Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

CỔNG QUẾ

Cha mẹ tôi tập kết năm 1954, diện trao trả tù binh. Cha tù chính trị Côn đảo, trả tại Sầm sơn Thanh hóa. Mẹ tù binh nhà lao Con gà Đà nẵng, trả tại Cửa hội Nghệ an. Phải mất hai năm tìm nhau ở câu lạc bộ Thống nhất  Hà nội mới gặp lại, và thế là sản xuất ra ba anh em nhà tôi hai năm một như truyền thống.

 Mùng 5 tháng 8 năm 1964, sự kiện vịnh Bắc bộ nổ ra. Mỹ chính thức tuyên bố ném bom miền Bắc, một bước leo thang chiến tranh mới. Người dân thủ đô cùng cả nước sôi sục dõi theo động thái này. Tôi còn nhớ cha tôi tay ẵm thằng út, tay dẫn đứa em gái và tôi đến dưới loa phóng thanh chật ních đồng bào tại vườn hoa, hóng nghe lời hiệu triệu của cụ Hồ...chiến tranh có thể kéo dài năm năm...mười năm...hai mươi năm hoặc lâu hơn nữa. Hà nội, Hải phòng và một số thành phố khác có thể bị tàn phá...Tay cha tôi nắm chặt lặng yên không nói, chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu điều gì đang xảy ra, nỗi linh cảm đạn bom thấp thoáng.

Đến sau tết năm 65 thì cha tôi đi B, mẹ và tôi đưa tiễn. Sân ga Hàng cỏ khuya, vẫy vẫy vẫy, đoàn tàu trôi nam thun thút vào bóng đêm. Và cha tôi đi mãi...Cũng năm này không quân Mỹ bắt đầu bỏ bom miền Bắc theo lời hứa.Lũ trẻ con chúng tôi cũng bắt đầu nô nức sơ tán ra khỏi thủ đô để tránh bom. Còn người lớn ở lại bám trụ sản xuất.

Anh em nhà tôi đi theo bệnh viện Bích câu Hà nội là nơi công tác của mẹ. Phải nói ngay là không khí chống Mỹ hừng hực khắp làng quê miền bắc, các tên làng tên xã như Đoài, Đông...được đổi lại thành những Toàn thắng, Hiệp lực, Quyết chiến, Thành công, Toàn lợi..v..v...nếu huyện mà đổi tên được nhẽ họ cũng đổi, cho nó máu chiến đấu vật. Địa chỉ quê tôi sơ tán là thôn Quyết tiến, xã Quyết thắng, huyện Đan phượng tỉnh Hà tây (bây giờ thành Hà nội rồi).

Hai năm sơ tán, ở nhà dân địa phương, học cùng trẻ trâu địa phương, ăn cơm trại, nếu cứ mãi như vầy là thành quê hương đấy. Cái đói thì không thảo luận làm gì vì ai cũng, nhưng cái sự thèm mẹ thì đau đáu lắm. Hàng tuần cứ chiều thứ bảy là trẻ con cả trại lại kéo nhau ra sân đình, nhìn con đường xa xa hóng cha hóng mẹ lên thăm. Thứ bảy không thấy thì sáng chủ nhật lại hóng tiếp, mãi đến trưa ngái không thấy ai lên mới lủi thủi về cơm trại. Cái sự thèm mẹ của tôi nhân lên bởi mỗi thứ bảy mẹ lên, tôi lại phải nhường cho hai đứa em nằm hai bên ôm mẹ, còn tôi chầu rìa, làm anh mà.

Rồi một hôm cuối tháng 3 năm 67, tôi đang học dở lớp hai. Chẳng phải là thứ bảy hay chủ nhật mẹ tôi đạp xe lên trại, anh em tôi nhảy tưng tưng mừng rỡ. Cơm trưa xong mẹ tôi bắc nồi chè đậu đen, đậu nhừ mẹ tôi bảo tôi mở thùng quần áo lấy lọ đường mới hôm chủ nhật mẹ mang lên. Tôi gãi đầu lúng búng, anh em con đói quá xúc ăn vã hết rồi. Mẹ tôi ớ người bởi đinh ninh còn, bây giờ làm sao đây (đường hồi hổi đâu có dễ mua như ngày nay). Thôi đành bỏ muối vô chè vậy, thế là thành chè muối. Tất nhiên anh em tôi không húp soàm soạp hăng như chè đường, từ từ nhưng cũng hết, đói mà. Nhớ chè muối vãi ta ơi...

Đến xẩm tối thì mẹ bảo chở tôi về để đi sơ tán nơi khác, mẹ phải nói dấu  vì sợ hai đứa em khóc. Tôi mừng hớm trong bụng vì được về mới mẹ, nhưng lại chạnh buồn khi chia tay hai đứa em dại. Trên đường về tôi mới biết là được đi học ở Trung quốc, với cái đầu lâu còn non nớt như tôi thì  biết TQ là cái gì đâu, chỉ nhớ trong câu đồng dao ngày trước chúng tôi hay nghêu ngao, ông Liên xô bà Trung quốc, ông đi guốc bà đi giầy, ông nhảy dây bà đá bóng...Nhưng thôi, mẹ bảo đi đâu thì đi thôi.

Mẹ tôi và cô Phán (má Minh núi) là bạn chiến đấu hồi còn ở trong trỏng, cô Phán ra phụ trách cửa hàng bách hóa số 5 Nam bộ, Minh núi cùng tôi đi đợt này. Hàng viện trợ về cô chọn hai bộ quần áo nhung trẻ con màu xanh hòa bình còn mới toanh cho hai đứa để đi nước ngoài. Hai đứa tôi đóng bộ vào đi chơi vườn hoa cạnh nhà, ôi giời, hai thằng đẹp như thiên thần, nhẽ hôm đó là hai đứa trẻ đẹp nhất Hà nội luôn, thề không phét.

Tối về ngủ ôm mẹ chặt cho thỏa nỗi thèm mẹ bấy lâu. Và ngày đi cũng đến, vẫn ga Hàng cỏ năm nào tiễn cha, đông lắm, khóc như ri, lần này bọn nhóc chúng tôi ngược bắc. Tôi úp mặt khóc hua tay bảo mẹ về đi, về đi vì sợ phút chia tay. Đoàn tàu xình xịch chạy xuyên đêm (thời chiến tất cả sự giao thông đều về đêm hết, để phòng không kích). Hôm sau đến ga Bằng tường thì đổi sang tàu TQ, ây dà bên nước mình cái gì cũng xám xám đen đen do phòng không, còn sang đây bừng lên một màu đỏ chói lòa. Tàu đẹp hơn, ăn ngon hơn. Lần đầu tiên lũ nhóc chúng tôi được làm quen với huy hiệu Mao chủ tịch, ôi chao là nhiều, to nhỏ các loại cùng trước tác của người, đẹp vãi và đỏ au tất.

Bọn trẻ dễ quen nhau rất, chúng tôi bắt đầu bi ba bi bô tán chuyện, rồi dạn dĩ hơn, chưa thấy nhớ nhà mấy. Tới tối thì đến Quế lâm, tháng tư trời còn rét, bọn trẻ chúng tôi được đưa về trường cũ, dãy nhà gần hội trường cấp ba, ngủ đã mai tính. Chăn ấm nện êm, hai ngày mệt nhọc bọn tôi lăn quay ra ngủ thôi rồi và mơ giấc mơ đẹp. Mấy đứa nằm tầng dưới, lăn qua lộn lại vài lần rồi rơi bịch xuống đất, lục đục bò dậy miệng mếu máo mẹ ơi mẹ đâu rồi, nhẽ chúng đang thèm mẹ, tôi cũng. Sáng ra được phát đồ dùng cá nhân mới, thùng thình xúng xính. Rồi cũng từ đây chúng biết, nỗi thèm mẹ sẽ tạm lắng xuống và nỗi khát bạn, khát thầy bùng lên. Ấy là nhập Quế.

Biên chuyện này để thấy thêm mỗi mảnh đời của bọn "đù gia công" chúng tôi, được ghép lại để tạo thành một bức tranh HSMN hoành có một không hai trong lịch sử nước nhà.
                                                                       Tháng 11 năm 2014

Xuân Hùng

Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

HẠ CÁNH AN TOÀN


Ai là Cô , ai là Trò ?

CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM!






"Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần ở công học tập của các em" (HCM)
" Các em có học tập được hay không thì phải có người dạy các em. Do đó suy ra rằng: Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp...là nhờ công ơn dạy dỗ của các Thầy giáo, Cô giáo."

CHÚC MỪNG TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI LÀM NGHỀ DẠY HỌC - NHỮNG KỸ SƯ TÂM HỒN!

Với Quế và các HSMN thì ngày nào gặp lại các thầy cô giáo dạy mình thì đều là "Ngày Nhà giáo Học sinh miền Nam", ngày hội thật sự.

Không sử dụng zoom là cách chụp ảnh đẹp và rõ nét hơn



CHUYỆN NHÂN 20/11/2014



  Treo tấm hình trên lên bảng. Cô giáo hỏi:

-         Ngô là gì, em nào biết?
-         Em biết, quả ngô dùng cho lợn ăn, Lợn ăn ngô rất chóng béo ạ! Bi nhanh nhảu trả lời.
-         Vậy còn bắp ? Cô hỏi tiếp.
-         Thưa cô, trái bắp để cho heo ăn. Heo ăn bắp mau mập lắm cô ạ! Bo đáp.

Cô giáo vui vẻ kết luận:
-         Tuyệt! Các trò của cô giỏi lắm. Đúng,  ngô là loại quả dùng cho lợn ăn và bắp là thứ trái để cho heo ăn !

   Như vậy cả Bi, Bo và Cô đều...đúng cả. Đúng mà không ổn?  Xin các “lão shư” Quế cho biết ý kiến nhé!


Thứ Ba, ngày 18 tháng 11 năm 2014

TIN MỚI.

Thầy gửi bản thông báo mới nhất của BLL HSMN toàn quốc có bổ xung thêm kê hoạch của Thày Trò mình ngày 12/12 (lúc 17h) để các em biết. Thầy và các bạn ở ngoài này cũng đang tích cực chuẩn bị cho cuộc gặp mặt đó.




NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM



Trại nhi đồng Miền Nam - Gò Đống Đa

Chuyện của Hà Quang Huy – trại Nhi đồng Miền Nam

Khi ấy tôi thường được ăn cùng mâm với một cậu người Lào tên là É hoặc Xây gì đó. Không hiểu vì sao cậu ấy được ăn ngon thế mà còn chê và toàn bỏ thức ăn mà tôi thích, đó là món miến chả băm có nhiều nạc, trong khi đó tôi toàn phải ăn những miếng thịt mỡ bầy nhầy, cứ cho vào miệng cố nuốt lại ọe ra, có lẽ là do tiêu chuẩn thấp. Cậu Xây thấy vậy toàn xúc cho tôi miến chả đổi lấy thịt mỡ và tôi ăn rất ngon lành. Được vài hôm, có lẽ các cô bảo mẫu phát hiện tôi ăn ngon lành miến chả của Xây nên mách với mẹ tôi và cách ly tôi không cho ngồi cạnh cậu Xây nữa. Kỷ niệm nho nhỏ ấy nhưng rất ấn tượng đối với tôi vì sau đó bị các anh chị trêu như là một việc đáng xấu hổ nên tôi không thể quên. Sau này tôi mới biết Xây chính là con trai Hoàng thân Xuphanuvông của Lào. Nghe nói cậu Xây này còn làm đến chức Bộ trưởng Bộ Tài chính của nước bạn Lào. Ở trại còn có 2 chị em tên là Iren và Mônic là người Camơrun, da đen xì, thân hình to cao. Iren, Mônic là con nhà cách mạng được gửi từ bé ở Trại nên vẫn thường chơi với bọn trẻ con và nói tiếng Việt rất giỏi, về sau nghe nói Mônic cũng là Bộ trưởng Bộ Y tế của nước bạn châu Phi. Có lẽ do đất nước còn đang trong thời chiến nên trẻ con trong Trại rất thích chơi trò chiến tranh hòa bình, công an bắt gián điệp, chơi trốn tìm…. Đôi khi tôi rất thích đi chơi xa một chút để khám phá, có thể là chỉ ra đến sau ngôi nhà cấp 4. Khung cảnh mới với tôi đó là ao hồ mênh mông, có nhiều cây dừa nghiêng soi bóng, sau này lớn lên tôi mới hiểu nơi đây là trại Nhi đồng Miền Nam, chủ yếu các cháu là con em cán bộ Miền Nam nên trại trồng nhiều dừa để nhớ tới Miền Nam đang còn chiến tranh…

Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Thằng con trời đánh


Bố: Con trai đi mua cho bố nước ngọt nào!
Con: Pepsi hay Coca?
Bố: Pepsi.
Con: Chai hay lon?...
Bố: Chai.
Con: 500ml hay 1lit
Bố: Thôi mua tao chai nước cũng được mày.
Con: Khoáng hay tinh khiết?
Bố: Khoáng.
Con: Ngọt hay mặn?
Bố: Tau lấy cái chổi đập mày bây giờ?
Con: Chổi lau nhà hay chổi quét?
Bố: Mày cút đi.
Con: Bây giờ hay mai?
Bố: Ngay lập tức.
Con: Có từ con hay không?
Bố: Đồ súc vật!
Con: Bò hay heo?
Bố: Tao giết mày.
Con: Súng hay dao?
Bố: Tao bắn bỏ.
Con: Vào đầu hay vào bụng?
Bố: Thằng sâu bọ!
Con: Gián hay giun?
Bố: ...Ngất xỉu!!!!

St.

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 11 năm 2014

BẢO EM ĐI LẤY CHỒNG



Bảo em đi lấy chồng
Hóa trắng mái đầu xanh
Em đâu nào có biết
Một niềm đau trong anh...

Mấy mươi năm lặng trôi
Anh đâu nào có quên
Nhớ thương anh chôn chặt
Chảy dài theo thời gian...


Đã mấy thu úa vàng
Cây bao lần thay lá
Tình yêu xưa nguyên còn
Hương thầm mãi mãi say

Bảo em đi lấy chồng
Để anh về trống không
Nhớ thương hoài day dứt
Nỗi buồn trôi mênh mông ...

Đà Nẵng ngày15/11/2014 VAV

Tản mạn, suy ngẫm

1. Thế sự, khuôn mặt, nụ cười
APEC-2014: Tập cận Bình với: nước Nga, Thái Lan, Việt Nam, Nhật, Hàn, Indonesia

2. Cuộc đời:


Thứ Năm, ngày 13 tháng 11 năm 2014

BCT


TRƯỜNG HSMN SỐ 1 ĐÔNG TRIỀU
Họp từ lúc 16h đến 22h ngày 13/ 11/ 2014 Bàn các phương án ra HÀ NỘI dự lễ kỷ niệm
60 NĂM HSMN TRÊN ĐẤT BẮC

KHỞI ĐỘNG

Tấm ảnh chụp cuộc họp của Thầy Trò QL tại Hà Nội chuẩn bị đón các bạn và các Thầy Cô về dự 60 năm HSMN .Dự định sẽ có cuộc họp riêng Thầy Trò QL vào 16h30 ngày 12/12 .Địa điểm đang liên hệ ( sẽ cố gắng tại ngay ks đón tiếp các Thầy Cô ).Theo kế hoạch thì đón các Thầy Cô tại ks La Thành nhưng nghe nói ks La Thành không đủ chỗ nên chuyển sang ks Kim Liên . Thầy đang hỏi lại BLL để cho chắc chắn mới thuê phòng họp và đặt liên hoan của Thầy Trò QL . Thầy đang liên lạc thường xuyên với Đà Nẵng , Quảng Ngãi , Qui Nhơn , Nha Trang , Tuy Hòa , Ban Mê Thuột và các em để nắm tình hình . Thầy cũng đã gửi BLL danh sach 100 Thầy Cô đăng ký dự lễ kỷ niệm


 .