Số lượt xem tuần trước

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

Kỷ niệm 67 năm ngày TBLS 27 tháng 7 (1947-2014)









Ảnh 1,2: Đêm Tượng đài NTLS Điện Bàn

Một nén hương cho các Liệt sĩ là bố mẹ Quế chúng ta nói riêng, một nén hương cho tất cả các Liệt sĩ đã hy sinh vì nền độc lập của dân tộc! 
Nhiều gia đình liệt sĩ trong đó có nhiều gia đình Quế không biết ngày mất của liệt sĩ đã lấy chính ngày 27 tháng 7 làm ngày giỗ hàng năm. Tôi có ngày giỗ Ba riêng nhưng dịp Lễ, Tết và nhất là ngày 27-7 anh chị em chúng tôi (trừ khi đi công tác xa)  thường về NTLS Điện Bàn thắp hương cho Ba tôi và các cô, chú, bác bạn Ba và các liệt sĩ yên nghỉ tại đây.  Năm nay cũng thế, cả nhà đang chuẩn bị đi NTLSĐB thắp hương thì tôi nhận điện thoại của Quế Siu Nam Tiến (CII DT) từ Buôn Ma Thuột (Quế SNT đã có dịp nói đến ở Bantbe rồi): Tao nhờ mày: về thắp hương ông già thì giúp tao thắp cho ông nén hương, cho cả Bắc "Bò" và Ba "Chột" nữa, "Chột' đang ở đây. Ông già  tao cũng như ông già Ba Chột may mắn hơn ông già mày và ông già Bắc Bò là còn trở về sau chiến tranh nhưng cũng thương tích đầy mình. Nhớ nhé! Nhớ rồi. Chiều nay bọn này về nhà Trang Quang Thành (Quế ĐLắc) thắp hương ông già nó, nó đang chuẩn bị cúng ông ở nhà!  Tôi hỏi SNT: Tao thay mày thắp hương ông già nhưng khấn thì tiếng Gia-rai, Ê-đê hay tiếng Kinh (SNT1/2 Gia-rai, 1/2 Kinh) Hắn bảo: Tao nghiêm túc. Tôi bảo :Tao cũng nghiêm túc.  Chắc tôi phải khấn: Ba ơi, nén hương này con thay bạn con  là SNT người Dt Gia- rai Tây Nguyên...Chắc là ở Suối vàng cụ cười tươi và sẽ phù hộ cho Siu bội thu trong các phi vụ Cafe... Ôi Quế là thế đó!
Hai năm trước, cũng vào ngày này, tôi nhận được điện thoại của một Quế nữ là PGĐ NH: Anh ơi, mộ ba anh ở vị trí nào trong NT, cơ quan em đang thắp nến cho các mộ trong NTLSĐB. Cụ nằm khu số 01 bên phải tượng đài từ ngoài vào, mộ số 09 hàng đầu. Tối tôi vào thắp hương ông cụ và các liệt sĩ, NTLS là cả một rừng hoa hồng và nến lung linh. Mỗi mộ liệt sĩ một bông hoa hồng, một ngọn nến. Riêng mộ ông già tôi: 2 ngọn nến và một bó hoa hồng to tướng. Ôi bạn Quế của tôi, lãnh đạo lại thiên vị người thân rồi! Ôi, Quế là thế đó! Ngay cả vấn đề tâm linh vẫn muốn bạn Quế phần hơn!
 Quế nào có bố mẹ là Liệt sĩ khi thắp hương thắp thêm cho cả Hội Quế (có TGTB) nén hương tưởng nhớ tới các cụ (tuy rằng bố mẹ nhiều Quế hy sinh khi còn rất trẻ, trẻ hơn Quế bây giờ)


Ảnh 3: Lạy Cha!



Ảnh 4: Báo cáo các Quế: Đã thắp hương chung cho các Liệt sĩ ở  Tượng đài NTLS Điện Bàn


Giải trí chút các Quế!

Hoa Quế

Quế Sài và Quế Huế đang rộn ràng ríu rít ở Huế.



Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014


ĐÀ NẴNG SẮC MÀU HOÀNG HÔN

















NHỚ BẠN



        Mấy hôm nay, Đà Nẵng trời mát do ảnh hưởng của cơn bão Ramasun đang tàn phá phía bắc. Rảnh rỗi, phởn phơ trong giờ làm việc, tôi lấy điện thoại ra xem nhật ký cuộc gọi đến. Đang lướt, bỗng giật bắn mình lên và nhìn lại, ngày 17/7/2014, lúc 14h50 phút, số điện thoại 0912441xxx gọi đến. Giờ mà nghe tới ngày này thì ai cũng rụng rời– ngày chiếc máy bay MH 17 của Malaysia bị rơi trên bầu trời Ucraina với 298 người thiệt mạng, ngày mà báo chí gọi là thảm họa hàng không thế giới – và cũng là ngày mà 39 năm sau kể từ ngày giải tán trường Đông Triều, tôi mới gặp lại nó, bằng xương, bằng thịt. Gặp lại thật.
        Giọng đàn ông từ số 0912441xxx nghe vang vang: M.Phong đấy à, đang làm gì vậy? Qua bên này với tao. Với tôi, cái lối ăn nói buông tuồng, bỗ bã, kèm chút thân mật này chỉ có vài đối tượng thôi: Các ông anh, các sếp và…đám HSMN. Tôi ậm ừ nước đôi vì không biết là ai: Thìà
      Vâng. M.Phong đây, đang làm việc, đang làm cán bộ gương mẫu đây. Mà xin lỗi, ai gọi đấy ạ. Vẫn giọng đó: Mẹ mày. Cái thằng. Mày đ…nhớ gì bạn bè cả. Học với nhau bao lâu, từ Quế Lâm, về Đông Triều mà cũng không nhớ. Qua đây với tao rồi biết. Cái giọng này, dứt khoát là một ông Quế Lâm, có cái đuôi Đông Triều rồi nhưng không biết là ai nên tôi nhã nhặn gặng lại: Sao lại chửi tao, thế mày là thằng nào? Thế là cái thằng bên kia chả còn giữ lịch sự gì nữa, nó quát luôn một hơi: Mẹ mày, tao mà mày cũng quên. Anh em nhà mày thì ai mà không biết. Tao có số điện thoại của mày đây, mà sao mày không nhớ tao. Gần 4h chiều rồi. Dẹp công việc đi. Qua đây với tao. Tao mới vào đang ở đây. Ngày mai tao ra Huế có việc gia đìnhSố của mày là do thằng N.Phú đưa cho tao nên tao gọi cho mày. Qua đây ngay. Mà có nhớ tao không? V.v và v.v… Ngay lắp tự, IC của tôi hoạt động hết công suất để sắp xếp quãng thời gian mấy chục năm đã qua, điểm danh lại đám bạn bè từ Quế Lâm về Đông Triều, ưu tiên cho đám lau nhau nói tiếng Bắc. Lùng bùng một chặp, và rồi tôi thảng thốt: Mày là thằng…thằng… Chí Thành, phải khôngBao nhiêu năm rồi, tao có gặp mày đâu mà bảo tao nhớ. Mới alo thôi mà mày đã chửi om rồi. Giờ mày đang ở đâu? Nói mau, tao qua.
        Thế là hết cả làm cán bộ gương mẫu. Tôi bỏ công việc, phi qua khách sạn bên biển Phước Mỹ, một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh mà báo chí hay ca tụng. Nhìn tôi, Bảo vệ khách sạn đã muốn loại từ vòng gửi xe. Nhấn nhá, câu giờ, ngắm nghía từ đầu đến chân khi tôi bẩm báo vào gặp anh Thành. Mãi đến khi tôi rút điện thoại gọi luôn, nó từ trong nhà đi ra, ngoắc tay ra hiệu thì bố bảo vệ mới cho tôi vào mà trong bụng chắc vẫn nghi ngại: Ông này, nhìn thế này mà sao lại là bạn của ông kia, nhìn thế kia? Thế là, tôi gặp lại nó sau 39 năm giải tán trường Đông TriềuTóc bạc, da láng mịn, cơ bắp (tiếng Bắc gọi là xăm lốp) căng cứng,môi đỏ (thế mới kinh), giọng nói vẫn vang vang như ngày nào. Lạ thật, sau bao biến cố, thăng trầm của cuộc đời, trừ mái tóc bạc ra, thì nó vẫn vậy. Bụi thời gian dường như tránh nó để rơi hết vào 
tôi và vào những thằng khác. Nó vẫn như khi ở Quế Lâm, khi ở Đông Triều. Hiện nó đang là bộ đội, sỹ quan cao cấp của Tổng Cục II. Vừa bắt tay nhau trước cửa khách sạn, chưa kịp ôm hôn thắm thiết, nó đã độp một tràng liên thanh luôn: Sao lại phải hỏi đường? Sao mày không biết bảo vệ khách sạn? Sao bảo vệ khách sạn không biết mày? Tôi muốn té xỉu. Thằng này, nói như thật. Không hỏi thì biết nó ở khách sạn nào? Làm sao mà tôi biết bố bảo vệ này là ai? Làm sao mà bảo vệ ở đây phải biết tôi? Mẹ cái thằng, là sếp lớn, nó la lính nó quen rồi, tiện dịp, nó la luôn mình. Bố khỉ. Tôi phải nói ngay: Mày vào đây, trừ những lúc làm việc, có xe cơ quan, đệ tử đưa đón thì muốn đi đâu, gặp ai ở Quế Lâm, Đông Triều cứ nói với tao. Tao chở cả vợ chồng mày đi luôn nhưng phải buổi tối tao mới rảnh. Chỉ có tối nay, tối mai tao mới chở được. Sáng mốt (thứ 7), tao đi Bình Định có viêc, chiều chủ nhật mới về. Nó cũng nói luôn: Tao ở đây ít, muốn gặp bạn bè cũ ở Quế Lâm, lớp 8A (trường chính), 9D (khu Dân tộc) – là 2 lớp nó học ở Đông Triều, chiều chủ nhật tao ra rồi. Con cà, con kê, con dê, con khủng long một thôi, một hồi rồi 2 thằng chốt hạ: Tối nay, 19h gặp lại, quán bình dân, ven biển Phước Mỹ. Phải thế chứ. Mùa hè, không ra biển mà lại chui vào phòng ăn nhậu thì ra thể thống gì. Lựa quán bình dân cho đỡ đau túi của nhau. Hiểu nhau quá mà.
      Về cơ quan, tôi rút điện thoại và triển khai ngay. Quế Lâm, Đông Triều, lớp 8A, lớp 9D. Chắc như bắp. Đà Nẵng nhỏ bằng cái bàn tay ấy mà. Ông nào mà không có dế. Nhiều ông 2 tay, 2 súng, 4 sim mới ngơm. Quế Lâm, có Quế Lâm. Có 3 ông máu còn ở trên mặt: Phạm Đào, Vũ Anh Vinh, TGTB – Toàn những ông hay kèo nhèo, moi móc, gây chuyện trên siêu thị Bantbe; 9D, tại Đà Nẵng có tôi và N.Phú; lớp 8A, Đông Triều có Trí và Đoàn Ngọc Cả (Cả Kẹp - sau này cũng qua 9D cùng Chí Thành). Xôm tụ rồi. Đúng giờ, lớp anh trước, lớp em sau, đã thành đồng chí trong khâu bia rượu, tuần tự như tiến có mặt đông đủ cả. Cộng thêm 3 khách danh dự là vợ, con, cháu của thằng Thành (khi đầu là khách, vãn cuộc trở thành chủ chi). Và rồi, chuyện cứ thế mà nổ rang theo 4 giai đoạn đã được con gái Chí Thành  tổng kết sau bao lần cùng bố, mẹ tiếp các chú, bác Quế Lâm, Đông Triều: Chửi nhau, văng tục; Kê kích, tố cáoliệt kê hậu quả đã gây ra ở Quế Lâm, ở Đông Triều; Ôn nghèo, kể khổ; Cầm đàn ra, ca hát (giai đoạn này không có trong hôm nay); Đủ các cung bậc hỷ, nộ, ái, ố diễn ra trên bàn nhậu. Đầu xanh, đầu bạc túm, lại chọc ghẹo nhau, mày tao chí tớ um sùm làm các cháu nhậu mấy bàn xung quanh nhìn qua, ngơ ngác. Chí Thành là nhân vật chính, nó ngồi đó, sôi nổi nói cười, kể lại những con người, những cuộc đời đã qua một cách bình thản, dường n mọi thứ đã mặc định trong nó. Ngồi đối diện, nghe nó nói, sắp xếp lại câu chuyện mà nhiều lúc tôi nhói cả lòng.
        Năm 1967, cùng với đám hạt giống đỏ và anh trai, nó từ Móng Cái đi Trung Quốc (tôi thuộc đám hạt giống tím, vì đi từ Hà Nội). Qua cầu Bắc Luân, chắc nó không ngoái đầu lại để biết được sẽ có một khoảng trống vô hình để lại sau lưng mà 9, 10 năm sau nó sẽ phải đối diện. Theo nó qua Quế Lâm là cái hung tin cả ba và má nó đã hy sinh ở chiến trườngTuổi thơ, nào có biết buồn. Cùng với đám bạn bè, nó cũng ca hát, nhảy múa, học hành, nghịch ngợm ở trường cũ rồi qua trường mới. Nhỏ con, sáng dạ, nghịch ngầm nên nó được thầy cô yêu quý, tín nhiệm (cái sai lầm của thầy cô là ở chỗ này đây, giờ thầy cô không có cơ hội sửa chữa rồi). Học đâu ra đấy. Ngon lành. Vậy mà nó cũng “tuột xích”. Từ lớp của Kim Thanh, Thái Hà, nó “tuột xích” xuống lứa của tôi với một cái lý do không thể trời ơi hơn. Thầy cô bảo là thằng này học tốt, hoạt động tốt, phải cái nhỏ con. Thôi, cho nó “tuột xích”…cho vui. Thế là nó hơn hớn cầm cái bằng “tuột xích” xuống lứa tôi (không nhớ là lớp 3 hay lớp 4) để làm cán bộ lớp, cán bộ Đội. Đấy, cài cắm người tài là phải như vậy. Dụng nhân như dụng mộc là đây đây chứ ở đâu xa. Rồi từ đó, một lèo tới lớp 9, từ Quế Lâm, về Đông Triều, nó luôn nằm ở hàng tốp của lớp về học lực. Ở Đông Triều, hết lớp 8A, cùng với Hồng Sơn, Vịnh Lẫm, nó qua khu Dân tộc chia lửa với lớp 9D của tôi để lớp 9D khỏi đứng cuối bảng1975, giải phóng miền Nam, nó về quê Thừa Thiên Huế. Cha mẹ hy sinh hết. Hồ sơ liệt sỹ của cha mẹ (không biết có phải do Ban Thống nhất Trung ương lưu giữ hay không) lại ghi không tìm ra thân nhân. Bản thân quá nhỏ để có thể biết ai là thân nhân của mình trong khi chưa một ngày gặp mặt. Nó không viết nổi cái sơ yếu lý lịch về phần cha mẹ khi có yêu cầu vì có biết gì đâu mà viết. Không biết nhờ ai và cũng không ai biết để bày vẽ cho nó. Vậy là nó bơ vơ, tá túc ở gầm cầu thang khi học ở trường Quốc học Huế…cho đến khi vào đại học. Cũng lăn lộn các kiểu với đời sinh viên trong thời bao cấp khốn khó. Quế Lâm, Đông Triều, Tổng hợp Huế - những cái nôi, những môi trường nuôi nấng, rèn luyện nó. Như những thằng HSMN khác, nó bước vào đời với hành trang là nghị lực của bản thân, là mớ kiến thức thu nạp được và cả những thói hư, tật xấu của cuộc đời mà nó cóp nhặt, thanh lọc lâu nay. Rồi từ đó, nó đi lên Có tý chức, tý quyền, nó và vợ vắt chân lên cổ, sống chết  làm cho được hồ sơ truy tặng cho cha mẹ nó. Vợ chồng nó lăn vào nền hành chính trì trệ, xơ cứng để giành lại cho được cái mà ba mẹ nó xứng đáng được hưởng. Rồi, cái gì đến cũng phải đến. Ba, mẹ nó cùng được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT v.v…. ngồi đây, giọng ráo hoảnh nói về quá khứ trong khi tôi nghe mà sống mũi nghèn nghẹn. Những ngày, tháng, năm nó bơ vơ là những ngày, tháng, năm với tôi tuy không được trọn vẹn nhưng với nó quả là mơ ước. Ba tôi tuy có bị thương nhưng vẫn trở về từ chiến trường. Đơn giản hơn, viết sơ yếu lý lịch tôi có người để hỏi. Học lớp 10 ở Hà Nội, tôi có gia đình nuôi nấng, chăm lo. Cuộc sống sinh viên chắc ở đâu cũng vậy nhưng vì gần nhà, tôi thường được tiếp tế. Chủ nhật lại về với cha mẹ. Thỉnh thoảng, được cho ít tiền tiêu vặt. Những điều ngỡ tưởng đơn giản vậy thôi, sao khi đó, với nó, lại là quá xa vời….
……………………………………..
Bàn nhậu cũng như bài ca. Bàn nhậu có lúc cao trào, có khi trầm lắng. Bài ca có nốt giáng, có nốt thăng. 22h đêm, những hạt mưa giông lác đác rơi. Cảm thấy tê tê, chúng tôi đứng dậy, chia tay nhau và chúc nhau những điều tốt lành khi gặp lại.Tiếng một ông buông thõng trong đêm: Giờ mà về ôm vợ thì nhất. Thằng Thành cười vang: Không, không đâu. Ôm cháu nội. Cái cảm giác được ôm cháu nội mới là tuyệt vời nhất.  Đấy, bạc đầu mà vẫn cứ vô tư. HSMN là như vậy cả. Trâu ai không biết, nghé của mình là vui rồi. Đúng không?...
Tôi đưa vợ chồng nó về khách sạn. Đưa TGTB về nhà. Trên xe còn lại tôi và VAV. Cơn mưa giông tức tưởi, quăng quật xối xả khi qua cầu Rồng. Cần gạt nước tăng tốc độ 3 vẫn gạt không kịp. Trong tiếng xe rì rì, nghiêng qua bên tôi, VAV chép miệng: Thiệt tội. Hồi trước, tao đâu có biết tụi bay phải xa cha mẹ khi còn bé xíu. Tao nghĩ tụi bay cũng như tao thôi. Vậy mà…VAV ơi. Chúng tôi, những đứa trẻ sinh ra ở miền Bắc, trước khi qua Quế Lâm đã phải xa cha mẹ từ 5, 7 tuổi. Đứa thì vào trường Nhi đồng miền Nam. Đứa thì sơ tán đủ các miền của Tổ quốc. Cảnh không cha, không mẹ cũng đã quen. Nào có hiểu sự thiệt thòi khi thiếu vắng tình mẫu tử, phụ tử. Từ Quế Lâm, từ Đông Triều chúng tôi lớn lên trong sự yêu thương, che chở, đùm bọc của thầy cô, bạn bè, anh chị. Chiến tranh đi qua, để lại cho mỗigia đình một hoàn cảnh. Đứa mất cả cha lẫn mẹ, đứa còn mẹ, mất cha và đứa còn cha, mất mẹ. Như thằng Thành, chúng tôi cũng mang những năm tháng HSMN vào đời. Mỗi đứa có chí hướng và con đường đi khác nhau song quãng đời HSMN thì luôn song hành. Bạn tôi, cũng như tôi thôi, nhưng chúng nó hơn tôi ở nghị lực. Từ trong gian khó, nghèo đói, chúng nó “rũ bùn, đứng dậy, sáng lòa”. Những Chí Thành, Luân bệu, Hùng con (Hà Nội) và nhiều đứa nữa là như vậy đấy. Chúng nó không nói nhưng chắc chắn chúng nó là những nét son của HSMN Quế Lâm, Đông TriềuHọc theo ai, làm theo ai ở đâu cho xa. Học ngay ở bạn mình, ở những đứa bạn bằng xương, bằng thịt từ thuở thơ bé, đang sống đấy thôi. Học cho được cái nghị lực thoát nghèo, nghị lực vươn lên đó, có lẽ phải tính thời gian bằng cuộc đời. 57 tuổi đời, liệu quỹ thời gian có đủ để tôi học nữa hay không? Miên man nghĩ mãi,rồi tặc lưỡi, tôi nhấn ga để xe rẽ mưa trong đêm, lao lên phía trước./.
Đà Nẵng, 25/7/2014
M.Phong  

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Ai ra xứ Huế thì ra ...

Tình Mẫu-Tử




Sài Gòn Đà Nẵng không xa

Lê Huệ ra Huế
Tiếp đó về quê,
Ghé qua Đà Nẵng
Cùng hội Đà Quế
Sáng ni cafe


Ảnh 1: Từ phải sang Phan Điền (7E), Dũng "quắn", LH (7B) Khóa 74-75


Ảnh 2: Từ phải sang Dũng 7B, LH, Đạo (nay là Trường), Hùng Sơn (Bựa), VAV, TGTB, NV Hòa, trừ VAV và TGTB còn lại lớp 7B khóa 74-75.


Ảnh 3: Từ phải sang Phạm Đào, NV Hòa, Phú Hòa (lớp 6 kh74-75 do "nhuận", LH)


Ảnh 4: Lặp lại rồi.

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014


Sài Gòn - Đà Nẵng đâu xa
Tính đi nhẩm lại tính ra cũng gần !


Vào lúc 20h ngày 23 / 07 / 2014
TẠI ĐƯỜNG QUANG TRUNG ĐÀ NẴNG

BÀI CÒM (Gửi Huế cho Quế)

Tính còm vào bài nhưng vướng ảnh nên mần luôn ‘Bài còm” cho hoành tráng.

 -@Cô Thơ: Em cũng muốn post ít hình Đất Mũi lên cho dân Huế “bớt kiêu” đi, ngặt nỗi hồi này chưa cập nhật ảnh mới…nhưng rồi chắc sẽ có cách.
  Em nhớ có lần ngồi chung xe với đám Quế lớn, xe chạy vọt qua một cây cầu khỉ, đoạn từ U Minh Thượng tới Cà mau. Tụi nó bắt xe lùi lại, quăng lết giày dép, líu ríu rủ nhau leo lên cầu chỉ bằng mấy cây tre bắc ngang sông. Nhìn vẻ sung sướng , mãn nguyện của tụi nó em mới hiểu: khi con người ta có cả tuổi thơ gắn bó với quê hương thì sự rung động, cảm nhận…khác mình nhiều lắm. Số Quế này sinh ra và lớn lên ờ Cà mau (là con các chú trong Khu ủy), mãi sau này mới ra Bắc vào trường HSMN. Đó là một câu chuyện dài.

-@XH: Bạn đến Huế, khi về nhớ kiểm tra coi tim mạch mình có bình thường không nhé, nhiều người đi Huế về hay mắc chứng “tim loạn nhịp”.

-@ND: Thực ra tôi biết về Huế ít thôi, nên khó có thể so sánh giữa quá khứ với hiện tại để mà nuối tiếc. Chịu ảnh hưởng nặng nề của văn học, thơ ca tôi cũng nhìn Huế theo “quy ước”: Đã là Huế thì phải áo dài tím, nón bài thơ; sương mù, gió thoãng; cây cối “tả tơi” hơn nơi khác…để rồi khi không tìm thấy lại ôm vào lòng nỗi thất vọng. May thay, thực tế còn tuyệt hơn thế khi mình tiếp cận với thiên nhiên và con người Huế… Tạm thời cảnh quan Huế vẫn hài hòa,bạn cứ yên tâm( ảnh).

 -@MF: Đã cập nhật thông báo khẩn của Tổ chức bảo vệ động vật hoang dã thế giới (WWF) chưa?       “Loài áo dài tím đội nón bài thơ tại Huế đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng cao. Loài này, được đưa vào Sách đỏ đã lâu nhưng hiện chỉ còn tồn tại một vài cá thể, chúng thường xuất hiện vào dịp lễ hội và tết nhất để lên bìa lịch. Theo đánh giá của các nhà khoa học: nguyên nhân ban đầu, có thể là do Biến đổi khí hậu toàn cầu”.
  Sở Thông tin-Văn hóa-Thể thao Huế đang lo sốt vó vì vụ này…
Hèn nào mình kiếm đỏ mắt không ra một mống áo dài. ( Xin chị em đại xá)!


"Lẵng hoa trôi" là nhà hàng thủy tọa này đây,
ảnh kia chụp "không ảnh"ban đêm nhìn nó khác



Cũ và mới song song tồn tại, cùng đồng hành hướng tới tương lai
 Nhìn chung cảnh quan còn thoáng lắm, chưa bị nhà cao tầng bức bối chắn tầm mắt. Dân số Huế không đông. Nhà nước chủ trương giữ Huế làm du lịch, di tích lịch sử. Dân mần ăn đi chơi chỗ khác. Thật phúc tổ cho con cháu!

Bọn anh là Quế, HSMN chỉ đơn giản thế thôi

Tâm sự người đọc cọp Blog http://bantbe.blogspot.com
Mấy năm rồi nhỉ, tôi đọc Blog của các bạn tôi, từ Quế Lâm với Pasword “quelam”, rồi đến địa chỉ này. Không đọc hết được bởi còn phải đi làm, chỉ chăm chăm xem có thêm bao bạn mới biết tìm đến Blog này, để tìm bạn cũ. Thật mừng có ai đó, bỗng nhiên còm vài chữ, thế là lại kết nối. Bao nhiêu còm lao xao với câu hỏi ai thế nhỉ, học khóa nào?, đang ở đâu? Email, điện thoại? Rồi tâm sự, trao đổi để biết mình đang còm với ai mà vẫn chỉ thấy “Nặc danh nói”. Có những bạn, biết là Quế đấy nhưng vẫn không xuất đầu lộ diện. Có thể chúng ta vẫn gặp nhau ở Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang trong những lần gặp tình cờ hay cuộc hội ngộ HSMN Quế Lâm, Đông Triều. Có khi bạn gặp hàng ngày, cười vui “mày đấy à!”. Nhưng trên Blog sao vẫn thích là “Nặc danh nói”, có lẽ những ND có nhiều tâm sự không dám lộ tên. Biết đâu đấy có bao tình bạn hoặc trên tình bạn mà muốn mượn Blog này tâm sự.
Tối về, ngồi ôm máy tính, mở Blog, lúc cười vui, lúc rưng nước mắt, tâm trạng thất thường như trẻ nhỏ nhạy cảm ngày còn đi học. Vợ hỏi anh có ai rồi mà sao tối nào về cũng ôm máy, chát hoài vậy. Có gì đâu em, anh gặp lại nhiều bạn cũ, từ ngày bọn anh còn sắp thành hàng, cởi truồng để cho các má kỳ cọ, hết đứa này đến đứa khác không kể là trai hay gái. Tưởng là không phân biệt trai gái, nhưng có đấy. Tụi anh toàn những đứa xa cha, mẹ, chỉ cùng anh chị em sống với nhau cùng má, cô, thầy. Tên tắt này là ai vậy anh, là người ngày đó đến nhà mình tìm anh đó, còn ai đây, bạn trên anh một lớp và còn đây là bạn học dưới anh hai lớp. Sao bạn anh lúc lớp trên, lớp dưới, tụi anh học cùng lớp nhưng không đồng tuổi, có người lớn anh gọi bằng “ông” còn lại chỉ mày tao thôi. Trong bạn gái của anh có ai là người xưa của anh không, tôi chỉ cười không nói. Sao anh chỉ đọc cọp mà không thấy tên anh trong các còm, anh là tên “Nặc danh nói” nên em đâu biết còm nào là của anh. Thế rồi quen, khi tôi mở Blog là vợ tôi cùng xem và bình luận, các anh gắn bó với nhau thân thiết vậy, bọn anh là Quế, HSMN chỉ đơn giản thế thôi.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014


GỬI BÉ (U50)