Thứ Tư, ngày 04 tháng 3 năm 2015

"KHÔNG PHẢI CHÁU"!

(Biên nhân kỷ niệm 40 năm ngày tòng quân)

Tháng tư năm bảy lăm, thế kỷ trước, chúng tôi tòng quân theo tiếng gọi tổng động viên. Cả đại đội có đến chín mươi phần trăm là học sinh phổ thông, bị chúng tôi đang học dở lớp 10/10. Mặt chú nào chú đó còn bấm ra sữa, cười nói hồn nhiên như vẫn của tuổi học trò. Tất nhiên những trò nghịch ngợm không hề thiếu.

Vào bồ đội là phải vào khuôn khổ, người ta chẳng bảo "quân lệnh như sơn","kỷ luật sắt" là gì có phỏng? Đang tuổi ăn tuổi ngủ tự do tự tại, đùng phát ghép vào, nhọc lắm ý, tôi thật. Ban ngày thì đi một hai, tập bắn súng, học chính trị, thôi thì lăn lê bò toài đủ cả. Tối, bảy giờ đọc báo, rồi nghe chính trị viên đại đội thảo luận tình hình v.v...Đêm, úi giời món ngán nhất là gác đêm. Mỗi đứa chỉ một tiếng đồng hồ thôi, hai ba đêm mới phải gác một lần. Hôm nào đến lượt gác là lại nơm nớp lo thằng gác trước nó khều chân, ê dậy mày, rồi nó quăng khẩu súng không đạn lên người cái bụp, không dậy không được.
Mấy ngày đầu chưa quen gác, thỉnh thoảng vẫn nghe cãi nhau, đã đến giờ đâu
mày, lầu bầu, lầu bầu...rồi một hôm đại trưởng mang hẳn một cái đồng hồ để bàn con gà mổ của TQ đặt trên bàn cạnh cửa sổ phòng đại trưởng, kèm theo một ngọn đèn dầu để soi sáng đặng cho bọn tôi biết giờ mà khều nhau. Ngay hôm đầu tiên có cái đồng hồ là có sự cố ngay, thế mới hài.
Hiệu lệnh kẻng báo thức, beng...beng...beng...ngân vang trong đêm tối, cả đại đội lục tục bò dậy dụi dụi mắt, ơ sao còn tối thế này nhỉ? Đại trưởng là người phát hiện sự thể trước tiên. Té ra mới 12h đêm mà kẻng đã vang, năm đồng chí gác đêm được triệu tập. Đại trưởng đưa cái đồng hồ bàn ra, nó đã chỉ đúng năm giờ, khà khà. Chỉ mặt từng đ/c đại trưởng hỏi, ai đã vặn đồng hồ nhanh lên, tất nhiên năm đứa gác đêm đều chối ngay kiểu như, "không phải cháu" ý.

Hôm sau cái đồng hồ con gà mổ ý có ngay một cái hộp mới tinh chỉ thò mặt ra thôi và không thằng nào có thể thò tay vào vặn được nữa vì đã khóa chặt. Từ đó kẻng báo thức và chúng tôi lại "một...hai...ba...bốn hít thở...hít thở...hít thở" đúng giờ. Mở ngoặc đơn, cái đêm đểm trong năm đồng chí gác có mặt tôi, và tôi là đứa vặn đồng hồ đầu tiên sau mười lăm phút gác, và tiếp theo...

Nghe tí nhạc nhé, he he  https://www.youtube.com/watch?v=Xtbl_RSpmK8

Xuân Hùng.

Ngày 8/3 sắp đến và thưgiãn


1. Ngày 8/3 đang đến gần:

Cậu bé sẽ tặng hoa cho ai đây?

Thứ Tư, ngày 25 tháng 2 năm 2015

Nhớ xưa

Chiều xuân nắng rải lụa mềm 
Câu thơ tình tứ cho em thuở nào


Chủ Nhật, ngày 22 tháng 2 năm 2015

DẠO PHỐ THẤY GÌ ?

Năm nay Ất mùi.

"Cỏ non" đang quậy

"Chú dê" Nhật cầm lòng không đặng, xin cùng chụp hình góp vui.
Hình ảnh một VN thân thiện muốn làm bạn với cả thế giới!

Coi mấy bông hoa này cho... nhớ QL

Ở SG người ta không cắm hoa trong bình mà chưng bông trong ...thuyền!

Năm nay "Quế MF" khai trương hơi sớm.
Mời các bạn  sơi nước!

Mùa xuân

HỘI NGỘ


Thứ Bảy, ngày 21 tháng 2 năm 2015

Bài thơ

NĂM CŨ
Mắt em nhìn làm lòng ai bối rối
Nắng xuân về có thắm nét mi cong
Bài thơ cũ còn nguyên trong tủ kín
Tháng năm dài lặng nín một tình câm ?
Xuân Ất Mùi 2015 VAV




Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015

Cung chúc tân xuân

NĂM ẤT MÙI 2015
VUI KHỎE, AN BÌNH và THÀNH ĐẠT


( Ngày mồng một, tháng giêng, năm Ất Mùi )

Thứ Tư, ngày 18 tháng 2 năm 2015

XUÂN ẤT MÙI

Trời Nam rực rỡ sắc mai vàng


Đất Bắc thắm tươi hoa đào nở



 ẤT MÙI XUÂN MỚI VUI - BUỒN !?

Thế là Xuân Mới tái lai
Ngồi riêng một cõi viết Thơ chào mừng !

VUI - Thì chắc chắn vui rồi
TẾT nên ai cũng rộn ràng sắm mua,
Vui nhất : Đoàn tụ gia đình,
Ăn ngon, mặc đẹp, Lì xì, Chúc Xuân,...

BUỒN - Là kẻ vẫn Cô đơn,
Những ai Phá sản lâm vòng Trắng Tay,...
Thấy Tết - Chán hơn ngày thường,
Vào, Ra - Một Cõi âm thầm lẻ loi !

Nhưng tôi vẫn viết Thơ mừng
Chúc Bạn : NĂM MỚI mới thêm Cuộc Đời,
ẤT MÙI sẽ có Đổi thay
Tiền vào như Nước, Tình thì có Đôi !

Chúc Người như thể Chúc Thân !

Tiến Hùng  ( ĐB ) 
NHẬU VỚI GIÁM ĐỐC NÔNG TRƯỜNG QUYẾT THẮNG

Tôi nhớ không nhầm thì vào một buổi chiều thứ Bảy mùa Hè năm 1987 hay 1988, tôi được Giám đốc Công ty anh NVV gọi lên giao nhiệm vụ chuẩn bị…mồi để anh tiếp anh Th  giám đốc Nông trường Quyết Thắng. Với Công ty Khai thác Thủy sản thì Hải sản tươi là chuyện nhỏ, mồi hơi bị hoành tráng đủ cả: tôm, cá, mực và cả ốc.
Trước đó, thường mấy anh em HSMN công tác ở Công ty KTTS mỗi tuần tụ tập hai , ba lần ở nhà anh TVH trưởng phòng Kỹ thuật để lai rai tán dốc. Cạnh nhà anh TVH có anh nhân viên chạy vật tư của Nông trương Quyết Thắng nên đến tai anh Giám đốc Nông trường cũng là bạn HSMN cùng Trường HSMN Đông Triều. Và trong một buổi hội hè của bọn tôi, Giám đốc V đọc thư của Giám đốc Nông trường Quyết Thắng. Tôi nhớ đại ý bức thư: Ngoài thăm hỏi thường tình, anh nhắc tới thời học ở trường HSMN…Anh nói: giờ thì bọn mày dân phố chiều chiều tụ tập ăn nhậu hoành tráng trong khi tao thì lặn lội ở núi non cày cuốc… Bọn mày vui rồi còn nhớ chi tao…Sau khi nghe thư, Giám đốc V quyết định viết thư mời Giám đốc Nông trường hạ sơn để …nhậu.
 Mồi chuẩn bị xong sắc thì bắt mắt, hương thì thơm tưng bừng. Địa điểm nhậu ngay nhà anh TVH, ngôi nhà tập thể cấp 4 mái tôn, nền xi-măng. Chiếu hoa 2 chiếc, mồi hải sản đủ cơ số đã bày ra. Rượu RED -  Rượu ngoại nghiêm (hàng quý hiếm lúc đó, là của anh TVH đem về từ Nhật Bản).
Hơn 17 giờ chiều giám đốc V  đến cùng giám đốc Nông trường. Màn giới thiệu của giám đốc V:  Đây là anh NBTh, Giám đốc NTQT. Tao thì khỏi giới thiệu, đây là anh TBH, phó giám đốc, HSMN lứa tập kết, còn đây HP – pgđ, TVH – TpKT, NMT – ppKT,… còn kia (anh chỉ tôi) thằng nớ lớp nhỏ nhất Đông Triều trước khi trường giải tán. (Thực ra là tôi chỉ làm HSMN ĐT chỉ một tháng từ Quế Lâm về nước, trước khi về miền Nam). Tất cả ngồi đây đều là HSMN ngoài Bắc về.
Hết màn giới thiệu anh V nói với anh Th: Chiêu đãi mày y chang tao chiêu đãi Bộ trưởng NTT và thứ trưởng Ba H, chỉ khác là mấy ông anh kia ngồi ghế bàn nhựa đặt trên bãi biển, mình  ở đây ngồi bệt sàn nhà nhưng có chiếu hoa, có khi còn sang hơn…
Cũng như bao nhiêu những cuộc nhậu của cựu HSMN: trước tiên là “ôn nghèo kể khổ” rồi “tố” nhau các thành tích nghịch ngợm thời đi học…Anh Th nói: Tao thì học hành không bằng mấy thằng bay, nhưng tao viết văn cũng được, trừ thằng V còn lại tao đánh bóng chuyền hay hơn tụi bay…Tôi nghĩ đại ca lại khiêm tốn rồi, nhưng nhìn lại thấy đội hình Công ty KTTS ngồi đây hầu hết là du học về, số còn lại là dân Bách Khoa nên nghĩ anh Th nói thật lòng.
Khi đã cao trào, anh V tuyên bố:  Thằng Th giám đốc NT đi cái xe cà tàng quá, thằng H vừa đi Nhật về định giá trên cơ sở giá gốc cộng chi phí, nếu không cộng phí thì tốt hơn và để lại cho thằng Th chiếc CD Benly 90, chuyến sau mua chiếc khác. Anh TVH cười: Con Benly 90 này bán nhanh thì 3 cây, được giá thì hơn, Th đưa mình 2 cây. Anh Th nói : bớt tao 5 phân để còn rửa xe với anh em cơ quan. Anh TVH: OK, khuyến mãi bạn cặp lốp, bộ nhông sên đĩa mới. Hợp đồng nhanh chóng được xác lập và sau đó thực hiện nhanh trong vài ngày sau. Chiếc xe này tôi thấy anh Th vẫn sử dụng khi đã làm Chủ tịch thành phố Đà Nẵng (nhỏ), giờ thì không biết nó đang ở đâu?
Cuộc nhậu hôm đó không mang tính chất tiếp khách công ty mà nặng về tính chất tụ tập bạn bè HSMN. Vui vẻ chia tay, hẹn gặp lại. Nhưng đó là lần duy nhất tôi ngồi nhậu với anh NBT – Giám đốc NTQT. Sau này tôi chuyển công tác, yêu cầu công việc tôi cũng có tiếp xúc vài lần với anh Th khi anh làm CT Tp ĐN nhỏ. Còn khi anh là CT rồi BT Tp ĐN  thuộc TƯ thì tôi chỉ thấy anh trên tivi. 
Tôi chỉ có một lần nhậu với anh NBTh giám đốc Nông trường, còn với anh NBT CT rồi BT tp ĐN thì không có lần nào và giờ đây thì không còn cơ hội nữa.
Hai năm trước các bạn HSMN đưa tiễn anh TVH (người bán chiếc Honda CD Benly90 cho anh NBTh)  và sáng mai đưa tiễn anh NBTh (người mua chiếc Honda CD Benly90) về với tổ tiên. Anh TVH hẳn là đang chờ để đón anh NBTh nơi chín suối, các anh sẽ có nhiều dịp để ôn lại chuyện xưa. Còn nhớ khi anh NBTh là CT Tp Đà Nẵng, tôi nói vui với anh TVH: Hay là anh đến gặp anh Th, nhắc lại con CD Benly hồi nào rồi xin duyệt lô đất, cho em hưởng sái với. Anh H cười nói: Tao có nhà, có đất rồi xin xỏ chi làm khó cho bạn. Giờ thì cả hai anh đã là người thiên cổ, không biết các anh ở Suối vàng có ngồi nhậu và tán phét như thuở nào hay không?
Con anh NBTh nếu có thông tin này thì  tôi ước các cháu đốt cho ba một chiếc xe Honda CD Benly 90 (hàng mã) để ba các cháu chở chú TVH ngao du miền cực lạc.

Bài này tôi viết như một nén nhang của một thằng em cựu HSMN thắp đưa tiễn anh cựu HSMN NBTh về với Đất Mẹ (hôm viếng anh NBTh, thắp hương đâu đế lượt mình). Kính mong hương hồn anh mau siêu thoát!

Thứ Hai, ngày 16 tháng 2 năm 2015

Thơ của con gái anh Thanh:NHỮNG CON ĐƯỜNG BA XÂY, BÉ ĐÃ ĐI HẾT CHƯA?



Còn mươi hôm là ngày con sinh ra
Mà ba đi chưa kịp lời tiễn biệt
Ngược thời gian giấc mơ con đã nguyện
Về khoảnh khắc ba cho con một hình hài
Cuộc đời ba là những chuyến công tác dài
Con chào đời mà ba vẫn chưa về kịp
Nhưng giây phút đó con biết ba đã nghẹn ngào sung sướng
Hạnh phúc lắm ngày con gái rượu ra đời.
Tuổi thơ con! Ôi thần tiên tuyệt vời
Khi có ba, có má và anh Cảnh
Bốn người mình ăn cơm hay chuyện trò lanh lảnh
Cảnh chọc con, dí con chạy, khóc nhè!
Con vẫn nhớ thói quen ba mỗi khi đi làm về
Là hôn lên má con cho bõ ghét
Hôn đến khi hai má con đỏ chét
Mới chịu bỏ ra vì má la “Anh này!”
Ba hay nựng hỏi con “Bé thương ba không hè?”
Mua cho anh và con xe ngựa đồ chơi, búp bê, làm bếp
Đến nỗi năm 91, tình hình Liên Xô rối rắm
Ba vứt hết vali chỉ mang đồ chơi về.
Ba – con gái ít tâm sự tỉ tê
Mà khuyên dạy con những điều hay lẽ phải
Ba thường nói không cần con học giỏi
Điều trước tiên là phải biết làm người.
Có một điều con luôn tự hào và mỉm cười
Là ba yêu và lo cho má con nhiều vô hạn
Mặc dù má hay kể ba không phải người lãng mạn
Hồi yêu nhau, họ tặng hoa, ba tặng mấy ký thịt bò.
Ba lúc nào trước hết cũng lo cho má và hai con
Luôn dặn dò anh và con cẩn thận giao thông, tệ nạn
“Có chuyện gì ba thần kinh thép, còn chịu được
Chớ má tụi bây suy sụp, đổ bệnh liền”
Mà con phải công nhận ba hết sức trung kiên
Chiến đấu kiên cường hệt như ông bà nội
Con người lý tưởng, lạc quan, luôn bước tới
Dù cuộc đời ba toàn gian khổ, không an nhàn.
Nhưng con biết ba thích rứa phải không ba
Ba đâu muốn đời ngồi không mà hưởng thụ
Tính chiến đấu, xông pha trong máu đã tụ
Dù đời phụ ba, nhưng ba được hưởng lòng dân.
Từ nhỏ đến giờ con chưa một lần lên gân
To tiếng tôi con ông này ông nọ
Mặc dù con chưa từng nói với ba những điều khó
Chuyện áp lực là con ba, từ lớp một con ý thức được rồi.
Con xin lỗi ba, lúc nhỏ có nhiều khi suy nghĩ tồi
Con đã ước giá ba bình thường như người khác
Nhưng giờ đây con biết rằng đó là phước
Làm con gái ba là phúc đức đời con.
Ba biết không, tính con giống ba, ít khi khen, mà toàn chê, phản biện
Ba khoe với con những ý tưởng, công trình, bệnh viện
Con không khen nhiều mà toàn ý kiến
Dù ý con chả được dụng bao giờ
Ngoài cuộc đời, tên tuổi ba làm nên bao vần thơ
Vì sự nghiệp, nhiều người tôn ba là vĩ đại
Nhưng với con, đứa con gái nhỏ dại
Ba mãi là ba, một cách rất giản dị và đơn sơ
Con yêu ba không vì tiếng tăm ba
Không vì ba được người đời tưởng nhớ
Con yêu ba vì kiếp này duyên nợ
Cho con được làm con gái rượu của ba.
Ba hãy ra đi thanh thản nhé ba
Như lời ba nói với con vài tháng trước
Ba nói rằng ba cũng không nuối tiếc
Đà Nẵng chừ đẹp, hai con cũng trưởng thành.
Lúc con khóc vì hy vọng mong manh
Ba cười nhẹ nhàng, xoa đầu động viên khẽ
“Mạnh mẽ lên”, chỉ ba chữ ngắn gọn
Nhưng con nguyện mang theo trọn cuộc đời./.
Con yêu ba vô cùng. Kiếp sau con vẫn làm con gái của ba ba nhé!

Đà Nẵng rạng sáng 16-2


Nguyễn Thị Hoài An

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 2 năm 2015

Mời bạn

ĐÓN XEM PHỐI CẢNH


Được khánh thành vào dịp kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng Đà Nẵng
( 29 - 03 - 1975 ~ 29 - 03 - 2015 )