Thứ Năm, ngày 28 tháng 8 năm 2014

QUẾ NAY

DŨNG SĨ QUẾ  (Kỳ 1)

        Không phải Dũng sĩ ngày trước đâu, Dũng sĩ ngày nay đó.
       Nó là một trong số ít những thằng bạn học cùng lứa, cùng lớp với tôi từ lớp Một cho hết lớp Bảy (1970-1975) ở Quế Lâm, với chức danh không đổi lớp phó. Nó đá ở vị trí hậu vệ thòng kiêm đội trưởng bóng đá lớp tôi. Tôi được nó cho đá ở vị trí hậu vệ phải thường bị nó la vì chậm hơn nó. Nó cầm tinh con gà, cả tuổi mụ năm nay là 58. Nó hơn tôi khoản thâm niên Đông Triều với lớp Võ Lòng (1969-1970) trước khi qua Quế Lâm (của hiếm nhé!). Nó làm nghề giáo, dạy văn PTTH ở Bảo Lộc, Lâm Đồng, bị bịnh phải chạy thận nhân tạo đến nay đã mười mấy năm, nghe đâu từ hai lượt một tuần nay đã phải chạy ba lượt tuần. Trước đây vẫn đi về giữa Bảo Lộc và Sài Gòn tuần bốn lượt, nay yếu nên  đậu đại gầm cầu thang bệnh viện luôn cho tiện. Mấy năm trước, sau một thời gian mất liên lạc, qua bạn bè tôi cũng có được số điện thoại của nó, thỉnh thoảng có liên lạc thăm hỏi nhưng vẫn chưa gặp nhau kể từ khi nó xong Đại học Tổng hợp Huế và vào Lâm Đồng dạy học, kể ra cũng gần 30 năm.
         Phần tôi thỉnh thoảng mới công tác Sài Gòn, lúc thì lịch quá sít, lúc thì nó về nhà ở Lâm Đồng nên cứ như mèo vờn chuột, vẫn liên lạc thăm hỏi nhưng vẫn chưa gặp mặt nó lần nào. Lần này nó đậu ở bệnh viện nên tôi sắp xếp thời gian gặp cho được “Chàng dũng sĩ Quế chiến đấu với bịnh nan y để trụ hạng với đời” đã mười mấy năm qua.
Mười mấy năm trước nó đổ bịnh nằm viện, bệnh viện thả tay, vợ con đưa về nhà, nó không còn thở, nhà đã lo “hậu sự” cho nó. Người lịm xác phun rượu, nắn chân tay chuẩn bị thay quần áo mới cho nó để cho nó vào cỗ quan tài đưa nó qua “thế giới bên kia” thì nó ngọ nguậy chân tay và mở mắt ra, miệng phều phào xin nước uống. Chẳng biết không được “nhập khẩu vào âm phủ” do chưa đủ thâm niên nên bị đuổi quay trở lại hay nghe mùi rượu ông lịm xác phun ra nó nhớ đến đận mấy ôn con lớp 4E hồi ở Quế Lâm lén mua rượu nho ở căn-tin mang lên đồi nốc, để thằng nào thằng nấy đỏ kè mặt mày, lo trùm kín chăn không dám thò mặt ra sợ bị thầy cô má phát hiện, mà hắn “không nỡ ra đi”. Và từ dạo “không được nhập khẩu vào địa phủ” đến nay đã mười mấy năm nó chung sống hòa bình cùng căn bệnh suy thận phải lọc máu nhân tạo nay phải ba lần/tuần. Đi về Lâm đồng - Saì Gòn và làm việc, trước đó là Phó Hiệu trưởng một trường THPT ở Bảo Lộc, yếu dần thành…ông thủ thư của trường. Hắn sống được mọi người thương nên chẳng ai so bì khi hắn lâu lâu mới đến ngó cái thư viện chút xíu rồi biến, đành phải víu vào cái bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế mà sống chung với bịnh để trụ hạng với cuộc đời này. Cả hai vợ chồng nó đều làm nghề giáo nên  chẳng có số tiền lớn để có thể mua thận ghép, nó đành phải bám vào cái máy lọc máu của bệnh viện để trụ hạng. Khi phải đi ba ca lọc máu/tuần thì nó xin hưu mấy năm nay.
           Nó vẫn tâm sự qua điện thoại với tôi: Tao chắc từ đây (BV) đi thẳng ra nghĩa địa thôi. Cùng chạy thận nhân tạo với tao, người trước người sau lần lượt “ra đi” tao toàn phải làm quen “bạn mới”, nó cười hề hề…Tôi thì nghe đắng ngắt.

         Vợ nó là cô giáo mầm non, từ khi nó lâm bịnh đành bỏ nghề ra buôn bán kiếm tiền nuôi chồng bịnh và hai con nhỏ. Các con nó giờ đây cũng đã trưởng thành, thằng lớn lái xe công trình, nó đã lên chức ông nội, con gái tốt nghiệp đại học đã đi làm. Kể thế cũng tạm ổn. Có lần nó tâm sự với tôi qua điện thoại: Điều tao cảm thấy áy náy nhất là để nuôi tao bịnh tật vợ tao đã phải nghỉ việc bươn chải buôn bán nên nay không được hưởng  một chế độ chi hết. Tôi an ủi nó: Vợ chồng mà! Thì mày cũng đã hy sinh tất cả cho tình yêu đó thôi. Nó im lặng, chắc là đang “hồi ký” cái thời trai trẻ. Vì là chơi với nhau từ nhỏ nên khi về Miền Nam chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau nên tôi cũng biết được nhiều chuyện của nó. Chuyện vợ chồng nó có thể coi đó là “Thiên tình sử của Quế”.  


Có thể tóm tắt “Thiên tình sử của Quế” thế này:  

        Năm 1978, nó vào học trường Đại học An ninh. Chàng sĩ quan an ninh tương lai mạnh dạn tỏ tình với cô bạn cùng lớp thời trung học đang học Trường Sư phạm Mẫu giáo. Tình yêu được xây dựng từ nền tảng bạn học ngày càng được vun đắp bền vững. Hết năm thứ nhất, chàng sinh viên ĐHAN được chọn đi đào tạo ở nước ngoài theo kế hoạch là…bảy năm. Một thử thách thật sự cho tình yêu của họ thời bấy giờ. Và rồi, do những quy định của ngành công an, hoàn cảnh của cô gái lại có những điều không thỏa mãn yêu cầu của ngành. Chàng đứng trước lựa chọn giữa sự nghiệp sáng lạng và tình yêu chưa biết sẽ về đâu. Ý kiến người thân gia đình, ý kiến bạn bè…trong chàng trai đã xảy ra một cuộc đấu tranh giằng xé giữa tình yêu và sự nghiệp, chọn cái nào đây? Và trái tim nặng nghĩa nặng tình đã chiến thắng mọi điều so sánh khác. Chàng chấp nhận rời trường ĐHAN, không du học, tách khỏi con đường sự nghiệp đã được dọn sẵn và làm lại từ đầu bằng việc làm sinh viên năm thứ nhất ĐHTH Huế. Khi ra trường họ nên vợ chồng và đưa nhau vào Lâm Đồng lập nghiệp. Và giờ đây chàng trai ngày nào nay là người đàn ông với một thể xác yếu ớt nhưng nghị lực phi thường đang chống chọi với thần chết để sống và yêu đời.

         Như thế nó quá xứng đáng là  “Chàng dũng sĩ Quế chiến đấu với bịnh nan y để trụ hạng với đời”, với danh hiệu Dũng sĩ đó Quế có đồng ý tặng cho nó không??? Qua thằng bạn Quế cùng lớp ở Sài Gòn, người đã thay mặt anh em bạn bè cưu mang nó những ngày đầu chân ướt chân ráo đến Sài Gòn chữa bệnh, hội bạn bè HSMN vẫn dõi theo từng hơi thở của bạn mình.  Giờ đây có thời gian nên tôi mới dông dài như thế, Quế chịu khó đọc để hiểu bạn mình hơn.

(Còn nữa). 

AMK3

Quế vừa sơ kết vụ Blog Trường Bé. Vậy có ai biết giờ này Mama Đại TQ (AMK3) của mình đang mần gì, ở đâu không?
  Số là sau khi AMK3 bàn giao chức TQ danh giá của mình cho NHQ, Ngài tỏ ra rất yên tâm. Chuyện cơ quan của Ngài tôi không dám nói vì nó thuộc "bí mật quân sự" còn thì lúc rảnh Ngài đi chơi gol, du lịch hoặc lặn biển mò ngọc trai cải thiện, đi chụp hình...nói chung toàn loại gương khó học với ae ta. Có mấy tấm hình Ngài ở Huế hôm rồi đây:

Trùm IT sẳn sàng hỗ trợ chiên môn cho Quế

Cảnh Ngài xách "súng" đi săn...vịt đạp trên sông Hương

dung nhan Ngài vẫn vậy, tóc không thấy bạc thêm nên được tiếng ...trẻ lâu

LẮNG NGHE CHIỀU XUỐNG THÀNH PHỐ MỘNG MƠ...*


Thằng Chính Nghĩa gọi điện bảo, tao đăng ký cho mày đi nghỉ mát Đà lạt nhé, xuất của tao, mày đi cùng T.Hà và mấy đứa giàn khoan Vietsopetro. Tôi ô kê con gà đen cái rụp, bị tôi đã được đi phố núi bao giờ đâu. Hồi hộp nguyên tháng, chỉ sợ bệnh đột xuất  mà mất quả rong chơi, he he.

1. Ấn tượng đầu tiên không phải ở Đà lạt nhé, mà ở ngay trong lòng Quế ta, trước đi mấy ngày thằng T.H giật đi nhậu kèm dặn dò cho chuyến đi, nào là thuốc men, giữ sức khỏe...cứ như đi oánh trận không bằng, trong câu chuyện tôi lại để ý thấy M.T cứ dặn đi dặn lại T.H phải đưa quà lưu niệm chuyến đi ĐN vừa rồi cho ai, cho ai một cách cặn kẽ, cụ thể. Dễ M.T phải dặn dò tới ba lần ý. T.H gật gù, biết rồi biết rồi. Ngày đi, xe chạy tới gần ĐL T.Hà moi điện thoại ra khoe, chị hai nhà  tao không tin tao nhớ nên làm nguyên một tin nhắn dài như sớ nhà ông Táo và bảo tao học thuộc, khà khà. Tất nhiên T.H phải lẩm nhẩm đọc.

Lên đến nơi, nó gọi C.D ngay, thằng C.D mà làm "phòng cháy chữa cháy" thì hợp mọi nhẽ, gọi từ chiều mà tới gần chín giờ đêm mới có mặt. Gặp mặt nó cũng không cười ngay, mà phải một lúc sau nó mới đủng đỉnh nhoẻn miệng cười xí xóa, thế mới là PCCC chứ. T.H đọc thuộc lòng thật, và bàn giao quà lưu niệm cho C.D phân phát, rồi nó thở phào nhè nhẹ, xong việc. Sau nghe C.C nói từ bé cái M.T nó đã vậy rồi, lo toan cho anh em bạn bè mọi nhẽ. Thằng TH ngoan hiền cũng phải, he he.

2. Đêm Đà lạt mưa lớn, nước nhỏ tành tạch ngoài hàng hiên, lạnh lạnh là. Cả vùng đất này nhẽ là cái máy lạnh khổng lồ với hiệu suất trăm phần trăm luôn. Mấy tay buôn điện lạnh bảo, bán máy lạnh ở đây chả khác gì mang sữa tắm trắng sang châu Phi mà chào hàng. Sáng ra, từ lầu cao khách sạn nhìn xuống thung lũng, mây trắng là đà bay, mưa phủ nhẹ lất phất, hàng thông vươn thẳng tưng, đẹp vãi thần ta ơi.

Chúng tôi đi tua như vẫn, theo lịch tối là giao lưu với đồng bào người K`Ho, tộc Lạch ở cao điểm Langbiang, giời vẫn mưa sầm sập nên không leo lên đỉnh được đành phải vào nhà giao lưu nhậu tạm, đợi các nữ văn công đi rẫy về cho chồng con ăn rồi mới xuống biểu diễn. Trước đó hướng dẫn viên của đoàn cho biết, tộc Lạch là mẫu hệ, nếu cô nào thích các anh là họ đổi năm con trâu để bắt các anh đấy, ây dà cái thông tin này làm tôi háo hức đáo để, thật, hề hề.

Bảy giờ tối, thần đèn lùi bước nhường cho thần lửa bùng lên, bập bùng tí tách, sắc mặt  mọi người hồng hào hân hoan. MC già làng mở đầu cuộc vui bằng lời giới thiệu phong tục đồng bào mình, và mời đại diện người xuôi lên có lời qua lại làm quen. Cả đoàn có hai ông già là tôi mới T.H, tất nhiên tôi xông lên ngay, bình thường như vẫn.

Cầm mic tôi bắt đầu đong đưa, thưa các bạn, trước khi đến đây qua tìm hiểu tôi biết các bạn là người dân tộc K`ho, tộc Lạch. Còn chúng tôi là những người dưới xuôi, vùng biển, sóng biển rì rào đưa chúng tôi lên đây gặp các bạn, ngày xưa chúng ta cùng trong bọc trăm trứng, rồi năm mươi người con trai theo mẹ Âu cơ lên non, và năm mươi người con trai theo cha Lạc long xuống biển. Ngày hôm nay chúng tôi những đứa con miền biển về thăm mẹ và mong được nằm trong vòng tay mẹ thân yêu. Nếu có dịp nào đó mời các bạn lại xuống với chúng tôi và sóng biển sẽ vỗ về các bạn, như hôm nay các bạn vỗ về chúng tôi. Chúng ta đã là anh em một nhà. Hà hà cứ như trưởng ban tuyên huấn ấy nhỉ, cả nhà giao lưu vỗ tay rào rào mới kinh chứ.

Phải nói văn công của tộc Lạch chuyên nghiệp phết, giống như đội múa của Quế mình ý, hát hay múa đẹp. Thỉnh thoảng mấy ông già tụi tôi cũng nhoi ra múa phụ họa cùng, rồi nhao vào bú rượu cần kiên cường bên đống lửa bập bùng. Đến khi được đề nghị hát giao lưu, chúng tôi phải thảo luận một lúc mới tìm được bài hát truyền thống đám cưới dưới xuôi để đáp trả, ấy là bài Năm anh em trên một chiếc xe tăng, hát váng trời luôn. Vui lắm lắm.

Mãi rồi cũng phải hát bài, gặp nhau đây rồi chia tay, ngày vàng như đã vụt qua trong phút giây...nắm tay nhau nhảy vòng vòng quanh lửa hồng, tôi vớ được tay em văn công tộc Lạch hát chính, nắm chặt và vung vẩy, bàn tay  quen làm rẫy chắc nụi ấm áp. Nhạc tan rồi mà tôi cứ nắm mãi, làm em phải quẫy một lúc mới tháo tay ra được, dùng dằng phết. Thấy thế T.H phán ngay, "cầm thư...anh mân mê bụng em...chừ phấp phới" (là T.H phổ dấu đấy, không phải tôi đâu). Ối giời bẽn lẽn là. Chia tay quyến luyến rất và tất nhiên không có cảnh  trâu đi người ở lại...cũng hơi tiêng tiếc.

3. Đường về đèo dốc quanh co, đi ngang qua trang trại trồng hoa, mấy đứa chíp hôi ngồi xe cạnh bác T.H bi bô hỏi, bác ơi sao người ta lại giăng mùng và thắp đèn cho hoa vậy? T.H mặt rất nghiêm thủng thẳng đáp, giăng mùng là để hoa không bị muỗi đốt, còn thắp đèn là để hoa đỡ sợ ma đấy mà. Mấy đứa nhỏ mắt tròn mắt dẹt, đến tôi cũng bán tín bán nghi nữa là... (Còn, dừng để câu vìu cho chợ)

P/S: Bác Thanh Minh có miếng hình Đà lạt nào cho em xin miếng nhe, để múa phụ họa ý mà, thanh bác.
* Lời một bài hát.

Xuân Hùng

Thứ Tư, ngày 27 tháng 8 năm 2014

Lượt xem trang Quế cán mốc 4,000 lượt/tuần

Lượt xem trang Quế/tuần vừa cán mốc 4000 lượt và đang tăng trưởng, ngoạn mục đấy chứ! Kính chúc mừng Ma Ma Đại Tổng Quản, Đại ca Trỗi AMK3, người đẻ ra trang Blog này, chúc mừng các MMTTQ và các Blogger!

QUẾ VỀ THĂM QUÊ

Sau gần 20 năm chống chọi với căn bệnh suy thận nên không có điều kiện về thăm quê hương, bà con ruột thịt, ngày 18-19/6/2014 Quế Dương Tẩn đã bay từ TP. HCM ra Đà Nẵng và được TGTB và các Quế Đà Nẵng hỗ trợ, tháp tùng Quế Dương Tẩn về thăm quê. TL có ý định giới thiệu chuyến đi này trên siêu thị Bantbe lâu rồi, nhưng ngặt nỗi không có hình ảnh và bản quyền, nên đành chịu. Nay may sao tìm được một số hình ảnh của TướngHinhĐN trên trang Dân Quế (http://hsmndn.blogspot.com), TL mang về giới thiệu với các Quế. Bản quyền hình ảnh và chú thích thuộc về TướngHinhĐN!

Trưa 18-6, đoàn đến Quảng Ngãi. 4 trong 6 Quế này từng học với nhau từ lớp 1C đến lớp 7H.
 Giếng nước, bụi chuối, hình ảnh quen thuộc của quê nhà!

Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

THỬ TÀI CÁC QUẾ

Hôm rồi đi làm, ngang nhà hàng xóm, thấy giàn hoa đẹp, cầm lòng không đặng, lấy cục gạch N70 chộp đại.

 Nay xin các Quế cho biết đây là hoa gì và bức ảnh trên được chụp vào lúc nào, buổi sáng hay buổi chiều? Tại sao biết?

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 8 năm 2014

SOS...SOS...!

Nắng quá, nắng quá...Các Quế mau xách  nước,
xách dù ra gấp kẻo "Bông của Quế) héo queo bi zừ.
*
Dân VN mình có truyền thống tốt đẹp:
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Xơi táo phaỉ nhớ công người ... lấy trộm!

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 8 năm 2014

Có một người phụ nữ đẹp đã qua đời ...

http://kenh14.vn/xa-hoi/nhung-hinh-anh-an-tuong-trong-cuoc-doi-nu-cuoi-chien-thang-vo-thi-thang-20140822115037515.chn
Nụ cười chiến thắng của bà Võ Thị Thắng trước kẻ thù là một trong những biểu tượng của tinh thần chiến đấu bất khuất, lạc quan cách mạng của nhân dân ta trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Bà Võ Thị Thắng sinh ra tại xã Tân Bửu, huyện Bến Lức, Long An. Năm 11 tuổi, bà đã tham gia đưa thư liên lạc cho cách mạng. Lớn lên, bà tham gia phong trào đấu tranh xuống đường của thanh niên sinh viên, học sinh Sài Gòn Gia Định; gây dựng cơ sở, xây dựng căn cứ chính trị nội thành, chuẩn bị vào đợt Mậu Thân 1968.
Bà Thắng đã từng giữ các trọng trách: Phó Chủ tịch thường trực Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch, Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam - Cu Ba, Ủy viên Trung ương Đảng…

Năm 1968, trong một lần ám sát hụt một tên mật thám, bà Võ Thị Thắng bị bắt, bị tòa tuyên án 20 năm khổ sai. Ngày 2/8/1968, trước Tòa án quân sự mặt trận vùng 3 chiến thuật của chính quyền Sài Gòn, sau khi nghe kết án, bà đã bình tĩnh, tự tin, nở nụ cười và dõng dạc tuyên bố:“Liệu chính quyền của các ông có tồn tại đến 20 năm để bỏ tù tôi không?”.

Thứ Năm, ngày 21 tháng 8 năm 2014

MỜI CHỌN "MÁ ĐẦM"






Ai ai cũng được trọn quyền
Trong hai chọn một hữu duyên trụ thành
Một là lục bảo ngọc xanh
Hai là người đẹp trong tranh đánh đàn !


Người đẹp có trái tim vàng
Dịu hiền chung thủy, giàu sang chẳng cần
Ngoc thì sang quý vô ngần
Giàu sang một cõi nhưng thân nhọc nhằn...

Ai ơi thôi chớ băn hăn
Trong hai chọn một trở trăn làm gì !
ĐN ngày 21 / 08 /2014 VAV


Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

PHI VỤ ĐỘT NHẬP NHÀ KHO ĐÊM TRUNG THU (tiếp theo và hết)

      Riết rồi MF cũng mò ra cái thùng đựng táo nằm trong góc, bằng vào “xúc tu và khứu giác”. Lấy được ít táo, MF ôm trong tay đưa ra cửa sổ (chơ không phải bỏ trong áo nha XH), thấy dưới ánh trăng Mu-Nich như một bóng đen khổng lồ với đôi mắt nhiều lòng trắng, lừng lững đứng dạng chân, hai tay giơ cái túi đen to bự chang ra hứng táo, MF hơi rùng mình. Hắn quát nhỏ: lấy nhanh lên, gì mà ít thế! 

PHI VỤ ĐỘT NHẬP NHÀ KHO ĐÊM TRUNG THU

     MF đang bận tíu tít, zưng mà vì XH gợi câu chiện Trung thu năm xưa, XH chỉ nghe lại, viết lại, nên quá tóm tắt và vài chi tiết không đúng, ví dụ: Khi tỉ KC nhuận về lớp 3A, thì MF mới biết tỉ ấy mặt đen mặt đỏ ra sao, rồi thì tỉ ấy làm tướng phó cho Mu-ních, cả bọn con gái hãi cả hai khiếp vía, thì làm chi có chiện “Cái K.T lên rủ tôi, ê đi "thu hoạch" cùng cái M.N không?”, nghe ngạo mà đã cái lỗ tai! Hồi các Quế mới chơi với nhau bằng cái Gmail hsmn.quelam, MF đã kể lại một cách hào hứng sự kiện này, zưng mà tên Quế muội thò lò mũi xanh nó thao tác kỹ thuật vi tính tài tình đến mức bay tiu hết các tin luôn. Nhiều lần tính kể lại mà rất khó lấy lại hào hứng (MF thường gọi là “lên đồng”) để kể.