Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

Bạn có biết: Tổng thống nước Mỹ Obama và công nghệ hỗ trợ trong diễn thuyết?


Khi nghe Obama phát biểu, không ít người tấm tắc khen sao anh Obama giỏi thế, nói liên tục không cần giấy tờ như lãnh đạo Việt Nam.
Bài phát biểu của ông Obama làm cho người nghe thấy rất gần với suy nghĩ của người Việt. Ông trích câu thơ của Lý Thường Kiệt: 
"Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành đã định tại sách trời"
 Tôi biết chắc, người Việt nào mà chẳng mở tấm lòng khi ông Obama trích dẫn những câu thơ trên. Ông Obama nhắc đến lịch sử Việt Nam làm tôi nhớ đến giai thoại tại bàn đàm phán Hiệp định Pari ông Lê Đức Thọ có nhắc ông Kissinger cố vấn an ninh Mỹ nên nghiên cứu lịch sử Việt Nam.

Ông Obama nhắc đến bài hát "Mùa xuân đầu tiên" của nhạc sỹ Văn Cao:
"Từ nay người biết quê người
Từ nay người biết thương người"

Và còn lẩy Kiều, với:
... Nguyễn Du đã nói: "Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi”

Bài phát biểu của ông Obama ngay từ đầu đã đi vào lòng của người nghe Việt Nam tại Hà Nội. Khi đọc lại, tôi đoan chắc phải là người Việt Nam mới có thể soạn thảo được bài phát biểu này.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 5 năm 2016

THẦU CHÍN

Chúng tôi xuất cảnh từ Lào vào vùng Đông Bắc Thái Lan, nơi đông Việt kiều nhất đang làm ăn sinh sống . Đoàn đến tham quan Di tích Bác Hồ tại bản Nachook, nơi Bác từng hoạt động trên đất Thái từ tháng 7. 1928 đến tháng 11.1929 với bí danh Thầu Chín.
Đường vào "nhà Bác" nơi có 2 cây dừa



Một số cảnh trong khuôn viên





các bạn HSMN thắp nhang cho Bác



Ảnh Thầu Chín trong vai nhà sư


Cây khế Bác trồng thuở ấy

Làng Hữu nghị Việt- Thái do chính phủ Thái xây dựng ngay gần khu "nhà Bác".

Quế lớn chụp hình kỷ niệm


tờ báo của Bác...

Anh Tống quang Anh thay mặt Đoàn HSMN viết vào sổ lưu niệm.

Một cảnh ở Đông Bắc Thái (trên đường đến nhà Bác).

                          SG 19/5/2016

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 5 năm 2016

Tư liệu về Khu Giáo dục Học sinh Miền Nam Quế Lâm và trường Nguyễn Văn Trỗi, bạn đã biết chưa?

TƯ LIỆU VỀ HSMN
_____
Báo cáo ngày 2. 2. 1967 về việc xây dựng Trường Học sinh miền Nam ở Quế Lâm (1)

Fond Phủ Thủ tướng, Hồ sơ 18054

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016

ĐÔI BỜ HIỀN LƯƠNG


   Sau Genève, lịch sử CM việt nam có một thời kỳ bi thương và thảm khốc nhất - giai đoạn “Đấu tranh thống nhất”( 54-59). Đó là lúc kẻ thù tiến hành “chiến tranh một phía”, tàn sát các chiến sĩ cộng sản và những người kháng chiến cũ ở MN ( 9/10 cán bộ, đv bị tổn thất).
 Bài “Câu hò bên bờ HL” ra đời vào lúc này. Lời ca, gai điệu da diết , trữ tình mà sao từ trong tâm khảm nghe cứ ai oán tựa dao cắt vào lòng ! Lúc này cả nước như sôi lên , nóng bỏng “ máu kêu trả máu, đầu van trả đầu”, nhất là bộ đội MN tập kết, siết chặt súng trong tay, sống quằn quại, day dứt trong cảnh “ngày Bắc, đêm Nam” mà chưa thể...
   Không khơi dậy hận thù, chỉ là một thoáng sương mờ của lịch sử. Cái giá trả cho ngày thống nhất thật khủng khiếp.
    Bốn mốt năm rồi nhỉ !  Biết bao thăng trầm, bao nhiêu máu và nước mắt ! Dân tộc đã trở về với dân tộc, đất nước vẫn giữ nguyên hình hài của nó. Nguyện vọng, ý chí thống nhất đã thấm đẫm vào trái tim, tình cảm sâu lắng, tha thiết  nhất của mỗi người VN. Nó  quá đỗi thiêng liêng vì thế !

                                                                                                 SG  30/4/2016

Cột cờ HL

Dàn loa dùng để "đấu khẩu" 2 bờ 

Cầu HL cũ được phục chế

Cổng vào cầu bờ Bắc

Cầu HL mới bên phải, cầu cũ bên trái

Từ cầu cũ nhìn sang bờ Nam

Bốt gác bờ Nam


"bảo tàng" bờ bắc

với những cái loa cỡ này thí đúng là cuộc chiến truyền thông.

Lô cốt thời Tây

Như vậy cầu HL công binh ta đã 2 lần làm lại !


Tượng Bác trong "bảo tàng".



Thứ Bảy, ngày 16 tháng 4 năm 2016

Tất cả đều là thật, không chỉnh sửa, chỉ là...

Tất cả đều là ảnh thật, nhưng do có sự sắp đặt hoặc thay đổi góc nhìn hoặc vị trí quan sát mà mỗi người có một cảm nhận khác nhau với cùng một hiện tượng, hình ảnh, đó là...


Thứ Sáu, ngày 01 tháng 4 năm 2016

Ở Trọ - Trịnh Công Sơn

Ngày Trịnh Công Sơn rời cuộc trọ trên đời, MF đang ở Thụy Điển, đêm 1/4/2001 tại Upssala tụi du học sinh đã làm một đêm karaoke trên laptop, chỉ hát nhạc Trịnh.
Vậy là đã 15 năm, thật là nhanh. Cuộc đời như một lời nói đùa của ngày cá tháng Tư!


Thứ Hai, ngày 07 tháng 3 năm 2016

Xem lại những clip ngắn hội ngộ năm 2013 tại Đà Nẵng

Xem lại các clip ngắn, vài tấm hình, rồi những Quế cùng chuyến đi về lại tuổi thơ (Quế Lâm 2015), tôi nghộ một điều: sau bao năm gặp lại, người quen xưa thành người lạ, tất cả chỉ thoáng qua, rồi gặp nhau, từ lạ lẫm lại thấy thân quen.
Hình 1: Cùng lớp

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 2 năm 2016

Chuyện kể trên FaceBook về IRENE và MONIQUE

IRENE OUANDIE VÀ MONIQUE OUANDIE - NHỮNG NĂM THÁNG LÀ HSMN

Sáng nay (26/2/2016), tôi (Facebook của Thư Nguyễn gửi nhóm Học sinh miền Nam và cha anh) dạo trên Facebook, đọc được bản tin này của một người bạn cùng lớp hồi ở trường HSMN đăng lên.

 "Cameroon. Chân dung của những người anh hùng bị lãng quên Ernest Ouandié. Cơn ác mộng cuối cùng của Ahmadou Ahidjo (Tổng thống Cameroon những năm 1960).

 

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 2 năm 2016

CHUYỆN TÌNH




HSMN gặp nhau khi nào cũng vậy tranh nói tranh kể chuyện xưa. Lúc sau anh Sơn lắng đọng bằng câu, để tôi kể chuyện tình của tôi với bạn gái người Nga nhé. Trật tự được vãn hồi liền, cả bọn khép chân tay miệng, hóng.

Tớ sang Nga được phân học ngành thực phẩm. Anh bắt đầu thủng thẳng, ngành học nhẽ hợp với con gái hơn nên lớp học đông con gái lắm, con trai bọn tôi cả trường lèo tèo vài đứa. Natasa (tên do XH đặt cho dễ đọc) không cao, hơi đậm người, có khuôn mặt ưa nhìn, học giỏi nhất nhì lớp chứ chả đùa, lại ngoan hiền nhé, được bầu vào ban chấp hành đoàn Komsoml của lớp. Natasa được phân công hỗ trợ về sinh hoạt ngoại khóa với các bạn lưu học sinh.

Những buổi sinh hoạt dã ngoại Na (gọi tắt luôn là Na nhẻ) hoạt bát lắm hướng dẫn chúng tôi tận tình, hồn nhiên. Với riêng tôi Na có thiện cảm hơn vì mỗi lần đi đâu tôi toàn lững thững theo sau mọi người, lọt vào lớp con gái mà, vả chân tôi lại bị tật nữa. Biết nên bạn Na thường lùi lại đi cùng tôi trò chuyện cho tôi đỡ tẻ. Cứ thế cuộc sống sinh hoạt nơi đất bạn dần trôi, cho tới năm thứ ba, tình cảm hai đứa tôi cũng tăng dài theo năm tháng.
Phải đến ngày sinh nhật Na. Lúc này tình cảm dồn nén bao lâu tăng ngùn ngụt, bạn bè về hết chỉ còn hai đứa, tí rượu, dồn hết can đảm tôi cập rập nói, tớ yêu bạn quá, hay là bạn lấy tớ làm chồng nhé (tất niên toàn bằng tiếng Liên xô). Ngạc nhiên lắm, im lặng một hồi, Na nói kiểu như tớ chỉ quý thương  bạn như anh em trong nhà thôi...nghe xong tôi cũng thất thểu về phòng luôn. Đêm buồn, nghĩ thà Na từ chối phắt đi thì khổ tim tôi gánh, đằng này lại thế. Sáng ra tự cảm thấy ngượng với Na nếu giáp mặt, thế là tôi bỏ Ốp đi bụi luôn. Cười thật tươi anh Sơn tiếp, thấy tôi mất tích Na bổ đi tìm (ấy là sau này nghe kể lại, chứ tôi biết đâu), mà ngày ý đã có phương tiện liên lạc thuận tiện như giờ đâu mà tìm. Một tuần sau tôi mò về Ốp, qua phòng bảo vệ xem có thư từ gì của mình không, bỗng thấy lá thư ai đó gửi cho Na, cầm lên lấy lý do mang thư giùm để gặp mặt, cũng nhớ chứ bộ.

Tôi gõ cửa mạnh dạn vì đã có lá thư  làm bùa hộ mệnh, miệng hô to, có thư nè Na ơi (tiếng Liên xô vẫn). Cửa phòng mở toang nhanh chóng, Na xuất hiện, vửa nhìn thấy tôi nàng khóc òa lên rồi ôm chầm lấy tôi bùm bụp đấm, cái bạn này, sao nỡ bỏ tớ đi vậy, ờ...ờ...tớ đồng ý lấy bạn...tớ đồng ý...hu hu, nhớ...nhớ bạn lắm... Và phải chờ đợi hai năm sau, khi tốt nghiệp xong thì chúng tôi thành đôi thành lứa. Hề hề cười hiền, chuyện thế đó, anh kết.

Tôi vỗ tay thán phục, chuyện tình đẹp quá, rồi chợt liên hệ bản thân ngày mình học BKHN cũng đi cưa, cũng tỏ tình xong thì bỏ trốn biệt tích...cả tháng, hehe vậy là tương đồng nhẻ, nhẽ tình yêu làm cánh đàn ông chúng tôi mềm yếu đi chăng?!

Chuyện biên vội nhân lễ tình nhân 14/2/2016

Xuân Hùng 
THỬ PHÁT

Thứ Năm, ngày 25 tháng 2 năm 2016

Khác biệt? Hay những kẻ chưa được đồng hóa

Cuộc sống tập thể luôn có những người được gọi là "cá biệt"! Nhưng thế nào là "cá biệt"? Bạn có suy nghĩ thế nào về điều này?
Đó là một viên gạch lát sàn không đồng điệu?