Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn Trỗi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn Trỗi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

NHA TRANG CẢNH

   Chuyến đi Huế vừa rồi, tôi ghé Nha trang chộp được ít hình.  Sắp hết hè, các Quế ráng sắp xếp đi ngắm...Tổ quốc. Lớn tuổi rồi, nhiều khi mình lại ân hận...
Ngắm thành phố từ đây- Vịnh Nha Trang?

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

CHUYỆN NGÀY NÀY

     Nhìn blog Quế, thấy đã có mấy bài về ngày 27/7 nhưng tôi vẫn muốn góp thêm. Chuyện này biết bao nhiêu là đủ? 
   Năm ngoái, trong chuyến xuyên Việt, tôi ghé thăm nghĩa trang Trường Sơn và ngả ba Đồng Lộc. Khi thăm mộ 10 cô gái, tôi thật sự ấn tượng, mình cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng, sởn cả da gà. Nhìn cách các mẹ, các chị nâng niu, chăm chút pha từng thau nước bồ kết gội đầu, lo từng chiếc gương, cái lược cho các cô mình mủi lòng quá. Họ đều hy sinh ở tuổi 20, thậm chí chưa từng biết yêu, tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời người…

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

TRƯỜNG QUỐC HỌC HUẾ (Tặng các ráo Quế)

    Nhân họp Trỗi lần này, tôi mới có dịp thăm trường QHH. Nó khác xa với những gì mình hình dung qua sách báo. Ngôi trường tuyệt đẹp, nếu tôi không muốn nói là đẹp nhất Việt Nam. 
   Trường được thành lập từ năm 1896, xây theo kiểu Pháp vào đầu thế kỷ 20. Khuôn viên trường là cả không gian khoáng đạt hài hòa, cách quy hoạch làm người ta liên tưởng đến sự nề nếp. Đúng là “trường ra trường , lớp ra lớp”, một ngôi trường rất...môi trường, hàng cây xanh mướt phủ bóng lên những con đường nội bộ rộng rãi thênh thang. Rất nhiều ghế đá đặt ở nơi đây, khiến sân trường như một công viên thu nhỏ...hẳn đám học trò chả buồn “cúp cua” bởi nơi khác chắc gì đã đẹp hơn đây? 

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

Tết tết tết tết...hết rồi


Đồ nhà đón tết

Đôi ngựa ra sức kéo, nhưng "cỗ máy thời gian"
như tiếc rẻ cố ghìm lại dư âm ngày tết.


Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

KHOE CÂY


                              - Q.MF nói... @TM: Sau bến nhà đại ca có cây ni à? Đẹp wá!

                          -  TM nói: Nó đấy, cây "mai anh đào" đang khoe...cành với sắc Xuân .

                                                                    (ảnh chụp sớm nay).

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

EM ƠI MÙA XUÂN ĐẾN RỒI ĐÓ

"Em ơi mùa xuân đến rồi đó thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời"( Trần Chung)


Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

"Đọc báo dùm bạn"

Nhân ngày 20/11, trên "Vietnam.net" có đăng bài báo dưới đây của nhà văn Nguyên Ngọc. Nó gợi ra cho chúng ta một cách nhìn, một cách tiếp cận lịch sử đầy tính nhân văn. Quả là hiện nay, có những vấn đề phải "nhận thức lại" mới mong thoát khỏi " đường mòn" của lối tư duy thông thường...




Vì sao Phạm Xuân Ẩn không bị lộ?

Phạm Xuân Ẩn, con người anh hùng tuyệt vời nhân văn, con người vô cùng hiền minh ấy, biết rõ sự khắc nghiệt của một người dân Việt trong chiến tranh mà mình cũng không thể nào tránh khỏi, nhưng ông cũng nhận ra và hiểu sâu sắc đâu là cái đẹp lâu dài ở đời, trên thế giới này.

LTS: Tiếp theo mạch bài về dạy và tiếp cận sử được đặt ra trong dịp cả nước tôn vinh sự nghiệp trồng người 20/11, Tuần Việt Nam xin giới thiệu góc nhìn của nhà nghiên cứu Nguyên Ngọc về cách dạy sử ở nhà trường và việc bồi đắp tình yêu nước.

Tuyên truyền thường... ngắn hạn

Lâu nay ta thường hay lẫn lộn giáo dục với tuyên truyền, trong chuyện dạy lịch sử (và dạy văn nữa). Kiểu làm này càng rõ, càng nặng. Có thể tóm tắt: tuyên truyền thì ngắn hạn, cho những mục đích cụ thể và nhất thời. Giáo dục phải nhằm đến lâu dài hơn.

Quả là ta thường dùng việc dạy lịch sử cho những mục đích ngắn hạn, đúng như bà Farida Shaheed nói, “nhằm tạo những khuôn khổ cho lớp trẻ” theo những ý đồ được coi là của “lý tưởng chính thống” (của chính quyền đương thời).

Cũng nên nói không chỉ ở ta mới có chuyện này.

Ở Pháp, một số các nhà sử học nổi tiếng đã lập ra một tổ chức gọi tắt là CVUH (Comité de vigilance face à l’usage public de l’histoire), có thể dịch là Ủy ban cảnh giác đối với việc đưa lịch sử ra sử dụng trong công chúng.

Các nhà sử học uyên thâm ấy cảnh giác với việc chính quyền đương thời nhào nặn lịch sử để làm công cụ tuyên truyền cho những lợi ích chính trị (đương nhiên là nhất thời) của họ.

Tôi nghĩ một sự cảnh giác thật hiền minh như vậy cũng rất cần ở ta, nhất là khi chúng ta vừa bước ra khỏi một cuộc chiến tranh lâu dài, ác liệt.

Chiến tranh là hình thái xung đột bạo lực cao nhất, tàn bạo nhất. Trong chiến tranh con người sống trong những hoàn cảnh phi thường, tức không bình thường. Ở đời, như ai cũng biết, con người bao giờ cũng chỉ có thể đứng ở một góc nhất định nào đó của thực tại, nên luôn bị chính cái góc đó, với các cạnh của nó, che khuất. Không thể nhìn toàn cục.

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh, cái góc đó vì vô số lý do, càng hẹp hơn, các cạnh của nó càng dài hơn. Mặt khác trong chiến tranh có những tình cảm không bình thường, được, hay bị đẩy cao lên, thường đến cực độ. Hận thù là một trong những tình cảm nổi bật đó. Nếu giáo dục của ta, dạy sử của ta sau chiến tranh, nói, viết, dạy về lịch sử chiến tranh, mà lại càng cố ý làm đậm, sâu hơn cái góc vốn đã hẹp một cách tất yếu đó, thì sẽ rất tai hại.

Tôi hiểu Farida Shaheed nói “việc dạy sử không nên đặt ra mục đích đắp bồi chủ nghĩa yêu nước” chính là theo ý nghĩa đó. Tôi cũng hiểu lòng yêu nước khác với chủ nghĩa yêu nước. Yêu quê hương, đất nước mình là tự nhiên và tốt đẹp. Nhưng khi nói đến chủ nghĩa thì tức đã có ý đẩy tình cảm ấy đến thành cực đoan, thành chật hẹp, duy nhất, có màu sắc kỳ thị với những gì không phải là đối tượng yêu đó của mình. Không nên “sử dụng” (chữ của CVUH) lịch sử, dùng việc dạy lịch sử cho mục đích chủ nghĩa.

Lịch sử luôn là vô cùng phức tạp, thậm chí không thể nói một lần, hiểu một lần là xong, có thể cũng chẳng bao giờ xong. Dạy lịch sử nên cố gắng giúp cho người học khắc phục suy nghĩ đơn giản, một chiều về quá khứ, đặc biệt về quá khứ chiến tranh, về sự vô cùng phức tạp, nhiều chiều, nhiều tầng, nhiều góc độ, nhiều sắc thái của một thực tại cực kỳ phức hỗn là chiến tranh. Sự phức tạp của lịch sử nói chung, của chiến tranh nói chung, và của từng con người, từng nhân vật trong chiến tranh. Học lịch sử là để giúp cho con người người hơn, nhân văn hơn, khoan dung, bình tĩnh hơn, minh triết hơn, qua những bài học hay ho hay đắng cay của số phận làm người.

Chiến tranh, muốn nói gì thì nói, vẫn là thứ tàn bạo nhất, dã thú nhất, mà cho đến ngày nay loài người, đáng buồn thay, vẫn chưa thoát ra được để hoàn toàn là người.

Dạy lịch sử chiến tranh nên hướng tới làm cho người học thấm thía cái bi kịch đáng buồn, đáng còn tủi hổ của thân phận con người ngày nay. Để giúp con người thoát ra khỏi chiến tranh, thoát ra khỏi những hậu quả đáng buồn, những vết thương, không chỉ về vật chất, mà chủ yếu về tâm lý, về tâm thần, về nhân cách để lại từ chiến tranh.

Tôi đồng ý với Nghiêm Hoa khi chị viết: “Cách thức đối diện với vết thương hậu xung đột sẽ phá hủy một nhân cách, một dân tộc, hay sẽ giúp một cá nhân hay một dân tộc đứng lên như phượng hoàng bay lên khỏi tro tàn? Quan trọng hơn, phượng hoàng ấy sẽ khiến xung quanh kinh hoàng hay thán phục, sẽ giúp viết nên một trang mới lặp lại và kéo dài thêm nỗi đau, hay sẽ tiến bộ và nhân văn hơn?”.

Đúng như vậy, phẩm cách của một cộng đồng, một dân tộc không chỉ bộc lộ trong chiến tranh, khi đang phải giáp mặt với bạo liệt của chiến tranh. Càng khó khăn hơn, là khi đối diện với hậu chiến. Và không chỉ đối với người chiến bại, mà cả vởi kẻ đã chiến thắng. Thậm chí càng khó khăn hơn đối với kẻ chiến thắng.

Lịch sử nhân loại từng chứng kiến những đất nước, những dân tộc dũng cảm đứng lên huy hoàng sau chiến bại nhiều khi đến tan nát. Và những đất nước, những dân tộc suy sụp sau chiến thắng huy hoàng. Vì sao? Còn là một câu hỏi hết sức đáng để suy ngẫm, cho các dân tộc, và cũng cho từng con người.

Nghiêm Hoa  đã có những dẫn chứng rất hay về điều này. Riêng tôi, tôi từng cũng gặp và suy nghĩ về thái độ đối với chiến tranh và lịch sử rất đáng chú ý ở một số người.

Tôi có một người bạn từng là bí thư tỉnh ủy một tỉnh nổi tiếng ác liệt trong chiến tranh. Sau 1975 có hôm anh băn khoăn bảo tôi: Chúng ta tôn vinh các bà mẹ Việt Nam anh hùng từng có nhiều con hy sinh trong chiến tranh, là đúng thôi. Nhưng có lẽ cũng đừng làm quá. Còn có hàng triệu bà mẹ khác, có con đi lính cho chính quyền miền Nam và đã ngã xuống. Mình làm quá, các bà mẹ ấy sẽ tủi thân. Mà cũng là những bà mẹ Việt Nam, các mẹ cũng đau khổ, theo cách nào đó thậm chí con đau khổ hơn. Mà các mẹ có tội tình gì đâu ...

Tôi cũng thường suy nghĩ về người “điệp viên hoàn hảo” Phạm Xuân Ẩn. Hoạt động suốt cả cuộc chiến tranh dài, trong điều kiện cực kỳ hiểm nghèo, tại sao ông không bị lộ? Hẳn có rất nhiều nguyên nhân. Riêng tôi thường nghĩ đến một nguyên nhân: vì nhiệm vụ với Tổ quốc của mình trong chiến tranh Việt-Mỹ ông đã không quản hy sinh để làm tròn xuất sắc một công việc hết sức hệ trọng và hiểm nguy.

Song mặt khác, ông cũng vô cùng yêu quý nước Mỹ, nền văn hóa Mỹ, con người Mỹ tốt đẹp mà ông hiểu tường tận. Chắc khi nói về việc dạy lịch sử sau chiến tranh, rất nên nghĩ về trường hợp tuyệt vời của Pham Xuân Ẩn.

Con người anh hùng tuyệt vời nhân văn, con người vô cùng hiền minh ấy, biết rõ sự khắc nghiệt của một người dân Việt trong chiến tranh mà mình cũng không thể nào tránh khỏi, nhưng ông cũng nhận ra và hiểu sâu sắc đâu là cái đẹp lâu dài ở đời, trên thế giới này.

Nói gì về bản sắc dân tộc?

Bà Farida Shaheed có nói và Nghiêm Hoa cũng có nhắc lại ý kiến không nên lấy việc dạy sử để “ghi tạc bản sắc dân tộc”.

Từ lâu tôi đã nghĩ (và cũng nhiều lần nói) rằng cần rất cảnh giác với việc quá cường điệu cái gọi là bản sắc dân tộc, và dùng việc dạy sử, ra sức nhào nặn lịch sử để một mực tôn vinh cái gọi là bản sắc dân tộc ấy.

Amartya Sen của Ấn Độ, người châu Á duy nhất cho đến nay đoạt giải thưởng Nobel kinh tế, có một tác phẩm nổi tiếng tên là “Bản sắc và Bạo lực”. Ông phản đối việc quá đề cao bản sắc dân tộc, và chủ trương con người luôn là đa bản sắc.

Ông nói đại ý; Một người có thể vừa là người dân Ấn Độ, là người bang Utah Pradesh, là người theo đạo Bà La Môn, là nhà kinh tế học chủ trương tự do thị trường, là người đồng tính, là người thích chơi nhạc cổ điển, là người chỉ thích thơ chứ không thích văn xuôi, là người say mê cảnh đồng quê và dị ứng với đời sống đô thị v.v...

Đối với người ấy, có thể một trong những cái đó là quan trọng nhất, là niềm tin tưởng và say mê suốt đời, hoặc cũng có khi lúc này hay lúc khác lại chuyển sang cái khác. Không nhất thiết một điều hay một số điều gì đó là bản sắc chung của cả một cộng đồng, một quốc gia. Cái được coi là bản sắc chung đó thường là giả tạo, áp đặt. Và cũng thường do từ yêu cầu chính trị nhất thời nào đó. Đặc biệt càng được phát triển, tô đậm, nhấn mạnh, tuyệt đối hóa trong chiến tranh. Quá nhấn mạnh bản sắc là một trong những nguồn gốc tất yếu của bạo lực, chiến tranh.

Ở Pháp, thời chính phủ Sarkozy, do tình hình nhập cư phức tạp, người ta đã lập ra một bộ mới, có cái tên rất kỳ lạ (và kỳ quặc): “Bộ Nhập cư và Bản sắc dân tộc”. Tám trong số 12 nhà sử học của ủy ban CVUH nói trên đã từ chức đề phản đối cái bộ kỳ cục này ... 

Vậy đó, những vấn đề lịch sử và giáo dục, dạy sử trong thời hậu chiến, không chỉ là chuyện của quốc gia nào.

Cũng ở Pháp, theo thông tin từ một bài phỏng vấn của chị Nguyễn Thị Từ Huy với một giáo sư dạy sử ở một trường trung học vùng Paris, trong một số năm gần đây, Chính phủ Pháp đã cho phép các trường nói với học sinh về những mặt tích cực của chủ nghĩa thực dân, bên cạnh những mặt tiêu cực và tội ác của nó vốn trước đây đã được đề cập một cách rất nghiêm khắc...

Hiểu được lịch sử trong tất cả tính phức tạp, nhiều mặt, nhiều tầng, nhiều phía của nó sẽ giúp cho con người tỉnh táo, thanh thoát và hiền minh trong đời sống, vững vàng hơn trước những thách thức mới của hôm nay và ngày mai.

Những vấn đề được đặt ra qua bài viết của Nghiêm Hoa là rất quan trọng, song cũng là những vấn đề khó khăn. Mong từ đây có thể gợi nên một cuộc trao đổi, được tiến hành một cách nghiêm túc, ôn hòa, sẽ rất có ích.

Và không chỉ cho việc dạy lịch sử sau chiến tranh. Còn lớn hơn nhiều, cho một sự phục hưng thật sự của dân tộc, của xã hội chúng ta sau bao nhiêu năm đằng đẵng của một tình thế chiến tranh thảm khốc đã tất yếu hủy hoại đất nước và con người chúng ta.
                                                                                              Nguyên Ngọc

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Cần có một tấm lòng ... (tiếp theo và hết!)

Tồn tại nơi “vị trí tiền tiêu” miền Trung nắng gió và đầy ký ức chiến tranh này, MF chứng kiến những cuộc đi qua của các anh các chị, Khắc Việt, Hữu Thành, Hồ Bá Đạt, Đỗ Nghĩa, Trần Lê Giang, Thanh Minh, vợ chồng anh Từ Ngữ, Đại Cương, Hòa Bình, Hoàng Xuân Thủy và cả những người bạn vong niên đồng tâm, những người bạn lính chiến một thời cùng làm nên chiến tích giản dị mà vĩ đại: giải phóng đất nước (chưa bao giờ thấy những người lính kê khai thành tích này J) như blogger Khúc Quân hành Lixeta, như “lão” Hợp, TS1, các anh Trỗi và bạn bè khác của họ mà MF không kịp nhớ tên, rồi các Trỗi K9 như tỉ EGK9 (gọi vậy là vì khóa Trỗi cuối cùng là K8, những người bạn quý mến Trỗi và gia nhập đội ngũ vui chơi online và offline này tự coi mình là môt khóa Trỗi đặc biệt) … người từ Bắc ngược Nam, người từ Nam xuôi Bắc, những chuyến xuyên Việt nghĩa tình, viếng, tìm mộ bạn, tìm, thăm gia đình liệt sỹ, thăm hỏi bạn bè, đưa tiễn người vĩnh viễn ra đi, tìm lại ký ức trên miền đất chinh chiến… Các anh đi với danh nghĩa tự gọi cho mình: “lính Trỗi” và những nghĩa cử của các anh làm miền đất như sống lại một thời nghĩa tình nặng hơn vật chất … có những cặp mắt trẻ tròn xoe từ các miền quê ngạc nhiên khi một người lạ sừng sững giữa làng mình, chúng đâu có biết hàng ngày chúng vẫn đặt bàn chân bé nhỏ của mình trên những dấu chân xưa của họ …
Sự hảo hán của lính Trỗi được thể hiện hết sức bình dị trong tư chất lắng đọng của những cựu chiến sỹ  trận mạc với khói lửa hay sóng nước một thời. Các anh đi và  gọi đây là … “đi chơi”!
Có một chi tiết ấn tượng trong chuyến đi này, là anh KVK7 tìm được … người xưa! He he, hai trong 4 nhân vật của câu chuyện “cầu Bến Ngự”, sau hơn 40 năm ròng rã, anh về đây chỉ nhắc lại kỷ niệm xưa cho vui, không kỳ vọng tìm lại một ai, không biết còn hay mất, hay phiêu bạt tận phương nào! Nhưng MF chợt nghĩ: theo anh nói các cô gái pháo binh này là người địa phương, thì chắc chắn người tại địa phương sẽ biết thông tin, mất gì không hỏi thăm? Anh KV còn nói đùa: nếu gặp thì dù nhà nàng có là thành trì kiên cố cũng ưu tiên một suất cứu trợ đặc biệt! Vậy sao không hỏi anh cán bộ mặt trận lớn tuổi đang đưa đường chúng ta kia? Người cùng thời mà? “O Bảy lính pháo à? Có một o Bảy! Nay là vợ một doanh nghiệp, nhà ngay thị trấn!” Ồ! Hy vọng là … “đúng người, đúng tội”! Các Quế xem ảnh thì đoán được câu chuyện xảy ra như thế nào! (Có điều, anh KV cung cấp cho MF " tư liệu" chính xác hơn cho câu chuyện lỡ hẹn này ở trang sau: http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php/topic,4854.20.html)

Trên đường từ Quảng Trị về Huế, và cho đến những ngày sau đó, bên tai MF dường như cứ văng vẳng khúc nhạc Trịnh: sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió … cuốn đi … để gió… cuốn đi…

Đi chơi hồ Truồi. Tháng 7/2012
Rồi thăm gia đình nơi đơn vị đóng quân thời chiến tại Hương Vinh, Thừa Thiên Huế. Tháng 7/2012
"Cho tôi hỏi, có phải ..."(photo: ĐN) Câu chuyện sau cơn bão số 10
Đột ngột quá, nên tiếp khách mà dường như vẫn còn phân vân "phải không nhỉ?"(photo: ĐN)
Gọi thêm "nhân chứng" (đồng đội cũ) để  ..."điều tra" hoài niệm (photo: ĐN)
Em nhớ ra rồi!!! 
Tinh hoa của một thời bom đạn (photo: ĐN)
Hậu của chuyến đi (photo: Tuấn "ôn")

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Cần có một tấm lòng ... (Tiếp theo)

Đến xã Gio Mỹ, được đưa tới với ngôi “nhà tình nghĩa” bé nhỏ, tốc mái, một mẹ già vừa rên vừa cao thấp bước ra, ống chân sưng lở… Anh cán bộ mặt trận xã nói: Mệ sống một mình, không nơi nương tựa… Anh Tuấn mừng rỡ: đúng đối tượng rồi!  Một nhà thứ hai, cũng một mẹ già tương tự, nhìn ngôi nhà nhỏ bé chênh vênh trên gò đất mà lòng đầy lo lắng: Liệu thêm một cơn bão nữa, ngôi nhà này còn trụ được không? Rồi mẹ ở trong nhà sao yên? Anh cán bộ nói: rứa chơ hễ bão, lụt tới là phải tới cõng “cưỡng chế”, chớ mấy mệ không muốn rời chỗ …
“Có một người đi lợp lại mái nhà sau bão giúp cho bà con, bị trượt chân ngã, chấn thương sọ não chết, các anh chị có đi thăm không? Vì nhà này ngoài danh sách đã lập…” Sao lại không? Những nhà khác một phong bì, bây giờ hai phong bì nhập lại để thắp hương cho người tử vì nghĩa! … cứ thế xe bon theo mấy anh cán bộ mặt trận các xã, len lỏi giữa các đường làng chật hẹp, quanh co, cây cối còn đổ ngổn ngang, cột điện nằm chỏng chơ, khóe mắt dân làng dường như còn ngơ ngác chưa thôi khi cơn bão đã đi qua. MF gọi đùa đây là “chuyến tài trợ ngẫu hứng”, vì việc này vốn không có trong kế hoạch chuyến đi, các anh khởi hành khi chưa có cơn bão, lên Tây Nguyên mới nghe bão về. Ra Đà Nẵng mới thấu tình hình thiệt hại của miền Trung.

Chuyến đi cũng chiệm nghiệm được vài điều. Có anh cán bộ xã hơi máy móc, nghĩ rằng đưa ra tiêu chí thiệt hại là được hỗ trợ, nên anh dẫn đến một … nhà hàng, thêm một … quán cà phê! Híc, những nhà này kinh doanh cạnh biển, san gió, tốc hết mái tôn mừ! Các mái đã được lợp lại nhanh chóng đâu ra đấy, nên anh cán bộ phải mô tả việc mái tốc như văn miệng tả cảnh! Mà mấy đại ca thấy trường hợp nào không ổn là lại lẳng lặng lãng ra xa hút thuốc với nhau! MF không biết làm sao, công họ hăm hở đưa đường, đành nhắm mắt … đưa phong bì. Đến phát gần cuối cùng, sau mấy chặng lặn lội con đường đất đỏ, nhìn gia thế ngôi nhà, lại thấy các đại ca bắt đầu lơ lơ, MF phải … đem tinh thần Quế ra: tiền này có chút đỉnh, không đáng chi cho mấy hộ cỡ này đâu ạ! Có zậy mới thấy: mình đi tận nơi còn nhầm đối tượng, nữa là giao tiền qua một chuỗi thể chế trung gian? Có đối tượng rất khó phân giải, thí dụ như có một hộ, họ cho là không nơi nương tựa, quả thật, một phụ nữ, một mình, nhà vô cùng tạm, khai tuổi 50, nhưng sao thấy trẻ hơn nhiều, cứ lúi húi không hồ hởi chi với người đến “cứu trợ” cả!, đại ca ĐN cứ tủm tỉm: hum ni góp phần làm thầy Đề rùi … :) :)

(Còn nữa)
Theo chân cán bộ Mặt trận
Mệ đây rồi! (anh Trỗi KVK7)
Anh Quế Tuấn "ôn"
Bão còn vô nữa không? (Anh Trỗi ĐN)
Tiêu điều
Chỉ mong bà con bình an trở lại! (Anh Trỗi Gtl)
Nụ cười (Photo: ĐN)
(Các Quế có thể xem thêm ở trang này: http://anhdo90.blogspot.com/2013/10/ve-noi-con-bao-i-qua.html)

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Cần có một tấm lòng ...

Nhận được điện thoại anh Khắc Việt nói: bọn anh đang ở Đà Nẵng, anh em góp được một sô tiền muốn giúp một số gia đình bị thiệt hại nặng vì cơn bão số 10, em giúp bọn anh tìm địa chỉ, số tiền không nhiều, đi trực tiếp đến nhà, không qua chính quyền… híc, làm sao MF biết nhà nào bị sập, nếu không hỏi qua chính quyền, dù cấp to hay nhỏ? Vì thời gian các anh ít, không thể tìm địa chỉ xa vào tâm cơn bão, MF lập tức điện thoại cho Hương Trà: không có ai bị nặng lắm, Hải Lăng, Triệu Phong: chủ yếu là gãy đổ cây cối, còn nặng nhất là tốc mái và sập nhà bếp thôi, người không ai bị chi. Xa hơn tí nữa: À, phải rồi, gọi chú Lê Hoan, nguyên chủ tịch Mặt trận tỉnh Quảng Trị, người nổi tiếng trong việc tổ chức làm từ thiện và khuyến học tại Quảng Trị. Chú chỉ làm từ thiện, không phải lãnh đạo, đúng ý các đại ca nhé! Cũng xác định tinh thần với chú như thế. Theo hệ thống của chú, chọn địa chỉ cuối cùng là huyện Gio Linh. Đại ca KV hỏi: em đi cùng bọn anh chứ? Dạ, đương nhiên rồi! “Bọn anh” đây là các đại ca khóa 7 cựu học sinh trường văn hóa quân đội Nguyễn Văn Trỗi, là các blogger của các trang bạn Trỗi: Khắc Việt (KVK7), Đỗ Nghĩa (ĐN), Lê Trường Giang (Gtl) và một đại ca Quế: Tuấn “ôn”.
Chú Hoan liên lạc nhanh chóng, rồi báo: cháu ra đó điện cho số này… MF chưa điện thì họ đã điện cho MF, em là Bình, mặt trận huyện, em cũng đang phải chạy lợp lại cái nhà bị tốc, chị ra điện cho … Tui là Đạo, cán bộ mặt trận huyện, chị ra cứ điện cho tui … Hỏi đùa Bình, vậy có cần đưa em vô danh sách thăm không? Dạ không không! Sao, sợ mang tiếng cán bộ tham nhũng à? Cười hơ hơ…Anh ĐN gọi, hỏi các anh đến đâu rồi? Lăng cô! Các anh ăn sáng chưa? Chắc mẩm các “cụ” phải chén hải sản Lăng Cô, thật bất ngờ “bọn anh có bánh mì trên xe rồi!” thật đúng tinh thần đi cứu trợ! Ra đến nơi còn chìa ra 2 ổ mời MF! Phụ huynh MF nghe chuyện, muốn cùng đi, thôi ba ơi, bọn con lùng sục về tận các thôn xóm, thời gian lại gấp, thôi ba có ủng hộ chi thì ủng hộ đi, mấy anh em con làm giúp! He he . Anh Quế Tuấn “ôn” cứ: “lâu woá, hơn 40 năm mới gặp lại em …” (Hic, đã gặp bao giờ đâu, anh về nước từ năm 1969 lận! Zui zẻ vậy là vì anh í điểm tâm buổi sáng bằng diệu mừ). Trên đường đi ra mà cứ dặn: tối về đến Huế là phải đưa anh đi ăn cơm hến nha, thèm woá!!
Xe chạy ra đến Đông Hà, 11h, loanh quanh tìm quán “cháo bột” favorite của anh Đạt K8 để lót dạ trước khi … lâm sự, loanh quanh khắp phố phải hơn nửa tiếng tìm không ra (MF xí hổ vì mang tiếng quê miềng mà hổng rành, người rành đất Trị Thiên ni mà MF bái phục là cựu bộ đội cụ Hồ KVk7, mỗi lần anh về đất Trị Thiên MF chỉ có biết … đi theo anh). Cuối cùng đành chấp nhận một quán phía Bắc cầu Đông Hà. Món ăn Quảng Trị không bao giờ thiếu món ớt, nhưng những người rành ăn ni đòi: Ớt bột! Có ngay một đĩa ớt bột xịn đỏ sẫm! Đại ca Gtl ra mở xe, đem vô thêm một chai … ớt hiểm dầm muối! Xứng là dân Quảng Trị (chả là đại ca ni gốc Cùa Cam Lộ mừ). Đại ca Tuấn “ôn” không quen món “cháo bột”, càm ràm: xương wá..á… (cách nấu bánh canh cá lóc của Quảng Trị là còn chừa xương dăm, miếng cá để nguyên da, nhìn biết ngay cá lóc, hổng giống ở Huế, làm cá rất kỹ). Đại ca ĐN thì ngược lại kết thúc tô cháo một cách mỹ mãn với khuôn mặt tuôn mồ hôi ròng ròng! 5 anh em xơi xong 6 tô, thẳng tiến về Gio Linh. 

"Cháo bột" ở phía Bắc cầu Đông Hà
Anh KVk7 tỉ tê bật mí: nghe về Gio Linh thì bồi hồi lắm, vì  một thời đóng quân, có kỷ niệm gắn với chiếc cầu Bến Ngự. Một đêm trăng, có 2 chàng bộ đội trẻ, hẹn với 2 cô gái cùng trung đoàn pháo binh bên cầu, 2 chàng đến trước, đang chờ thì thấy có người gánh một phụ nữ đang đau đẻ đi qua, chí trai quên mất tình riêng, xông ra gánh giúp người cấp cứu chạy cho nhanh về bệnh viện, chờ đến lúc nghe tin chị đã sinh hạ được một bé trai thì mới thở phào, nhớ lại cuộc hẹn, trở về cầu thì … không còn ai chờ nữa! Rồi ngày sau lại là đi và đi, cuộc trường chinh không cho họ cơ hội gặp lại, không biết cuộc hẹn đó có phải là để chia tay không, nhưng nó là làm nên cuộc chia ly kéo dài đến hơn 40 năm …

Ra đến Gio Linh, nhớ lời anh Đạo dặn chờ chỗ Công An huyện, thấy ngoài đường hẹp, xe chạy thẳng vào trong, các anh CA ra hỏi đi đâu, mấy anh em hơi lúng túng, nói … chờ anh Đạo! May anh Đạo tới ngay, giải khó. Anh Đạo hỏi có vào quán uống nước không? Không, đi ngay kẻo trễ. Anh Đạo cầm theo 2 bản danh sách, có thể ủng hộ 5 hộ, có thể 10 … đầu tiên về xã Gio Mỹ...

(Còn nữa...) 

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

THAY LỜI CHÚC MỪNG

   Trên đường xuôi Nam (trong chuyến xuyên Việt), tôi đã may mắn được gặp “người cha VN anh hùng” của MF.
    Cụ thuộc lớp người “vừa làm thơ vừa đánh giặc”. Cái thời mà chủ nghĩa yêu nước, tinh thần lạc quan CM hòa quyện vào nhau biến thành nguồn cảm hứng thi ca đầy lãng mạn và bi tráng. Con người lúc ấy đương đầu với gian khổ, hiểm nguy mà sao lòng cứ nhẹ tênh, thanh thản.
  Một thời, vâng một thời lịch sử đã để lại dấu ấn vàng son, để rồi hôm nay ta lại chợt chạnh lòng: sao hồi này các cụ ít làm thơ thế nhỉ?
   Tôi ngồi tiếp chuyện cụ khá lâu. Người ta nói, người già sống bằng hồi ức chắc là đúng. Những tháng năm kháng chiến lần lượt hiện về như khúc phim quay chậm. Tôi không nhớ được nhiều, nhưng chắc chắn có một câu còn đọng lại: “mình đã gắng sức chiến đấu thật nhiều, thật nhiều chỉ để mong được gặp Bác Hồ”.
  Cái cách “để gặp Bác” của Cụ thật phi thường và “niềm mong mỏi” đó đã biến thành động lực thôi thúc . Năm 1953(?) Cụ đã được ra Việt Bắc báo cáo thành tích đánh Tây với Bác. Tôi không nói, hẳn các bạn cũng biết tấm huân chương HCM có ý nghĩa thế nào với Cụ?
   Nhân ngày “đại hỉ” của gia đình MF, tôi xin chia sẻ mấy tấm hình.

" Trụ sở Văn phòng Thành ủy t/p Huế"
Cận cảnh
Gặp gỡ cán bộ lão thành CM.
Nghe tin bạn Trỗi đến, Cụ đã "áo bỏ trong thùng"
ngồi chờ"khách" cả tiếng đồng hồ, thật cảm động.
Các bạn phóng to dùm
Chiến sĩ +thi sĩ làm bọn đế quốc ,
thực dân thằng nào cũng ngán
Đã có người nói hộ ta
Chúc cụ sống lâu , vui vẻ cùng con cháu

                                                                                          SG 4/9/2013

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

TIN BUỒN .

Cụ Trần Tự Đãi bố anh Trần Anh Minh (Tổng quản trang blog : HTTP://bantbe.blogspot.com , K3 trường Nguyễn văn Trỗi) và Trần Thành Đô (k7) từ trần lúc 2 giờ 25 sáng ngày 20/08/2013. Tang lễ tổ chức tại Nhà tang lễ BQP Phạm Ngũ Lão ,Gò Vấp TP HCM. Lễ viếng từ 7 giờ 00 ngày 22/08. Động quan  lúc 13 giờ 30cùng ngày.
Vì nhận được tin trễ nên chúng em không đến viếng bác được . Qua trang bantbe xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến anh AMK3 và toàn thể gia quyến . Chúc bác an nghỉ nơi vĩnh hằng .
Thay mặt HSMN TP HCM kính báo .

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Thăm Nhà lưu niệm Anh Nguyễn Văn Trỗi nhân ngày 27-7-2013.

Nhà lưu niệm Anh Nguyễn Văn Trỗi ở xã Điện Thắng Trung (làng Thanh Quýt), H Điện Bàn, Quảng Nam.
Tặng các "anh Trỗi" và các Quế.












Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

TIN BUỒN

Gia đình Đ/c Đỗ Quang Thạch vô cùng thương tiếc báo tin: Đ/c đại tá Đỗ Quang Thạch (K8 Nguyễn Văn Trỗi) đã từ trần lúc 5h25 ngày 26/7/2013. Lễ viếng bắt đầu 7h30 ngày 30/7(thứ 3) tại nhà tang lễ BQP 5 Phạm Ngũ Lão, p3 q.Gò vấp. Lễ truy điệu lúc 12h30 ngày 31/7/2013. Nơi an táng nghĩa trang Củ Chi TP HCM.

  XH.

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Lời cảm ơn

Cháu Hồ Phương Duy xin thay mặt gia đình cảm ơn các Bác, các Cô, các Chú đã gửi lời chia buồn, đến viếng và tiễn đưa ba cháu là Hồ Phương Bình đến nơi an nghỉ cuối cùng trong những ngày 06 - 08.5.2013 vừa qua tại Sài gòn.

Gia đình cháu vô cùng cảm động về những tình cảm thân thiết và gắn bó, với những kỷ niệm chiến hữu, riêng, chung đã được giữ gìn từ rất lâu và từ nơi xa đã san sẻ cho chúng cháu biết trong những ngày này.

Gia đình cháu chân thành cảm ơn!

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Hà nội nhớ (tiếp)

 Ghé HN đợt này( 11/2012) tôi “trọ” ở nhà một bạn Trỗi K7, bên kia cầu Vĩnh Tuy, nhờ vậy mà có chút cảnh ven đô, trước khi vào nội thành dạo bước “trên những nẻo đường xưa".


"Rau VT xanh nhất" ( hình này bị chạy lên trên)
Từ sân thượng, anh bạn khẳng định: " trời Vĩnh Tuy đẹp nhất"

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Hà Nội nhớ


Những  ngày này, dư âm “Mười hai ngày đêm” vẫn còn vang vọng. Chúng ta, những người đa duyên , nặng nợ với Thủ đô  không khỏi bồi hồi.
 Xin gửi các Quế một góc nhìn cũ mà mới cuả HN hôm nay, gắn với chút kỷ niệm ngọt ngào. Không bom, không đạn, chỉ lung linh.


Chú vạc này thường trực ngay mép nước chân
cầu Thê Húc. Biết đâu chú cũng sẽ
thành linh vật nổi tiếng như Cụ rùa?