Chủ Nhật, ngày 19 tháng 6 năm 2016

Hội HSMN Quảng Trị gặp mặt nhân ngày HSMN

    Quảng Trị, quê cha, quê mẹ yêu thương của MF, nơi chôn rau cắt rốn của MF. Nơi MF bắt đầu hành trình làm một HSMN. Nơi có căn nhà nho nhã giản dị của tổ tiên MF để lại giữa một miền quê bọc tre xanh yên bình bao quanh đồng lúa vàng rộm thơm phức mỗi mùa về, có tên gọi Đồng Triêu mơ màng. Nơi tiếng cu gáy gù và giọng hò ru em quyện vào nhau trong những trưa hè trong veo. Rồi chiến tranh, đây là nơi đã hứng chịu vết thương chia cắt hai miền 20 năm trời đằng đẳng đau thương. Là nơi bom, đạn găm đầy trong từng mét đất, đâu đó vẫn còn cho đến tận bây giờ. Là nơi ngôi nhà khi trở về chỉ còn là hố bom và gạch vụn. Là nơi có tòa Thành Cổ chu vi chỉ 2160 mét, nhưng trong 81 ngày đêm đã chịu một lượng bom đạn ném xuống bằng sức tàn phá của 7 quả bom nguyên tử người ta từng ném xuống Hirosima lịch sử, mà Hirosima nổi tiếng thế giới từ đó chơ miếng đất này hiền hiền khuất tiếng sau những ngày dừng trút của đạn bom. Nơi bên này, bên kia giới tuyến đong đầy thương mong của những tâm tình ngày Bắc đêm Nam. Bởi nó là thế, nên đến giờ mảnh đất này vẫn nghèo, vẫn khó, cho dù vạn vật thay đổi khi quá khứ cuộc chiến đã qua đi 40 năm…
      Nghe các đại ca dìu dặt gọi mời ra họp mặt, MF bận tối mắt nhưng nói chắc nụi “em ra chớ!”. Đó là cuộc gặp mặt của hội HSMN Quảng Trị. Không biết họ đã hội họp bao giờ, nhưng lâu nay tiếng tăm của hội này khá trầm lắng. Có lẽ đó là tính cách con người Quảng Trị, chân tình mà giản dị, mạnh mẽ nhưng khiêm nhường. Tuy vậy trong MF luôn cảm nhận được sự tồn tại của hội này. Ngày mạ MF mất, hội này lặng lẽ về sắp một hàng dài thăm viếng. Dù sự ra đi của mạ làm MF rất rối lòng nhưng MF đã ghi nhận hình ảnh hàng người này rất sâu. Kêu gọi con em rồi, mà như sợ nó không ra, lại gọi tiếp, tiếng anh Cần, anh Châu, anh Bình … Kẹt cái là cái con Mazda bị thằng Quế con nó cho vào gara bảo hiểm, phải hợp tác với Quế Hồ Nga. Lúc đầu tính thuê cái xe chạy, nhưng sau hắn sắp xếp được cái xe của ông anh chồng, kéo theo thằng Quế con nhà hắn làm tài cho chị em. Trên đường đi mà các anh cứ kiểm tra: em đến đâu rồi? Cảm động rưng rưng! Đến Đông Hà thì các đại ca đã chờ trên đường quốc lộ 1 đón, mặc dù đã nói ”địa chỉ đã có, em tìm đến được mà”. Thế là cả đoàn các anh đón các em về dự buổi họp mặt.
Không khí mặn mà tình thương, dù các đại ca đang còn băn khoăn cả tên hội và cách tổ chức. Nhưng, HSMN mà, miễn được gặp lại nhau. Có đủ cả hội Đông Triều, hội Quế Lâm.

Tình cảm, nồng ấm, chân thành. Đó là cảm nhận vương vấn mãi khi MF ra về.
Anh Bính khai mạc
Anh Cần đang làm công tác tổ chức
Tâm tình của ban tổ chức

Thời gian ngắn quá, chưa kịp nhớ hết tên ai,
nhưng khuôn mặt nào cũng thân thương!
Tặng quà cho bạn có hoàn cảnh khó khăn
Anh áo trắng này tận Bắc Giang về lận!
Quế Thành "phải lố" (áo xanh), lứa Quế thò lò mũi xanh. Tưởng hắn từ Đà Nẵng ra, tính khen,
 thì đã nghe ban tổ chức "tố" hắn bị Bộ điện lực điều ra làm ông giám cho sở điện lực
Quảng Trị!
Chụp ảnh mau lên!
Tranh thủ ghi nhớ khuôn mặt của nhau!
Bốn tên Quế: Hồ Nga, MF, Thành "phải lố", An (em anh Bình "tròn")
Chụp với anh Cần
Các Quế Hồ Nga và An hội ngộ
Chuyện bây giờ mới kể!
Mải hàn huyên
Hội Đông Triều
Ổn cả chứ? (phải qua: các anh Bá Triều, Trần Đình Gần, Bình "Tròn)
Mâm Quế Lâm
Anh Trần Đình Gần "cháy hết mình" ...
Anh Cần, Nguyệt, anh Đình Liên và MF
Quế Thanh, cháu ngoại bác Hồ Sĩ Thản
Hội nữ HSMN và dâu HSMN!
MF sẽ điền đầy đủ sau, ngoài cùng bên trái là anh Hòe, bên phải là anh Châu!

anh Đình Liên và Nguyệt
Nguyệt hát anh Hòe tặng hoa
Tiếng hát của người từ xa về
Tên này không thuộc bài nên phài "sử dụng tài liệu"
Đại ca Bình "tròn" đang đau khổ vì bà xã nhảy siêu và sung!
Các Quế Thắng và Hô Nga đang tặng hoa anh Thân
Nguyệt (lớp G Đông Triều) và anh Liên song ca
"Niềm vui đang dâng trào, ai nỡ ngăn giọt lệ mừng vui ..." 
(trích lời bài hát "Con Về Quê Mẹ Quảng Trị Anh Hùng" của Thanh Phúc)
"Ba anh em trên một chiếc xe tăng"!


Ba bức ảnh cuối này là hội Quế đang làm dáng đó!

Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

Bạn có biết: Tổng thống nước Mỹ Obama và công nghệ hỗ trợ trong diễn thuyết?


Khi nghe Obama phát biểu, không ít người tấm tắc khen sao anh Obama giỏi thế, nói liên tục không cần giấy tờ như lãnh đạo Việt Nam.
Bài phát biểu của ông Obama làm cho người nghe thấy rất gần với suy nghĩ của người Việt. Ông trích câu thơ của Lý Thường Kiệt: 
"Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành đã định tại sách trời"
 Tôi biết chắc, người Việt nào mà chẳng mở tấm lòng khi ông Obama trích dẫn những câu thơ trên. Ông Obama nhắc đến lịch sử Việt Nam làm tôi nhớ đến giai thoại tại bàn đàm phán Hiệp định Pari ông Lê Đức Thọ có nhắc ông Kissinger cố vấn an ninh Mỹ nên nghiên cứu lịch sử Việt Nam.

Ông Obama nhắc đến bài hát "Mùa xuân đầu tiên" của nhạc sỹ Văn Cao:
"Từ nay người biết quê người
Từ nay người biết thương người"

Và còn lẩy Kiều, với:
... Nguyễn Du đã nói: "Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi”

Bài phát biểu của ông Obama ngay từ đầu đã đi vào lòng của người nghe Việt Nam tại Hà Nội. Khi đọc lại, tôi đoan chắc phải là người Việt Nam mới có thể soạn thảo được bài phát biểu này.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 5 năm 2016

THẦU CHÍN

Chúng tôi xuất cảnh từ Lào vào vùng Đông Bắc Thái Lan, nơi đông Việt kiều nhất đang làm ăn sinh sống . Đoàn đến tham quan Di tích Bác Hồ tại bản Nachook, nơi Bác từng hoạt động trên đất Thái từ tháng 7. 1928 đến tháng 11.1929 với bí danh Thầu Chín.
Đường vào "nhà Bác" nơi có 2 cây dừa



Một số cảnh trong khuôn viên





các bạn HSMN thắp nhang cho Bác



Ảnh Thầu Chín trong vai nhà sư


Cây khế Bác trồng thuở ấy

Làng Hữu nghị Việt- Thái do chính phủ Thái xây dựng ngay gần khu "nhà Bác".

Quế lớn chụp hình kỷ niệm


tờ báo của Bác...

Anh Tống quang Anh thay mặt Đoàn HSMN viết vào sổ lưu niệm.

Một cảnh ở Đông Bắc Thái (trên đường đến nhà Bác).

                          SG 19/5/2016