Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

Cô bạn xứ Huế

Quế MF
Nói với bạn sẽ ra Huế chơi, mãi mới thu xếp được, vậy mà trước lúc đi trục trặc đủ thứ làm mình cứ loay hoay mãi. Hẹn hò nhau cũng phải thay đổi do công việc của cả hai người. Nhưng rồi cuối cùng mình cũng lên tàu hỏa ra ngoài ấy chơi với bạn, khi xứ Huế vào Thu. Trong đầu cứ luôn nghĩ về cô bạn Huế ở nơi đây nên chưa kịp cảm nhận mùa Thu Huế, mình đã phải trở về. Tụi mình mới gặp nhau lần đầu mà như là chị em từ đã rất lâu rồi ấy.

Giữa tháng 8 vừa rồi có lớp tập huấn giáo viên tại Huế, đồng nghiệp cũ rủ đi chơi cho vui. Thế là nhớ ngay tới cô bạn Huế. Hai đứa thỉnh thoảng trò chuyện điện thoại hay trao đổi trên blog vậy thôi, chứ chưa có dịp gặp nhau một lần. Mỗi khi điện thoại, nghe được cái giọng nói Huế của bạn ấy, đến là dễ thương.

Biết là bạn bận bịu với bao nhiêu việc, nào phải tiếp một đoàn khách nước ngoài mới tới thăm trường đại học, nào chuẩn bị các tài liệu, thủ tục để chuẩn bị chuyến đi hội thảo khoa học sắp tới cùng cậu con trai. Nhưng rồi bạn cũng thu xếp gọn gàng mọi việc, dẫn mình đi thăm những thắng cảnh và thưởng thức món ăn Huế.

Sáng ấy đúng giờ hẹn bạn xuất hiện ở khách sạn nơi mình ở. Chưa gặp nhau bao giờ nhưng bạn ấy tiến thẳng tới chỗ mình và thăm hỏi như đã thân quen, chẳng hề khách sáo. Ừ quên, hai đứa mình đã chộ hình nhau trên blog rồi chứ nhỉ, lạ chi nữa. Về nhà rồi, bạn đồng nghiệp khen nức nở cô bạn Huế nhiệt tình và thông minh còn mình thì rất nhớ những ngày đi chơi vừa rồi cùng cô bạn ấy.

Phái nữ nên nhớ chuyện ẩm thực xứ Huế trước đã.
Đầu tiên là món bún bò giò heo thập cẩm sáng ấy bạn dẫn mình đi, thật là thú vị được thưởng thức tô bún bò chính gốc xứ Huế. Nếu ai đó có tới nơi này, muốn thưởng thức bún bò Huế ngon nhất, nhớ ghé rủ cô bạn tôi đi với nhé.
Rồi trưa ấy bạn đưa đi ăn cơm niêu sau khi vô thăm Đại Nội. Một quán ăn thiết kế kiểu cách cổ kính mang tên "Không gian xưa" với những món ăn dân dã. Lần đầu tiên được ăn món mít non luộc, lạ miệng và hao cơm. Ôi... hơn một ngày dạo quanh các hàng bánh Huế nên bữa cơm ấy ngon đặc biệt đó bạn biết không.
Chưa hết, bạn đưa hai đứa tôi đi ăn bánh canh, mọi người bên blog Trỗi gọi là cháo bột Diên Sanh ấy. Đặc biệt ở đây nếu có người đến ngồi, họ mới nấu nên sợi bánh dai và ngon hết ý. Nhớ lại, mắc cười, có anh Trỗi kêu bánh canh này là bánh dạt giường, chắc sẽ phát thèm nếu biết tôi được đi ăn món bánh mà các anh ấy phải cất công từ Hà Nội vào tới Quảng Trị mới được ăn.

Trước cửa chợ Đông ba có những hàng bán món ăn Huế, mình đã dạo bộ tới đây thưởng thức cùng cô bạn đồng nghiệp. Người Huế làm món ăn thật là phong phú, ngon và kỳ công, đậm đà và đặc biệt là rất cay. Mình hợp khẩu vị ấy nên cảm giác thưởng thức món ăn Huế thật ngon. Các loại bánh của Huế ở Quy Nhơn cũng có nhưng khác tên gọi.

Đại nội
Sáng ấy, bạn đưa mình đi thăm Đại nội. Hơn cả một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp, bạn nhẹ nhàng, thủ thỉ giới thiệu cho mình từng tí một nơi mà vương triều nhà Nguyễn đã ngự trị nơi này trong suốt 140 năm. Tối hôm ấy lên khách sạn Hoàng Đế trên cao 16 tầng, tuy ban ngày nhìn nó như là làm hỏng mất không gian Huế, nhưng bên trong khá đẹp, mình có cảm giác như được vào nơi cung vua dát vàng. Đứng ở trên cao nhìn toàn cảnh thành phố Huế về đêm thật lộng lẫy và nên thơ.
Những ngày ở Huế, mình còn đi thăm lăng các ông Vua triều Nguyễn, thăm chùa Thiên mụ.

Bạn ấy không phải hướng dẫn viên du lịch, bạn làm công tác khoa học ở trường đại học. Nhưng bạn yêu Huế, hiểu lịch sử, con người và món ăn Huế như tiếng nói của bạn. Và trên hết, bạn ấy là một người rất nhiệt tình và chu đáo. Nếu Huế có cuộc bình chọn hướng dẫn viên du lịch của năm, mình không ngần ngại bỏ phiếu cho cô bạn ấy đầu tiên.
Lúc chia tay nhau, bất ngờ bạn ấy ôm mình thật chặt và hôn nhẹ lên má. Mình thật cảm động, nhớ mãi đến nỗi về tới nhà rồi mới sực nhớ chưa alo báo tin cho bạn an lòng.

Trong cuộc đời này, mình cần và quý nhất là tình người, càng lớn tuổi thêm càng gìn giữ nâng niu. Mình thấy thật hạnh phúc vì mỗi lần tới đâu đều được bạn bè của chồng đón tiếp tận tình. Và cũng nhờ các anh Trỗi mà mình có thêm bạn bè gần xa, trong đó có các Quế của mình.
Mấy ngày thăm Huế trôi qua nhanh, nhớ xứ Huế, nhớ người Huế thật tận tình chu đáo. Mình đã có thêm một cô bạn thân thiết, cô bạn Huế của mình tên là Kim Thanh.

Kim Loan.
Quy nhơn 8-2010
.

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010

TIN BUỒN .

Anh ƯNG VĂN HỒ sinh năm 1953, nguyên là HSMN QUẾ LÂM , cấp II Nguuyễn Văn Bé, là cán bộ hưu trí, đã từ trần ngày 26 tháng 8 năm 2010 do bị bệnh hiểm nghèo. Hưởng dương 57 tuổi.
Lễ viếng từ19h 26/8/2010.
Lễ di quan ngày 30/8/2010. An táng tại nghĩa trang xã Điện Hòa, H. Điện Bàn. T. Quảng Nam.
Và nét tiểu sử:
Anh Ưng Văn Hồ ra MB năm 1968, học ở Quế Lâm từ 1969 đến 1972. Năm 1972, đang học lớp 6 NVB nhưng đã là một chàng trai 19 tuổi. Giai đoạn này cuộc chiến ở MN quê hương ta đang là thời điểm cao trào. Anh cùng các anh: Tiến Dũng (đã mất), Mỹ (đang sinh sống ở Đắc Lắc), Ánh (sinh sống ở QNĐN), Đức (Công an Tp HCM) trốn lên tàu về nước, đến Ga Bằng Tường thì bị giữ lại đưa về trường. Sau đó các anh có đơn tha thiết xin tình nguyện về MN chiến đấu nên BGĐ Khu GDHSMN QL đã cho phép và làm thủ tục để các anh về VN nhập ngũ, về MN tham gia chiến đấu. Các anh được huấn luyện và được nhận vào đơn vị quân báo (đơn vị mà thủ trưởng là bác Cung, cha của 3 Quế: Phong,Phú,Phương), và trở về MN tham gia chiến đấu tại chiến trường QNĐN. Sau giải phóng 1975, các anh chuyển qua Lực lương công an. Khi nghỉ hưu anh Hồ sống tại q. Liên Chiểu tp ĐN. Anh Hồ có 1vợ, 3 con.
Khi lâm trọng bệnh các Quế tại QNĐN dã đến thăm hỏi động viên, nhưng do bệnh quá hiểm nghèo, anh ƯVH không thể vượt qua được. Các anh em HSMN mấy ngày qua cũng đã đến viếng anh. Chiều 28/8 Đoàn cựu các Thầy-Cô_Má và Hội HSMN Quế Lâm tại Đà Nẵng do thầy Trần Văn Từ (đang ở thăm Đà Nẵng) và BĐD đã đến viếng anh ƯVH.

Tgtb

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

THI HOA HẬU HEO Ở ĐÀI NAM

Tính vào Thành phố kiếm một KS nghỉ trưa rồi chiều bay, nhưng Q. Malay cù về nhà, MF và phụ huynh lãi một buổi phòng khách sạn, lại được ăn trưa miễn phí (he he), món rau khoai luộc tuyệt chiêu, nhờ tài nấu ăn của Q. MaLay (hic, muội í nói lâu ni toàn ké ông xã, chứ không tự nấu), lâu lắm mới thấy phụ huynh ăn ngon lành như vậy!. Đến giờ ra sân bay, làm thủ tục ở bàn thương gia …trước khi đi chị có confirm vé không? Không! Vé bác có chỗ nhưng vé chị đã bị hủy! ???. Nhưng vé tôi đã mua… dạ nhưng hệ thống tự động hủy chỗ. Không biết lý do gì, nhưng tôi đã trả tiền đầy đủ cho Vietnam-airline, không nợ một xu! Chị thông cảm! Không, Hội nghị đang chờ đón khách tại sân bay bên kia! Bình thường có thể giải quyết chỗ cho chị, nhưng hôm nay chuyến bay overbook, chị thông cảm! Không! (Quế mừ). Chị ngồi chờ chúng tôi xem xét. Tôi sẽ đứng cho đến bao giờ có chỗ! 20 phút đứng, hơi bị đau lưng, nhưng cuối cùng…lẽ ra chúng tôi không giải quyết, nhưng vì chị có thẻ.., có người già…Tóm lại là có chỗ rồi? Vâng, xin mời...!
Đáp miền Đài Nam. Kao Hùng, Bình Đông. Tò mò xem con mãnh hổ của Á châu này sinh sống ra sao nhưng đêm nên không thấy gì cả! Xe đưa về nhà khách của trường, nhận phòng thì thấy phòng có 2 giường đơn như đã đăng ký (40 USD), nhưng... như trong ảnh! Liếc nhìn gậy phụ huynh, ban đón tiếp hiểu ý, đưa đến phòng khác đặc biệt hơn!

Mọi người từ nhiều đại lục về, lại gặp gỡ nhiều người quen!Trong chương trình đi tua giữa chừng hội nghị, có thăm viện chăn nuôi quốc gia Đài Nam. Điều bất ngờ và thú vị là được dự chương trình thi chọn heo giống và bán đấu giá tại trường thi!

Các Quế xem ảnh, các miss và mr heo được chọn từ các trang trại đưa đến cuộc thi. Tên nào được giải, sẽ được treo ru băng như thi hoa hậu, hoa vương, rồi được đưa vào một ngăn chuồng để được đấu giá đặc biệt sau đó. Còn những miss và mr còn lại, được đấu giá trước!


Hoa hậuNgười hâm mộ
Giá...ai mua ai mua ai mua...?!...?!?
Tôi mua!
Q. MF

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

TIN BUỒN .

CÔ GIA THỊ MÙI - nguyên là cô giáo trường HSMN SỐ 26 HÀ ĐÔNG và trường HSMN số 1 ĐÔNG TRIỀU
MẸ của bạn KIM THANH hội QUẾ TP.HCM
Đã từ trần lúc 21h30 ngày 18/8/2010 nhằm ngày 9/7 năm canh dần
Hưởng thọ 95 tuổi
Nhập quan : 9h30 ngày 19/8/2010 ( 10/7/ canh dần )
Động quan ; 9h30 ngày 21/8/2010 ( 12/7/ canh dần )
Hỏa táng tại BÌNH HƯNG HÒA





HỘI HSMN QUẾ LÂM tại TP HCM vô cùng thương tiếc cô , chúng em xin chân thành chia buồn cùng gia đình , cầu mong cô bình an ở cõi vĩnh hằng .


( Các bạn chia xẻ với KIM THANH : 0122 690 2049 )

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

CHUYỆN LẠ ĐÓ ĐÂY.


Nghe đồn Thủ đô cũng có "ngôi nhà ma" với hàng trăm câu chuyện bí ẩn
và rùng rợn



Thân tặng NH và các bạn muốn đi xem ma.

Đồn rằng ngôi nhà số 300 phố Kim Mã, không ai có thể ở trong nhà đó.
Các công ty trong và ngoài nước đã thuê để làm văn phòng ở đó cũng
không thể ở được. Hiện tại đang bỏ hoang. Tòa nhà 2 tầng kiên cố nằm
im lìm giữa khu phố Kim Mã sôi động đã khiến không ít người tò mò.
Ngôi nhà đó trước cũng được mấy công ty thuê làm văn phòng. Nhưng
không hiểu sao cứ sáng đến mở cửa là thấy bàn ghế bị xếp chổng ngược
lên trời, kể cả những cái bàn họp rất to. Rồi tối đến bên trong có
những tiếng động rất lạ. Nghe nói rằng ngày xưa có một ông người nước
ngoài chết tại đây, ban ngày không sao, nhưng cứ đến đêm là bóng ma
ông lại về, chạy đi chạy lại dựng hết bàn ghế lên. Ngày nào cũng bị
như vậy nên các công ty sợ quá, chả ai dám thuê nữa".

Có người nói ngày xưa đó là cái bệnh viện mà ai đến đó sinh nở đều...
chết cả nên nhà bỏ hoang không ai dám thuê. Tiếp nữa là cũng có chuyện
cái ghế tự di chuyển. Đặt ở giữa sân thì sáng ra nó tự động chuyển vào
trong mái hiên, thấy nói chiếc ghế đó ngày xưa ông Tây... hay ngồi
ngắm cảnh. Và cả vài chuyện liên quan đến chiếc xích đu ở căn nhà đó.
Nhưng tôi không dám đến hỏi bảo vệ vì sợ nhỡ có ma thật, ma mà nghe
thấy mình hỏi chuyện thì chết."

Một bác từng làm bảo vệ ở số nhà 300 Kim Mã kể là khi ngủ lại qua đêm
ở đó, bác thường nằm mơ thấy có người đuổi bác ý ra khỏi nhà và dựng
giường lên, lúc đầu nghĩ là bình thường, nhưng giấc mơ đó cứ lặp đi
lặp lại khoảng một tuần khiến bác ấy sợ, cuối cùng phải bỏ việc!".

Ngày xưa khu đất đó là bãi tha ma quy tập mộ của người Tàu, tại khu
đất đó có một cái miếu, một cây muỗm cổ thụ phải mấy người ôm gốc và
một cây bàng. Bungary đã mua để xây đại sứ quán, nhưng không hiểu tại
sao xây xong họ không đến làm việc và bỏ hoang từ thập niên bảy mươi.

Người ta dặn dò kỹ lưỡng: Đi vào cửa nhà, chếch chếch bên tay phải hay
trái cửa có 2 cái ghế, đừng có động hay ngồi vào đó. Mà có ai để ý
không, vụ giết người trên xe Lexus vừa rồi ấy, chiếc xe đã trôi vào
đúng sát cửa của toà nhà này, liệu có phải "ma kéo" vào đó không nhỉ".

Nghe chuyện ma cũng sợ thật, nhưng đông người chắc không sao. Có bạn
nào lập nhóm đi xem ma không?". Một số người nhút nhát nhưng tò mò thì
nhắn vơpí bạn miền Bắc : "chuyện về ngôi nhà ma đâu , kể vài mẩu cho
tớ biết đi" .

Tuy vậy đến nay theo ĐT được biết việc tụ họp đi... xem ma vẫn chưa
thực hiện được vì chưa đủ quân số đăng ký thành 1 đoàn tối thiểu 7
người nên cứ như vậy, câu chuyện về ngôi nhà có ma cùng những lời đồn
thổi tiếp tục nối dài chưa có hồi kết.

Hy vọng một dịp gần đây NH sẽ rủ đủ 7 người đăng ký thành 1 một đoàn
đi xem ma ở HN.

ĐT ghi lại theo lời đồn chưa được kiểm chứng

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

NHẢY MÚA DƯỚI CƠN MƯA .


“Lúc đó khoảng 8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông cụ nói ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ. Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngôi chờ vì tôi biết phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ, vì lúc đó tôi cũng không bận với một bịnh nhân nào khác cả.

Khi khám tôi nhận thấy vết thương đã lành tốt vì vậy tôi đi lấy dụng cụ để tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương cho ông cụ. Trong khi săn sóc vết thương cho ông cụ tôi hỏi ông là ông vội như vậy chắc là ông có môt cuộc hẹn với một bác sĩ khác sáng hôm nay phải không.

Ông nói không phải vậy nhưng ông cần phải đi đến nhà dưỡng lão để ăn điểm tâm với bà cụ vợ của ông ở đó. Tôi hỏi thăm sức khỏe của bà cụ thì ông cho biết là bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian khá lâu rồi và bà bị bịnh Alzheimer (bịnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi). Khi nói chuyện tôi có hỏi ông cụ là liệu bà cụ có buồn không nếu ông đến trễ một chút. Ông cụ nói bà ấy không còn biết ông là ai nữa và đã 5 năm nay rồi bà không còn nhận ra ông nữa. Tôi ngạc nhiên quá và hỏi ông cụ: " Và bác vẫn đến ăn sáng với bác gái mỗi buổi sáng mặc dù bác gái không còn biết bác là ai nữa?" Ông cụ mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay tôi rồi nói: "Bà ấy không còn biết tôi nữa nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai."

Khi ông cụ bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi vô cùng xúc động và thầm nghĩ: "Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!"

Tình yêu thật sự không phải là tình yêu thân xác, cũng không phải là tình yêu lãng mạn.
Tình yêu thật sự là sự chấp nhận tất cả những gì đang có, đã từng có, và sẽ có hoặc không.

Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được.

"Cuộc sống không phải là làm sao để chịu đựng cho qua cơn bão, mà là làm sao để biết nhảy múa dưới cơn mưa".
QUẾ MAFIA (ST)

XE ĐẠP ƠI .

Có ai nhớ chuyện tập xe đạp ở QUẾ LÂM không ?
Mùa hè 1971 . Cả trường chỉ có hai cái xe đạp , chia ngay ra cho cả lớp tập . mười người bu quanh 1 cái xe ra sức mà đạp , mà đẩy , không cần biết cái xe đạp chạy đi đâu !
Trên xe là người ngồi đạp mà cũng chẳng biết lái xe đạp , chỉ biết la và hét , đôi lúc xe ngã , hoặc rơi xuống cống , hoặc đâm vào cây . Thế là lại đổi người khác lên .
Rất may mắn sau một mùa hè tập xe không có ai bị thương , chỉ tội nghiệp cho chiếc xe đạp bị hư hỏng . Lo gì , thầy TƯỜNG , thầy TẠO , hay bác Y NGÔNG NIÊT ĐAM lại bỏ tiền ra sửa .
NHỜ VẬY MÀ TÔI MỚI BIẾT ĐI XE ĐẠP .

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

HÀ NỘI - 35 NĂM TÔI MỚI TRỞ VỀ .







H1: NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ ĐẤT THĂNG LONG .









H2 : CON Ở MIỀN NAM RA THĂM LĂNG BÁC ..












H3 : PHỦ CHỦ TỊCH



















H4: VUA LÝ THÁI TỔ












H5: ĐÀI KỶ NIỆM CÁC CHIẾN SỸ CẢM TỬ













H6: BÓNG THÁP RÙA XƯA CÒN IN BÓNG MỜ ...












H7: CẦU THÊ HÚC













H8: THÁP BÚT


















H9 : 1 GÓC HỒ TÂY ( QUÊN TÊN RÙI )














H10 : CON ĐƯỜNG GỐM SỨ













H11:SAU KHI TẠM BIỆT XỨ QUẾ , CHỊ EM TÔI ĐÃ Ở ĐÂY













H12 : HẠNH PHÚC NGÀY TRỞ VỀ

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

LỬA THỬ VÀNG

Tôi có 4 người chú , họ là anh em chú bác ruột . Hai chú nhỏ nhất , cùng tuổi , cùng học và cùng được cài vào trong lòng địch . Một người được đi Mỹ học lái máy bay , một người học thợ máy . Chú học thợ máy chán , không thèm học , quay về theo hai chú còn lại đi bộ đội giải phóng . Cả ba chú tham gia chiến đấu oanh liệt . Nhưng không may , cả ba đều bị bắt và đều bị đày ra PHÚ QUỐC ( Chúng tôi vẫn nói đùa là kẻ địch quá giỏi , nó bắt trúng hết . Mà mình đánh thắng kẻ thù giỏi mới hay chớ , phải không các bạn ). Năm 1973 , cả 3 chú đều được trao trả tù binh . Khi ở QUẾ về , chúng tôi đã gặp các chú tại HÀ NỘI . Lúc đó chúng tôi đã nghe các chú kể về những tội ác dã man của kẻ thù cũng như tinh thần quật cường của các chú bộ đội trước mọi kiểu đòn tra .
Tôi vẫn có ước mong được ra PHÚ QUỐC , nhưng mãi đến hôm nay ước mong đó mới thành hiện thực . Khi biết nơi tôi sắp đi , một số người đã nói " PHÚ QUỐC có gì coi mà đi " . Còn tôi , với tâm nguyện là đi để biết " NHÀ LAO CÂY DỪA " thế là đủ . ( NHÀ LAO CÂY DỪA là 1 tập truyện nói về các chiến sỹ tại nhà lao PHÚ QUỐC và bây giờ nhà lao PHÚ QUỐC được nhân dân PHÚ QUỐC gọi là NHÀ LAO CÂY DỪA ).
NHÀ LAO CÂY DỪA có 12 phân khu , bây giờ khu di tích chỉ dựng lại 1 phân khu trên nền trại cũ mà đã rất rộng ( máy hình không chụp hết toàn cảnh được ) . Trong khu di tích dựng lại các kiểu tra tấn của kẻ thù đối với các chiến sỹ cũng như các di vật tìm được từ hài cốt các liệt sỹ . Thật khủng khiếp , không thể hiểu nổi vì sao cũng là con người với nhau mà sao chúng lại có thể nghĩ ra những kiểu tra tấn man rợ đến thế . Tôi không dám chụp lại các cảnh đó , chỉ nhìn thôi đã lạnh hết cả người . Được đi tận nơi , nhìn tận mắt , càng khâm phục những người chiến sỹ chẳng may sa vào tay giặc , tôi mới hiểu ra vì sao các chú tôi cũng những đồng đội của mình được gọi là NHỮNG NGƯỜI CHIẾN THẮNG .
Ba người chú của tôi trước khi về hưu người là giám đốc sở TBXH tỉnh , người là chánh án tòa án nhân dân tỉnh , người là trưởng công an TP Mỹ Tho . Còn chú học lái máy bay thì bây giờ vẫn lái máy bay và trước ngày 30/4/75 chú đã ném bom xuống dinh ĐỘC LẬP đó .





















H2: MỘT GÓC NHÀ LAO CÂY DỪA












H3: CHUỒNG CỌP












H4: NGƯỜI CHIẾN SỸ TRẺ ĐÃ TỰ MỔ BỤNG MÌNH ĐỂ ĐẤU TRANH CHỐNG LẠI KẺ THÙ ĐỐI XỬ TÀN BẠO VỚI TÙ BINH .
















H5: NHÂN CHỨNG SỐNG
















H6 : ĐÀI TƯỞNG NIỆM LIỆT SỸ NHÀ TÙ PHÚ QUỐC

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

NGƯỜI ANH HÙNG VÀ SỰ LÃNG MẠN

(Nhân ngày 27 tháng7)

Chân dung và nụ cười

Từ hồi con người biết chiến chinh đến giờ, đoan chắc là rất hiếm hoi có người đi vào cuộc chiến một cách lãng mạn, mà cái sự lãng mạn ấy lại làm cho người lính chiến cương quyết dấn sâu và quyết thắng! Ví dụ những kẻ khủng bố say máu, họ chinh chiến vì đã có chủ đích và niềm tin rõ ràng, nhưng họ ôm bom ra đi lừ lừ với đôi mắt quắc lên và vầng trán nhăn lại! Chắc chắn là rất hiếm kẻ trong số họ trước giờ ra trận lại ngồi viết những dòng nhật ký đẫm tình yêu vợ con, cám cảnh với đồng bào một cách thi vị và mơ màng với vẻ đẹp của non sông đất nước! Những người oai hùng thiện chiến từ thế chiến I, II được coi là những con cưng, nhưng họ không thể nở nụ cười tươi vì lòng ngổn ngang tự vấn! Còn những chiến binh một thời được đồn đãi là 7 người đeo cọng đu đủ không gãy đã bất tử khi người ta ra trận với những bài ca tự trái tim! Hormone testosteron trong những người trai này hòa lẫn với tiếng ru hời từ lũy tre làng đây đó!
Nhìn tấm ảnh của bác Bảy đen khi lần đầu đọc trang báo qua sự phát hiện của Quế TGTB, MF đã có những suy nghĩ lủng củng như vậy!
Cái trận Ấp Bắc ấy nó lừng danh như thế, khi chúng ta sang Quế vẫn âm vang các trận đánh khắp miền trong cuộc phát động tinh thần Ấp Bắc, tim lũ Quế nhảy dựng lên với những tin chiến thắng từ đất nước bay qua! Đài nói, thầy cô đọc, truyền qua chuyển lại, nhưng có thầy cô nào, có Quế nào biết đâu, người anh hùng làm nên chiến thắng lừng lẫy đó đã anh dũng hi sinh và 3 đứa con thơ dại, 3 trái tim non run rẩy dựa dẫm vào nhau, đứa lớn làm “phụ huynh” cho đứa bé, tại đất Quế những ngày kia? Lí giải vì sao khi TGTB phát cái tin này ai cũng trào nước mắt! Vì bất ngờ quá, sao mà hơn 40 năm trời chúng ta mới phát hiện ra? Còn là vì những dòng nhật ký đầy lãng mạn của Người khi dứt áo với người vợ trẻ và những đứa con thậm chí có đứa chưa chào đời. 
Đâu phải cứ bom, cứ súng, cứ tàu bay, lính thiện chiến vào là “dập” được cả! Ta hay dùng từ “lãng mạn cách mạng”, ta có hiểu hết nó không nhỉ? Thật ra khối đậu phụ của MF cũng không hiểu hết. Mà cũng khó tin. Vị sinh tồn là lẽ tự nhiên! Nhưng câu chuyện về Người là thế này: người xuất thân từ một gia đình giàu có bậc nhất trong vùng (thường được gọi là địa chủ), được sinh ra trong nhung lụa nhưng người lại chọn con đường chông gai, đó là vì trong tim chứa bầu máu nóng yêu nước, thương quê nhà! Ngày Người trở về Nam, người chị nghe tin, sấp ngửa nước mắt ngắn dài tìm “cậu” để cho ít đồ ăn tiền bạc, thương em cực khổ. Người thương chị chỉ nhận lấy cây thuốc rubi chia cho đồng đội, còn lại dứt khoát bảo chị mang về! Các Quế khi nào có điều kiện hãy về thăm Ấp Bắc! Từ xưa đến giờ cứ nghe mô tả trận Ấp Bắc, kể cả hôm nay đang trên đường về đó, MF cứ hình dung một địa hình nhấp nhô, khe suối, cây bụi…đến đây mới té ngửa, sao mà họ anh dũng đến như vậy? Chiến trường là một cánh đồng lúa trống huơ, chỉ có vài hàng chuối, vài ngọn cây dọc đường làng và những con mương không bờ. Không thể hình dung được họ trụ như thế nào với nào trực thăng, nào lính nhảy dù, bộ binh, xe tăng thiết giáp! Thiết nghĩ nó quét cái gọn hơ! Vậy mà Người đã chỉ huy chỉ một đại đội bộ binh, oánh cho tan tành! Mà ngay giữa ban ngày! Cựu lính tiểu đoàn 261 Giron kể với MF rằng “cả cánh đồng nước vậy mà quần ảnh hầu như không ướt, vì ảnh cứ xắn quần đi không bén đất từ tiểu đội này qua trung đội kia, căn dặn, động viên, trấn an, khuyến khích…lính vừa phục vừa quý ảnh nên khó khăn gian khổ mấy cũng không ai sờn lòng, rời vị trí. Có một trung đội, chỉ huy hơi dao động, nhưng ảnh động viên kịp thời nên ai nấy đều trụ đến phút cuối”! Anh dũng, táo bạo, thông minh là những từ cửa miệng của đồng đội khi nói về Người trong ngày hội kỷ niệm thành lập tiểu đoàn 261, đồng thời cũng là ngày chiến thắng Ấp Bắc huyền thoại. Báo chí và người trong cuộc phía đối lập không trực tiếp cũng phải gián tiếp ngợi ca khi cứ phân bua rằng thua vì các cấp chỉ huy của họ quá ẹ!!!(ví dụ như họ viết trong https://benxua.wordpress.com/2017/11/01/tran-ap-bac-cuu-dai-ta-ha-mai-viet/). Bình luận về trận đánh, Người được ngợi ca như một nhà khoa học quân sự. Nhưng ít ai để ý rằng người anh hùng đã quyết thắng vì một tình yêu đất nước lãng mạn đến vô cùng.
Q.MF


Đôi dòng tiểu sử tại bảo tàng Ấp Bắc
Cánh đồng nơi xảy ra trận đánh năm xưa
Không đề
Tượng đài "3 chiến sỹ gang thép" tại bảo tàng Ấp Bắc

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Bay đi Miền Tây

MF có việc cần đến Đại học Cần Thơ. Nghe có tuyến máy bay TPHCM – Cần Thơ, tò mò đi thử coi sao. Tối hôm trước thức khuya nên lên máy bay tranh thủ ngủ, Từ Huế đi ngủ tốt, đáp TP, máy bay đi CT trễ 2 tiếng, muốn khèo Quế Ma Lay tới tám, nhưng mắt cứ díp lại, tranh thủ vào phòng “thương gia” ngủ tiếp, nhưng đâu có dễ ngủ ở đó, đến giờ lên máy bay, vé thì mua của hãng hàng không VNairline, nhưng lại thấy xe buýt chở đến chiếc máy bay đỏ đỏ, nhìn kỹ thì ra hãng Ăngkor Air, hừ, cũng có lý, bay về miền khơmer mà! Chuyến bay có đâu khoảng 10 hành khách, một mình MF 2 ghế, hê, ngủ típ, nhưng vừa thiu thiu đã nghe “thưa quý khách, máy bay chúng ta đang giảm độ cao…”, đành ngồi dậy, nhìn xuống, đúng là xứ sông nước, thấy máy bay là là trên mặt sông, đang nghĩ dại không khéo chúng ta tuột xuống sông, thì chiếc máy bay như cùng một ý nghĩ, nó nhào xuống cạnh bờ sông cái rầm! Híc, không phải nó bị rơi, mà sân bay sát với bờ sông, và “tài xế” hơi vụng tay lái nên máy bay đáp an toàn nhưng không êm ái tí nào! Tiếp đó là quang cảnh giống một khu quy hoạch lầy lội đang được khai thác nhiều hơn là một sân bay, thật sự là một sân bay đang hồi sinh (MF tưởng nó còn trẻ, hỏi tên tài xế taixi Mai Linh, nó nói có từ xưa, nhưng mới mở lại hơn năm nay)! Đường ra khỏi sân bay về thành phố thay vì những xa lộ, những hoa lá, cột đèn sang trọng, thì là một con đường nhỏ khiêm tốn giữa cánh đồng lúa nước với bờ thuở, bờ vùng, thỉnh thoảng chen vài cậy dừa oằn oại rất …miền Tây! Cảm giác trở lại miền Tây thật khác lạ với những lần MF đã về trước đó.
Q.MF
Ăngko Air
Sân bay Cần Thơ
Đặc sản miền Tây
Xứ sở con trâu tự hào

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

LẶNG IM


LẶNG IM

____Nhân ngày 27/7_



Tháng bảy hóp khô
Rang trời đất thở
Mẹ ngồi im lặng
Mộ hàng vô danh


Chậm một xích tăng
Trước cửa Sài gòn,
Bạn anh Sếp lớn
Có về thắp nhang ?


Hơn cả một thời
Cộng hưởng lòng người,
Niềm đau âm ẩn
Mang mang cõi trần...

7/2010

HHP