Thứ Ba, 4 tháng 8, 2009

HOÀNG MINH ĐẠO


Hoàng Minh Đạo, tên thật Đào Phúc Lộc, (1923-1969) là một trong những nhà tình báo nổi tiếng của Việt Nam thời cận đại. Ông phụ trách phòng Tình báo Quân ủy của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa từ hồi mới thành lập [1].
Tên tuổi và sự nghiệp của ông gắn liền với sự ra đời của ngành Tình báo quân sự. Ông được coi là người đầu tiên xây dựng nền móng cho sự thành lập của ngành tình báo Việt Nam ngay từ khi Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công. Ông cũng là một trong những nhân vật quan trọng sáng lập ra Ban địch tình Xứ ủy Nam Kỳ và ngành Binh vận vào thời điểm 1954 – 1955)của Cách mạng miền Nam.

Mục lục

[ẩn]

Tiểu sử

Hoàng Minh Đạo sinh ra trong một gia đình viên chức có truyền thống yêu nước ở Móng Cái (Quảng Ninh). Tên khai sinh của ông là Đào Phúc Lộc. Ông tham gia cách mạng khi còn ở tuổi thiếu niênhi sinh khi còn khá trẻ ở tuổi 46. Hiện di hài của ông được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ thành phố Hồ Chí Minh.
Ông tham gia phong trào thanh niên, học sinh yêu nước ở Hải Phòng và được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1939. Từ một liên lạc viên ông trở thành Trưởng phòng tình báo đầu tiên của Quân uỷ hội, ông lần lượt nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng như: Trưởng ban quân báo Nam Bộ, Phó Ban binh vận Trung ương cục Miền Nam, Uỷ viên thường vụ Khu uỷ Sài Gòn – Gia Định, Bí thư Khu 5 - Bí thư phân khu I Sài Gòn - Gia Định, Chính uỷ lực lượng Biệt động Sài Gòn. Ông còn có các bí danh khác như: Lê Minh Đạo, Năm Đời,...
Cuộc đời hoạt động của ông đã được dựng thành phim vào năm 2006. Ông đã được Nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1998 và truy tặng Huân chương Hồ Chí Minh năm 1999.
Năm 1969, đòan công tác của ông trên đường về họp tại TƯ Cục đã sa vào ổ phục kích của đối phương, ông cùng đồng đội của mình đã hi sinh trên sông Vàm Cỏ Đông.
Ông Nguyễn Văn Linh, nguyên Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam đã viết về ông: “Có nhiều thời gian công tác với đồng chí Đạo tại chiến khu miền Nam, Cămpuchia, khu ủy Sài Gòn – Gia Định, tôi thấy: đồng chí Hòang Minh Đạo còn có nhiều bí danh khác như Năm Thu, Năm Đời, Năm Sài Gòn – là một đồng chí trung kiên, luôn hòan thành tốt nhiệm vụ được Đảng phân công, tận tụy với Đảng cho tới ngày hi sinh”

Tái hiện cuộc đời với bộ phim Con đường sáng

Chân dung nhà tình báo, liệt sĩ anh hùng Đào Phúc Lộc qua lời kể của thân nhân, đồng đội, một số vị lãnh đạo cao cấp và nổi tiếng cùng những cuốn sách viết về cuộc đời ông đã được các nhà làm phim của Công ty nghe nhìn - Đài phát thanh truyền hình Hà Nội xây dựng thành một bộ phim dài tập. Bộ phim có tên là “Con đường sáng”.
Bộ phim đã được khởi chiếu vào dịp tết âm lịch Mậu Tý 2008 trên kênh của Đài phát thanh truyền hình Hà Nội.

Quế Sài xin mạn phép Quế Đào Minh Hồng đưa câu chuyện của Ông Đào Phúc Lộc vào đây, nếu các Quế có dịp xem bộ phim này chắc không thể biết đó là nói về cha Quế của chúng mình. Dù bộ phim (do Xuân Bắc thủ vai chính) đã được hư cấu và có những điều chưa làm cụ Đào Phúc Lộc hài lòng ( các bạn không thể biết giữa cha Quế và chúng ta vẫn còn những mối liên hệ tâm linh- mộ liệt sĩ Đào Phúc Lộc đã được nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên giúp tìm thấy), nhưng thật trân trọng những thước phim thể hiện một phần cuộc đời cha Quế, mà bóng dáng của chúng mình lấp ló phía sau.
Một lần nữa, chia sẻ với các Quế niềm tự hào về những người cha , người Mẹ VNAH của chúng mìn

QUẾ ĐỖ.

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2009

ĐỢI CHỜ

Tặng Chú Lập

Có bao giờ em chẳng nhớ đến anh,Hai nươi năm trôi qua, hết một thời con gái.
Anh còn sống hay anh đã nằm lại,Cánh rừng nào xao xác gió phương Nam.
Nước mắt em cứ chảy ngược vào tim,
Bởi khát khao anh trở về nguyên vẹn.

Anh sẽ về như anh từng đã hẹn,
Buổi chia tay em tiễn cuối con đường.

Tình yêu của em trải dọc tuyến đường,

Nơi anh đến,anh đi,anh ở.
Trong xa cách lá thư tình chẳng có,

Có quá nhiều nổi nhớ ở trong em.

Hòa bình rồi đất nước bình yên,

Thành phố biển hoa,rừng cờ,sắc nắng.
Người lính trở về cười vui chiến thắng,Những người thân nước mắt đọng lưng tròng.

Em vẫn chờ,em vẫn chờ mong,
Anh trở lại,sao anh không trở lại.Chiến tranh đã qua rồi,sao anh còn đi mãi,Sao anh không về,lỗi thề ai mang(?)

Hai mươi năm xâu chuỗi thời gian,Đủ khép kín cả một thời con gái.
Lời ai hát"những ngày xưa thân ái..."
Anh chưa về,em đâu nỡ đành quên.

1995
HNN



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

ẢNH LỚP 9 HSMN SỐ 2 VĨNH YÊN VĨNH PHÚ

THUỞ ẤY....

Hè 1970. Nữ 9 trước phòng nữ.

(Phạm Lê Hương, Nguyễn Thanh Hương, Trần Đức Hạnh, Hồ Như Nguyện, Phạm Thị Thúy, Phan Hoàng Phương, Lê Thanh Hoa, Huỳnh Sông Bé. )

Đi ăn hàng ngoài thị xã Vĩnh yên về.( Hè 1970 )


TỔ TAM BỢM
( Hồ Như Nguyện, Trần Ngọc Chúc, Phan Hoàng Phương )


Lớp 10
Trước khi thi tốt nghiệp phổ thông ở thị xã Vĩnh Yên năm 1971.
Từ trái qua
Hàng ngồi:Chị Nguyệt(lớp trưởng),Hoàng Phương,Hồng Dung,Ngọc Thu,Thanh Hương,Lê Hoa,Đức Hạnh(vợ Đào Minh Ngọc),Ngọc Chúc,Thúy,Võ Hạnh.
Hàng đứng 1:Lệ Hổ,Định,Đức Khanh,Hồng Quảng(chồng Lê Hoa),Thu Thảo.Như Nguyện,Hồng Sơn,Lan,Lê Hương,Sông Bé,Võ Loan,Thu Hà,Kim Tiến.
Hàng đứng 2:Hồ Phụng,Tánh,Sĩ,Chí Hiếu,Hoài Phúc,Dương Hiệp,Việt Hùng,Thiên Định,Quang Triết,Minh Khôi,Quốc Hùng,Cao Dũng,Lệ Hùng,Hoài Chinh.



Nữ lớp 10


VÀ BÂY GIỜ.....


Họp lớp tại khách sạn Majestic năm 1997
Hàng đứng: Nguyện,Thúy,Hoa,Dung,Hạnh,T.Hương,Thảo,Lan.Mai.
Hàng ngồi: Phương,L,Hương,Bé,Thu,Chúc.Khôi)

Họp lớp tại đường Trường Sơn

ĐỌC HIỂU VÀ TỰ HÀO

Kỷ niệm 45 năm Ngày Chiến thắng Ấp Bắc (2.1.1963 - 2.1.2008)Cuốn nhật ký sống mãi với thời gian
Lao Động số 1 Ngày 02/01/2008 Cập nhật: 9:32 PM, 01/01/2008
Luật sư Đặng Thị Nguyệt Mai thắp nhang tại phần mộ ông Bảy Đen đặt tại nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Tiền Giang
(LĐ) - Nhân ngày đầu năm 2008, tôi về Tiền Giang, chứng kiến cả tỉnh tấp nập tổ chức trọng thể kỷ niệm 45 năm chiến thắng Ấp Bắc (2.1.1963 - 2.1.2008). Đây là trận đầu ta thắng Mỹ và thắng oanh liệt. Chỉ huy trận Ấp Bắc là liệt sĩ Anh hùng Đặng Minh Nhuận, tức ông Bảy Đen - nguyên Đại đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn 261 (QK8) vừa được Nhà nước tạc tượng đặt tại Khu di tích Ấp Bắc.

Trận đánh tuyệt vời
Đoạn đường từ quốc lộ 1A vào Ấp Bắc khoảng 4,5km thuộc xã Tân Phú, huyện Cai Lậy (Tiền Giang) được đan kín cờ hoa và những câu biểu ngữ như: "Chiến thắng Ấp Bắc mãi mãi trong sự nghiệp giữ nước", "Chiến thắng Ấp Bắc mãi mãi là niềm tự hào của người dân Tiền Giang", "Tinh thần chiến thắng Ấp Bắc bất diệt"!... Trước cổng Khu di tích Ấp Bắc, tôi thấy các vị khách xúm quanh một ông già ngoài 70 tuổi đang chỉ tay về cánh đồng phía trước, kể: "Đây là hướng địch tấn công vào. Chúng cho xe tăng M113 đi trước, bộ binh nối đuôi theo sau, bên trên có trực thăng yểm trợ, phía ngoài tàu chiến đánh kẹp vào". Ông quay lại chỉ ba ngôi mộ của các "chiến sĩ gang thép" tạc bằng đá hoa cương đỏ, kể tiếp: "Đó, tiểu đội của ông Đừng được bố trí ở đó. Hồi xưa chỗ đó là gò mối. Các ông ấy kê súng bắn ra cánh đồng. Còn các trung đội khác thì chuyển vị trí liên tục".

Tôi tới khu mộ ba ngôi ghi tên ba chiến sĩ gang thép gồm: Đỗ Văn Trạch (Công) - sinh năm 1944, quê Bình Đại, Bến Tre; Nguyễn Văn Đừng - Tiểu đội trưởng, sinh năm 1938, quê Cao Lãnh, Đồng Tháp; Hùng - Tiểu đội phó, quê Hưng Điền, Long An (cả ba hy sinh ngày 2.1.1963). Tôi nghe ông già nói: "Hồi đó, tụi tui là dân cáng thương. Sau khi địch rút, tụi tui thấy ba ông đã hy sinh ngay ở đây, tay vẫn ôm súng hướng về phía địch".

Tôi tản bộ sang khu trưng bày. Tại gian giữa treo ảnh Bác Hồ tham quan triển lãm chiến thắng Ấp Bắc (ở Hà Nội) và rất nhiều báo chí cũ của ta cũng như báo chí thời Ngô Đình Diệm cùng phản ánh kết quả về trận Ấp Bắc cho thấy, chỉ với 200 người gồm một đại đội quân chủ lực do ông Bảy Đen chỉ huy được một đơn vị du kích và dân công phối hợp, Việt cộng đã đánh tan trận càn lớn của 2.000 quân Mỹ - Diệm (gấp 10 lần) với các loại vũ khí hiện đại như tàu chiến, máy bay lên thẳng H.21, pháo binh, xe tăng M113. Trước đó, tôi đã từng đọc tác phẩm "Sự lừa dối hào nhoáng" của nhà báo Mỹ Neil Sheehan, mặc dù với nhãn quan đối lập, nhưng Neil Sheehan vẫn lột tả trung thực việc Mỹ - Diệm thua đậm trận này. Kết quả, về phía địch: 450 tên chết và bị thương, trong đó có 3 cố vấn Mỹ chết, 4 cố vấn Mỹ bị thương; 3 xe tăng M113 bị bắn cháy; 8 máy bay trực thăng bị bắn rơi; 1 tàu chiến bị chìm, 2 tàu chiến khác bị hỏng.

Về phía ta: Cán bộ chiến sĩ hy sinh 12, bị thương 13; nhân dân chết 12, bị thương 8, và 29 nhà cháy. Chẳng thế mà khi luận về chiến thắng Ấp Bắc, Thượng tướng Trần Văn Trà - nguyên Tư lệnh Quân giải phóng miền Nam - không khỏi thốt lên rằng: "Một trận đánh tuyệt vời"!

Tác phẩm để đời
Cũng tại khu trưng bày di tích trận Ấp Bắc, tôi gặp luật sư Đặng Thị Nguyệt Mai (Đoàn LS TPHCM), con gái út ông Bảy Đen, trong lúc chị ngắm bức tượng cha mình. Chị thở dài tâm sự: "Cha tôi rất yêu quý hai chị tôi là Nguyệt Ánh và Nguyệt Hồng, còn tôi thì cha chưa gặp mặt lần nào. Trước khi cha lên đường trở vào miền Nam, mẹ mới có bầu tôi 3 tháng, cha dặn mẹ nếu sinh con trai thì đặt tên Minh Quân, con gái đặt tên Nguyệt Mai. Cha tôi qua đời (tháng 8.1963) lúc đó tôi mới hơn một tuổi".

Qua câu chuyện chị Mai, được biết ông Bảy Đen xuất thân từ gia đình đại địa chủ ở xã Long Châu, huyện Châu Thành, Vĩnh Long, thuở nhỏ được học bài bản ở trường Tây. Vào bộ đội, ông đã tham chiến nhiều trận và trở thành Trung đội trưởng trẻ măng. Tập kết ra Bắc, ông được đào tạo cơ bản tại Trường sĩ quan lục quân (khoá 2), ra trường đeo cấp hàm trung uý, quay trở vào miền Nam làm Đại đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn 261 (QK8). Ông có một "tác phẩm để đời" là cuốn nhật ký ghi chép tỉ mỉ và đầy cảm xúc về cuộc hành quân của ông từ Bắc qua Lào trở vào miền Trung rồi về Nam đánh giặc (bản gốc lưu giữ tại Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Tiền Giang)...

Đọc những dòng nhật ký, tôi thật sự thú vị nhận thấy văn phong của ông trong sáng quá, tình cảm của ông lãng mạn quá. Với tổ quốc, ông viết: "...Thế là mình từ giã núi rừng Việt Bắc, ra đi để lại một phần tình cảm trên những dãy núi quanh năm sương mù bao phủ, nơi có những người dân mộc mạc, chất phác, nhưng rất trung thành... Biết đâu lần ra đi này chẳng có ngày trở lại, nên mình cố thu hút tất cả mọi hình ảnh quê hương cách mạng vào tâm khảm. Từ thủ đô cổ kính với những nhà máy mới vươn lên, đến ruộng đồng bát ngát đã bị phá bờ. Một thanh sắt cần được vớt lên, một máy khoan chui rúc vào lòng đất, bầy trâu hợp tác ăn cỏ ngoài đồng, từng tốp học sinh cắp sách đến trường, tất cả đối với mình sao mà quen thuộc và thân thiết thế. Một tương lai tươi sáng XHCN được thêu dệt trong óc mình". Khi nghĩ về vợ con, ông viết: "Những ngày nghỉ, được phép cấp trên, mình tranh thủ về thăm Nguyệt và con. Từng bước chuẩn bị tư tưởng và dặn dò, tình riêng tránh sao khỏi những lúc đắn đo lo lắng, Nguyệt không tránh khỏi cảnh "nữ nhi thường tình". Hy sinh hạnh phúc cá nhân cho lợi ích dân tộc cũng đâu phải một việc dễ dàng. Tội nhất là đối với các con: Nguyệt Ánh bắt đầu biết đòi ba, còn Nguyệt Hồng khỏi nói, bí ba bí bô, suốt ngày quấn quýt bên ba. Nghĩ đến con, mình càng xác định nhiệm vụ, đừng để chúng nó - lớp người tương lai của tổ quốc - phải nhục vì có người cha hèn nhát"...

Thế nhưng, khi ghi chép về trận Ấp Bắc, văn phong của ông lại mang đậm tính tổng kết khoa học tác chiến. Ông viết hết sức tỉ mỉ về quân số chủ lực, từng chủng loại và số lượng từ vũ khí cá nhân đến hoả lực. Điều rất lạ là qua các đoạn nhật ký, ai cũng có thể hình dung rõ mồn một diễn biến trận Ấp Bắc kể từ lúc 6 giờ 30 sáng đến 20 giờ đêm 2.1.1963, chỉ với 200 người (trong đó có một nửa là du kích địa phương), ông Bảy Đen đã chỉ huy đánh tan 5 đợt càn của 2.000 quân Mỹ - Diệm trang bị đủ hải, lục, không quân và đã được huấn luyện kỹ về chiến thuật "đánh hợp đồng quân binh chủng". Đặc biệt, ông tổng kết cả sự tổn thất của ta lẫn thương vong của địch và không ngần ngại chỉ đích danh một trung đội trưởng của đại đội 1 đã dẫn quân bỏ trốn. Điều hết sức thú vị là những chi tiết như thời gian nổ súng, thời điểm trực thăng đổ quân, khi M113 xuất kích, số trực thăng bị rơi và trúng đạn... đều trùng khớp với những sự kiện trong tác phẩm "Sự lừa dối hào nhoáng" của nhà báo Mỹ Neil Sheehan.

Sống mãi với thời gian
Cũng qua những dòng nhật ký của ông, tôi hiểu vì sao xuất thân từ một gia đình giàu có mà ông Bảy Đen sẵn sàng bỏ sau lưng tất cả để đi theo cách mạng, đến khi tổ quốc cần, một lần nữa ông để lại vợ con ở miền Bắc, cầm súng trở về miền Nam cùng đồng đội lập nên kỳ tích Ấp Bắc, ông viết: "Rời nơi sống yên vui hoà bình để dấn thân vào vòng chiến đấu gay go ác liệt, cũng có lúc lòng tôi đắn đo suy tính, nếu bị thương tật, mình sẽ sống ra sao? Nếu bị hy sinh thì gia đình bé nhỏ ấm cúng của mình sẽ trùm lên một màu tang tóc. Nhưng cái gì thúc giục tôi hy sinh được những cái suy tính riêng tư ấy. Dù có thể nói là vì "nhiệm vụ của đảng viên, cán bộ, nhiệm vụ của một công dân hoặc quê hương đã thúc giục tôi", nhưng còn những điều này, tuy nó chắp vá nhưng đối với lòng tôi thật là sâu sắc. Ở Tây nguyên: Nhìn thấy những bà mẹ, cô gái che thân bằng miếng khố, ở trần lồ lộ, không muối ăn, thiếu thốn trăm bề, một cuộc sống gần như nguyên thuỷ. Đây là kết quả khai hoá văn minh của đế quốc phong kiến. Cách mạng đến với họ, họ theo cách mạng với tất cả niềm tin, họ trông chờ ở một sự thay đổi lớn lao dù là họ chưa hình dung nó ra sao. Họ đi theo Đảng không một tính toán. Ở Hưng Điền: Kim Lan - 18 tuổi, nữ đoàn viên thanh niên cách mạng. Giặc vây phủ tứ bề, nguy hiểm chết chóc đã sát bên. Cha cô bảo: "Chạy đi con, để chông đó ba gài cho". Cô nài nỉ: "Ba thương con, ba cứ để con làm tròn nhiệm vụ đoàn viên". Và, cô ngã gục trên mảnh đất quê hương trong lúc tuổi đầy nhựa sống, tay còn nắm chặt bó chông. Theo lời kể của ông Tám Thư - Chính trị viên trưởng Đại đội 1, D261, sau thắng trận Ấp Bắc, suốt 8 tháng sau đó, ông Bảy Đen còn chỉ huy đánh nhiều trận oanh liệt, cuối cùng ông bị thương trong trận công đồn Nhựt Thạnh (quận Hoà Đồng, Mỹ Tho) vào lúc rạng sáng 30.8.1963 và hy sinh trên đường chuyển thương vào lúc 17 giờ tối cùng ngày, lúc ấy mới tròn 31 tuổi.

Kể từ đó, cuốn nhật ký của ông Bảy Đen được ông Tám Thư mang bên mình nhiều năm, cho đến khi gặp nhà văn quân đội Võ Trần Nhã ở Cục Chính trị Miền, ông trao lại cho ông Nhã cất giữ vì sợ thất lạc. Ông Nhã cất giữ cuốn nhật ký cho tới đầu tháng 8.1992 thì trao cho Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Tiền Giang. Khi gặp các con ông Bảy Đen, ông Nhã có đề nghị nên để cuốn nhật ký ấy làm tài sản chung trong kho tàng "Lịch sử chiến thắng Ấp Bắc" để nó sống mãi với thời gian, cho con cháu đời sau hiểu rõ về truyền thống của cha ông mình.
TRẦN CÔNG DŨNG ( ST )

HỌP LỚP



Các bạn lớp mình ơi,
.........Cùng nhau về họp mặt.
......................Bốn mươi mấy năm rồi,

..............................Xin nỡ đừng thoái thác.


.............................
T
rẻ nhất ngoài năm mươi,

.......................Già cũng gần sáu chục.

..........Đợi chờ đến bao giờ,
Lớp mình họp đông đúc.

Ai ngày xưa trốn học?
........Ai ngày xưa trộm gà
.................Ai ngày xưa giấu kẻng?
..........................Ai ngày xưa thương ta?


.........................C
huyện bây giờ mới kể,
.................Ngỡ như vừa hôm qua.
........Cười vui,ô lạ thế (?)

Rưng rưng giọt lệ nhòa
...


............................................HNN ....

THÔNG BÁO HỌP LỚP

Ngày 28/8/2009 lớp 9 trường HSMN. Số 2 Thị xã Vĩnh Yên Vĩnh Phú tổ chức họp mặt tại Mũi Né.Thư mời sẽ gửi đến từng thành viên của lớp.Mong các bạn tham gia đầy đủ.
Lớp trưởng: Nguyễn Hồng Quảng

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2009

Eo biển làng phong - Hải vân

Hôm vào Đà nẵng đi qua đường đèo Hải vân thấy cảnh đẹp một cách tự nhiên, vì ngại mọi người chờ đợi nên đành bỏ qua. Ở Đà nẵng, hai hôm sau tôi rủ "lão" Hợp (báo Tin học ĐS) quay lại đèo chụp ảnh. Trên đèo, khi qua eo biển chỗ dân làng phong đã sinh sống từ lâu đời, có lẽ vì nơi đây cuộc sống cách biệt với thế giới bên ngoài nên cảnh đẹp còn giữ được vẻ nguyên khai của nó. Cảnh sắc thiên nhiên có vẻ chưa bị con người phá hoại và can thiệp. Chụp được mấy kiểu, tặng các "Quế" ngắm chơi.
.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009

Quà miền Bắc

Thanh Minh

Tui mới đi HN dìa có chút " đặc sản" miền Bắc gởi các Quế đây!

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2009

NHỚ

Chiến tranh đã lùi xa hơn ba mươi năm nhưng những đau thương, mất mát để lại trên đất nước Việt Nam ta còn quá lớn. Hoà bình hôm nay phải đổi bằng bao nhiêu xương máu của cha ông, bao nhiêu nước mắt mỏi mòn của những người mẹ khóc chờ con, những người mẹ chờ chồng. Và hôm nay chúng em vinh hạnh được tham gia Hành trình “Về với cội nguồn” được nghe các thầy cô kể về những anh hùng liệt sĩ vô danh được chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ TRƯỜNG SƠN những con người mà máu xương của họ đã chảy xuống để làm nên độc lập tự do ngày hôm nay, .
Tại buổi sinh hoạt về lại cội nguồn hôm nay , chúng em đã thấu hiểu sự khốc liệt, hi sinh, mất mát của chiến tranh, thật sự xúc động và thấy được vai trò, trách nhiệm của mình, cố gắng học tập, rèn luyện, cống hiến. Tại đây, chúng em còn được dịp giao lưu, ngồi bên nhau với các bạn khắp các khối lớp, thật vinh dự và hạnh phúc...”
“Nằm kề nhau, những nấm mồ giống nhau
Mười nghìn bát hương, mười nghìn ngôi sao cháy
Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng
Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn...”
Lời bài Khát vọng Trường Sơn rưng rưng
Đây là một hoạt động thể hiện sự tri ân sâu sắc của tuổi trẻ đối với các thế hệ đi trước, đồng thời cũng là một cuộc hành hương tìm về những giá trị nhân văn cao đẹp của thế hệ thanh niên anh hùng chống Mỹ cứu nước. Mỗi đoàn viên thanh niên sẽ tìm thấy trong cuộc hành trình này động lực để vượt khó vươn lên trong học tập, lao động sáng tạo để dựng xây đất nước.”
Nghĩa trang liệt sĩ TRƯỜNG SƠN có hơn 10263 ngoi mộ. là ngần ấy các chiến sĩ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, 80% hi sinh ở lứa tuổi 18-22.Họ đã hi sinh cả tuổi xuân của mình cho dân tộc nên đã trở thành bất tử trong tâm tưởng những người còn sống hôm nay.
Chúng em được nghe thầy cô kể rất nhiều về các anh , hình ảnh các anh tuy chỉ là ảo ảnh nhưng là hình ảnh thực trong tình cảm, trong tâm tưởng, tronh niềm kính trọng vô bờ bến của chung em đối với những linh hồn vì nước, vì dân. Em nghe thoảng đâu đây câu hò:
Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi nghìn năm.
Chúng em bỗng lặng đi khi nghe thầy kể về những tấm bia mô. Chỉ vỏn vẹn 3 chữ:"chưa biết tên".Các anh đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc vì những đàn em mai sau, vì những người thân thương của các anh, .Những người con thân yêu của tổ quốc đã không quản ngại khó khăn , nguy hiểm, lao mình vào cuộc chiến đấu vĩ đại của dân tộc, đó không phải là hình ảnh của 1 cá nhân mà là 1 bức tranh của cả 1 thế hệ.Họ gạt sang một bên hạnh phúc riêng tư, hoà cùng khúc ca lên đường hào sảng:
“ Xẻ dọc trường sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai”
Các anh ơi các anh đã mang trong mình 1 lí tưởng sống cao đẹp mà có lẽ chúng em không hiểu được. Em muốn làm được thật nhiều , thật nhiều điều để xoa dịu đi vết thương trên thân thể các anh ngày ấy.Chiến tranh đã cướp đi của các anh nhiều thứ : tuổi trẻ , tình yêu và cả gia đình.Nhiều lần em tự hỏi :"tại sao người ta có thể chết vì đồng đội, vì những người không phải là họ hàng ruột thịt của mình?".Nhưng thông qua buổi sinh hoạt em đã tìm được câu trả lời : những người lính rời xa gia đình, bạn bè , họ dành tất cả tình yêu, thương cho đồng đội. Như nhà thơ Chính Hữu cũng đã thể hiện hết sức thành công tình cảm mộc mạc mà cao quý ấy :
“ Aó anh rách vai , quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá, chân không giầy
Thương nhau, tay nắm lấy bàn tay ”
Nhìn đồng đội của mình ngã xuống , nỗi căm hờn càng tiếp thêm sức mạnh để giúp các anh cầm súng chiến đấu bảo vệ tổ quốc . Em bỗng nhớ đến câu thơ:
“ Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh goi : em , đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng .”
Chiến tranh thực sự tàn nhẫn, kẻ thù đã tàn sát bắn giết bao nhiêu người dân hiền lành giản dị, đốt làng và giết chết những thanh niên còn tha thiết yêu đời, đang sống và chiến đấu với bao ước mơ:’đã bao nhiêu năm rồi ta chiến đấu hi sinh và niềm hi vọng như một ngọn đèn rực sáng trước mắt, ở cuối đoạn đường, hôm nay gần đến đích thì ta ngã xuống.Những điều tâm sự ấy dường như báo trước một điều gì không lành.Nhưng em cũng nghe các thầy cô kể rằng : ngày ấy các anh đi mà không ai nghĩ đến chuyện mình sẽ trở về.Mỗi con người đi vào cuộc chiến đấu và không nhìn thấy được khi nào khói lửa sẽ ngừng rơi. “ Đất nước ơi! bao giờ cho nhớ thương vơi bớt bao giờ cho đất nước thanh bình ? Mình biết ngày thắng lợi không còn xa nữa nhưng sao vẫn thấy hạnh phúc xa vời quá, liệu có được thấy ngày hạnh phúc ấy nữa không ? “ .Những con người đang được sống trong hòa bính sẽ nghĩ sao.Có lẽ họ cũng như em, chưa bao giơ nghĩ độc lập và tự do lại được con người mong mỏi nhiều đến nhường ấy. Hẵn mỗi chúng ta sẽ biết trân trọng cuộc sống ngày hôm nay ; cuộc sống khi mà chiến tranh đã lùi xa. Mặt trái của cuộc chiến tranh không chỉ được nhìn nhận qua những người bị xâm phạm chủ quyền đât nước, mà còn ở những người bên kia chiến tuyến..
Các anh ơi em đã tự hứa với chính mình là phải cố gắng học tập dể xứng đáng là 1 người chủ tương lai của đất nước giúp đất nước ngày 1 đi lên , xứng đáng với những hi sinh của các anh đã đem lại nền đọc lập tự do cho tổ quốc để ngày hôm nay đây chúng em được học tập và vui chơi dưới 1 vùng trời không có chiến tranh, không có bom đạn, không có những cảnh mẹ mất con, con mất cha , vợ mất chồng như ngày ấy.
Các anh mãi là tấm gương sáng mà chúng em noi theo.
QUẾ CON .

Hy vọng tìm thấy mộ LS Chu Tấn Quang!

Chiều qua đang ngồi với anh em trên khán đài CLB Quân đội sau trận bóng thì nhận được điện thọai: "Em Quốc, em LS Chu Tấn Quang đây. Anh ơi, ngày mai gia đình sẽ cùng UBND huyện Tuy Đức, tỉnh Đắc Nông sang Campuchia tìm mộ và đón hài cốt anh Quang về. Em đã báo anh Nam Điện. Anh báo các anh k6 và BLL trường nhé!". Tôi chúc mừng em và gia đình, hy vọng lần này sẽ tìm thấy Quang. Lập tức báo cho anh em Trỗi cùng sân. Lê Hiền k8 nhớ lại: "Cái chết của anh Quang đặc biệt dũng cảm!" rồi kể: anh Quang sau khi bắn hết đạn đã bật lê đánh xáp lá cà giết 3 tên địch. Đến khi giết tên thứ 4 thì gãy cả lê. Lúc vật nhau với tên thứ 5, Quang đã cắn đứt cổ hắn rồi mới anh dũng hy sinh vì 1 phát đạn của tên địch hèn hạ bắn sau lưng.
Sáng nay gọi lại cho Quốc thì có những thông tin sau: Mộ phần của Quang nằm bên lãnh thổ Campuchia, cách biên giới 2km. (Thực ra trong chiến tranh chống Mỹ thì đây là vùng tranh chấp. Đơn vị Quang phải giữ đất, chống bọn ngụy lấn chiếm). Theo Quốc: so với sơ đồ mà nhà ngọai cảm Phan Thị Bích Hằng cung cấp (trang 150 Tập 2) thì khá chính xác. Như vậy càng nhiều hy vọng!
Phía lãnh thổ VN gần khu vực chôn cất Quang là đồn biên phòng 767 thuộc huyện Tuy Đức, tỉnh Đắc Nông. Ban chỉ huy đồn đã liên hệ với bạn để sáng nay đoàn sang. Khi tôi gọi thì nghe cả tiếng xe máy của anh em đang trên đường qua biên giới. Phía gia đình đi lần này có Quốc cùng ông anh họ và 1 anh ở Gò Vấp từng cùng ông Chu Tấn Đạt (ba Quang) bốc hài cốt của Quang lên năm 1975 nhưng vì thân thể còn nguyên nên đã lấp lại. Vậy là suốt 34 năm qua Quang nằm trên đất bạn. Trước mắt nếu tìm được sẽ đưa Quang về NTLS huyện Tuy Đức, sau đó mới làm thủ tục đón về NTLS TPHCM.
Lần này UBND huyện Tuy Đức cử đ/c Chánh văn phòng đi cùng. Với cách tổ chức như thế này, hy vọng chúng ta sẽ tìm thấy mộ phần Chu Tấn Quang. Chúc anh em thắng lợi!
Bạn có thể tham khảo Sinh ra trong khói lửa về bạn của chúng ta!
Anh em ta có thể liên lạc với em Quốc: 0908102035.
Theo Bạn Trỗi K6

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

Động Phong nha - Quảng bình

Mấy hôm nay thấy các Quế "im hơi lặng tiếng" quá!
Cuối tháng 6 vừa rồi, cùng một số bạn Trỗi "xuyên" được nửa Việt. Trong hành trình, khi qua Quảng bình chúng tôi cũng vào thăm quan động Phong nha. Chụp được ít hình trong động tuy chưa ưng ý lắm vì trong đó rất tối, thiếu ánh sáng, máy ảnh lại "còi". Đăng lên đây để các Quế coi tạm.
XEM SLIDE Phong nha

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Post hộ

Nặc danh Nặc danh nói...
"Mời các Quế và các Trỗi nghe một bài hát Việt về mẹ trong link sau đây:
http://chacha.vn/song/1339 "
Điều không thể mất

Sáng tác: Ngọc Châu
Trình bày: Khánh Linh
Như con sóng trào, dạt dào yêu thương,
Mưa giông bão nổi trên thế gian nào đâu sánh bằng.
Tình mẹ thương con, qua mọi gian nan.
Tình mẹ thương con chứa chan không mất bao giờ.

Tháng năm, con sống trên đời dù bao gian lao.
Trái tim con hướng về mẹ như ánh mặt trời.
Như con sóng trào, dạt dào yêu thương
Con luôn nhớ về tình mẹ bao la.
Sẽ không đánh mất ... trong tim