: mày đói không. Tôi đáp: có.Chúc bảo: để tao xuống bếp lấy cơm cho mày nhé.Tôi nằm trên nhà đợi mãi mà không thấy nó đâu.Một lúc lâu sau chị ta mò lên nằm cạnh tôi và kể:Tao xúc đầy cốc cơm cho mày xong, vừa ở bếp chui ra thì thấy chủ nhà về, sợ quá , tao vội ra chuồng trâu đổ cơm vào đấy rồi. Còn có bữa cũng vì đói mà Võ Loan ở trong nhà cài chặt cửa lại để lấy trộm khoai lang cho vào cặp xách còn Ngọc Chúc đứng bên ngoài canh, nếu chủ nhà về thì báo động bằng cách gọi: Mở cửa cho tao với, làm y như đang chơi trốn nhau vậy.
Bốn mươi năm đã qua, chúng tôi mỗi lần gặp nhau lại kể về thời ấy, thời mà bốn đứa tôi ngày xưa nghịch chẳng kém gì ai. À mà xin lỗi, chỉ có Hoàng Phương là ngoan thôi, vậy nhưng sao trong tổ Tam bợm lại có Hoàng Phương với bút danh Bồ Cào nhỉ? Tôi: Hắc Toàn Thân,không nhớ nổi Ngọc Chúc là gì nữa
, nếu ai biết xin nhắc hộ.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

MÙA THU MÙA THƠ

Nhớ cái thưở hàn vi, mình chưa có mái ấm blog này nên toàn lẻn sang bantroi xem ké, thi thoảng hứng lên lại còn mạo muội viết vài dòng nhận xét nữa chứ. Mới cách đây vài ngày thôi, thấy bên bạn có đăng một bài thơ về mùa thu hay quá, cảm hứng chan chứa và ngẫu hứng mãnh liệt khiến tôi sáng tác thơ cơ đấy. Hôm nay mình có Nhà rồi, trộm xin phép bantroi cho tôi mang về gọi là khoe tài văn chương với anh em dòng tộc nhá, nếu bên Nhà tôi không tin tôi , phiền các bác làm chứng hộ
Chỉ một tiếng Thu thôi,
Nghe đầy lòng xao xuyến.
Chỉ một lá vàng rơi,
Thấy cả trời lưu luyến.
Có ai yêu mùa Thu,
Như tôi yêu không đấy?

*
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Bài hát "Thơ tình cuối thu" của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu do ca sĩ Anh Thơ thể hiện.

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2008

TỰ THÁN




















Thân này ví đổi được làm trai
Cũng hầu cũng tước cũng cân đai
Cầm,kỳ,thi,họa,đao,cung.kiếm
Sự nghiệp anh hùng há kém ai

Bầm Chinh

Ai là HSMN trường số 2 Vĩnh Yên/Vĩnh Phú đều không thể không biết đến bầm Chinh.
Như mọi người đàn bà khác ,bầm Chinh quanh năm suốt tháng tần tảo buôn bán để nuôi nấng đàn con. Chỉ một chiếc thúng bên trên đậy cái mẹt bầy đủ các loại trái cây, thôi thì mùa nào thức ấy, lúc mấy quả nhót, năm ba trái quýt, vài khúc mía, bữa túm lạc luộc, mẻ ngô nướng, tấm bánh chưng. Ấy vậy mà đối với chúng tôi cũng là cả vấn đề cơ đấy bởi cái lẽ thường tình: Thiếu/ Thèm/ Thích. Bầm ngồi bán cạnh cửa hàng ăn uống quốc doanh ở gần chợ thị xã. Thật cũng lạ vì rất nhiều người cùng bán cùng buôn như bầm mà tại sao chúng tôi lại chỉ biết có một mình bầm? Và cũng từ đâu mà bầm lại tin chúng tôi, những đứa trẻ không cha không mẹ ? Bầm để bọn con trai mua thiếu, bầm để lũ con gái mua chịu, bầm bán rẻ, bầm cho thêm.  Đúng như ai đấy đã cất thốt:
                                              Chỉ là chút ít thế thôi
                                    Mà sao mang cả niềm vui trong lòng.


Năm 2005 chúng tôi đã trở lại Vĩnh Yên. Đồi Thị Ủy vẫn xanh màu xanh của cây của lá, nước Đầm Vạc cũng vẫn trong màu nước màu mây, hai khu nhà mà chúng tôi ở vẫn còn đây nhưng bầm Chinh đã là người thiên cổ. Bài viết này như một nén nhang cháy đỏ, tưởng nhớ người đã thương cảm chúng tôi.




Thứ Ba, 9 tháng 9, 2008

KỶ NIỆM HAI LẦN GHÉ THĂM TRƯỜNG BÉ.

Tôi nhớ lần thứ 1 từ trường Trỗi sang trường Bé đi cùng với ba tôi.Ba lúc đó sang công tác có dịp ghé thăm trường Bé và trường nhi đồng MN Lê văn Tám nên rủ tôi cùng đi.
Đó là hè năm 1967.Tôi chỉ nhớ lúc đó có ghé thăm hiệu bộ trường HSMN do dì 5 Nga phụ trách và trường NĐMN do bà 5 Ninh phụ trách.Hè đó nóng nên học sinh thường ra sông tắm.Năm đó,trường DTMN có 1 anh bị chết đuối,lúc đó tôi đang đứng ở hiệu bộ thấy mọi người nhốn nháo,trong đó có cả chị em I Ren con tổng thống Lumumba.
Lần 2 là tết năm 1968.Nhà trường có tổ chức xe cho ai có chị,em,bạn bè bên trường MN sang thăm nhau.Tôi và Lê hòa Bình k7 đăng kí sang thăm dì 5 Nga là dì của Bình.Sang trường,sau khi thăm hỏi dì,chúng tôi xin phép dì xuống chơi với các anh,chị học sinh quen biết.Lúc đó trường MN chưa chia khu 5 và Nam bộ nên mọi người vẫn ở chung với nhau rất vui,gường 2 tầng như bên trường Trỗi.Nam,nữ đều đông ,hòa đồng.Tôi ghé thăm lớp chị Mỹ Trinh,Mỹ Trang em anh YViệt,Y Nam,.Chị Thanh Mai,Cự Hà em anh Dương Thanh và một số bạn nữa.Trường HSMN lúc đó đang tổ chức các trò chơi mà phần thưởng là kẹo,tôi được ưu tiên mấy cái vé chơi,tôi nhớ hình như là trò ném cổ chai.Mặc dù không ném trúng nhưng do là học sinh trường bạn sang chơi nên cũng được các chị cho nhận giải là mấy cục kẹo.Rồi cùng Cự Hà ,Tín ra sân bóng rổ ném bóng.Trưa, dì 5 kêu về văn phòng dì ăn cơm,chúng tôi được cho ăn những món miền Nam mà chỉ có ở nhà mới được má nấu cho ăn,thật ngon !Nhưng cũng thật nhớ quê hương MN.Lúc này đang chiến dịch Mậu Thân,giải phóng Sài gòn làm chúng tôi có cảm giác được về quê thật gần.Chiều đến,trong lúc chờ xe qua đón về,tôi và Hòa Bình lang thang sang phòng triển lãm các món đồ nữ công gia chánh của các chị học sinh.Ngoài mấy món đồ thêu,còn có các loại bánh,mứt .Bản tính trường Trỗi nổi lên,nhìn trước ,nhìn sau không thấy ai,chúng tôi lén lấy mấy cái bánh đút túi.
Chia tay các dì,các anh,các chị ,các bạn.Cảm giác của tôi chỉ muốn khóc,như phải xa người thân cùng quê trở về với môi trường hoàn toàn khác(môi trường quân đội).Thật lưu luyến!Sau vì lí do đang Đại Cách mạng văn hóa nên tôi không có dịp trở lại trường HSMN nữa.Nghe nói các bạn cũng chịu nhiều cực khổ lắm!Tết đó trường MN cũng sang giao lưu văn nghệ với trường Trỗi.
      Các bạn xem thêm về các bạn Trỗi ở hai bài này:  Một câu chuyện nhỏ rất Trỗi !  và  Chuyện bức ảnh thất lạc gần 40 năm     


Hồ Bá Đạt.(Bạn trường Trỗi)

TÔI ĐI TÌM BẠN TÔI

Năm 1956 tôi được gửi vào trại nhi đồng Miền Nam.Thủa đó gò Đống Đa và ngay cả khu trại cũng còn hoang sơ lắm.Tôi nhớ má Năm Ninh người phụ trách cao nhất của trại.Tôi nhớ trước dãy nhà tôi ở có một cái cây thường cho rụng những quả bé tí xíu mà lúc đó, chả hiểu sao bọn tôi gọi là quả lê. Bây giờ nghĩ lại,có lẽ đó là quả doi (ở trong Nam kêu là mận).Tôi nhớ một hôm, tự mình lang thang đi chơi thơ thẩn thế nào mà lại mò được đến một nhà thờ cùng ở trong khu trại. Ngôi nhà đã đổ nát, bên trong không có gì ngoài những mảnh vụn của gạch, của gỗ và của kính.Chiến tích thu được sau đó là là mấy miếng kính xanh màu mực Cửu Long và đỏ, và vàng .Chao ơi, hồi đó tôi không biết đó là kính màu dù vẫn biết thế nào là kính. Tôi cứ nghĩ đây là thứ kỳ diệu, kiểu như báu vật vậy, tự hào lắm vì mình đã có cái mà chẳng bạn nào có , tôi cho vào túi áo mang về khoe . Tôi còn nhớ một buổi sáng thức dậy, cô bảo mẫu bắt chúng tôi phải ngồi ị vào những cái hố nho nhỏ mà cô đã đào sẵn ở đằng sau nhà.Theo lời cô, ai ị xong mới được đi vào ăn sáng .Trời ạ, mười lăm phút sau có sáu , bảy bạn rời vị trí nhưng tôi vẫn ở lại. Nửa tiếng sau, con số vơi dần mà tôi vẫn ở lại. Khi chỉ còn ba bạn trong đó có tôi ngồi ê a với nhau cô mới ra cho phép giải tán. Ấy nhờ thế mà cho đến tận hôm nay tôi càng tự tin rằng mình chân thật từ tấm bé. Biết bao nhiêu kỷ niệm thời ấu thơ xô nhau ùa đến. Các bạn của tôi ơi, ai đã ở trại nhi đồng Miền Nam cùng tôi thủa ấy? ai đã ở trại nhi đồng Miền Nam trước và sau tôi thế ? hãy tìm đến với nhau để xẻ chia quá khứ êm đềm, để nhớ lại những năm tháng sống như anh em một nhà trên đất Bắc. Tôi tha thiết tìm gọi bạn tới, các bạn ở trại nhi đồng Miền Nam ơi!


Như Nguyện.