Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

LÁ ĐỎ

Cuối thu lá phong đỏ, lá ngân hạnh vàng...điểm tô cho thiên nhiên sắc màu lộng lẫy. Khi già, lá chúng không héo khô như bên ta mà vẫn giữ nguyên màu sắc, rụng thành lớp dày trên thảm cỏ. Mỗi cơn gió thoảng qua, lá như bông tuyết bay bay, xoay tròn rơi xuống. Cảnh tuyệt mỹ ấy đã khiến bao trái tim đa cảm phải thổn thức, mắt lệ nhòa...chả trách sao phim Hàn nó lâm ly là vậy!



Ai có nguyện vọng gì thì đính vào đây

Thêm chú thích








Giống "chuột" này ở đây có khá nhiều


 Quế Bé

Lá phong

Cũng là "lá đỏ"( lớp lá + sắc đỏ)


Lá ngân hạnh 

Khi quét rác cũng trở thành nghệ thuật. Mời bạn bước vào...

 Cô liêu

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

TÌNH QUẾ

Kim quế 

Quế có rất nhiều loại như: đan quế, kim quế, ngân quế, nguyệt quế, liễu diệp quế… Trong đó, đan quế,kim quế, ngân quế được lấy tên theo màu sắc của hoa mỗi loại là: đỏ, vàng, trắng. Quế nở hoa vào tháng tám âm lịch. Hương hoa quế thơm, có thể dùng để uống trà hoặc dùng làm thuốc.
Ngoài cây quế dược liệu ,còn loại cây quế cảnh "một cây cù mộc ,một sân quế hòe " (Kiều ). Dân gian còn gọi quế là loài cây may mắn. Người xưa, khi con cháu đi thi đỗ đạt trở về, để tôn vinh thường gọi là ‘Lan Quế tề phương’’ ( đều thơm). Quế đồng âm với “quý” (trong tiếng Hán), có ý nghĩa là vinh hoa phú quý.
Quế trồng nhiều ở miền Nam Trung quốc ,còn ở nước ta quế chất lượng hơn mọc tự nhiên và trồng nhiều ở Thanh hóa ,Nghệ an ,Trà bồng ,Trà my ,Quế sơn…
Điều bất ngờ là chúng ta còn có những câu thơ khá hay về cây quế .Bất ngờ vì quế không phải là thứ cây phổ biến có thể dễ gặp hàng ngày mà chủ yếu ở miền rừng:

Em như cây quế giữa rừng

Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay.

Quế có vỏ chứa tinh dầu thơm cay dùng làm dược liệu quý . Nhưng cái đáng qúy hơn là phẩm chất ở con người chứ không phải ở loài cây:

Ở sao như quế trên rừng

Thơm không ai biết, ngát đừng ai hay

Hai câu thơ chỉ khác nhau vài chữ nhưng nội dung ý nghĩa đã có thể rất xa nhau. Nếu như câu trên, là cái ý tứ giữ gìn cái phẩm giá riêng có của mình, thì câu thơ dưới lại có ý giấu kín bản thân một cách khôn ngoan . Một phẩm chất tinh thần khác nữa của quế được khám phá là sự gắn bó với cội rễ, lòng chung thủy trước sau như một :

Ở sao như quế trên non

Trăm năm khô rụi, vỏ còn dính cây

Tuy vậy ở đời, ai cao quý tốt đẹp mà không có lúc phải chịu tiếng dèm pha:

Xin đừng thấy quế phụ hương

Quế già, quế rụi, hương trường thơm xạ

Hay:

Anh đừng tham cái bông quế

Bỏ phế cái bông lài,

Mai sau quế rụng

Bông lài thơm xạ..

Cho nên mặc cho dèm pha ,tình nghĩa gắn bó giữa đôi ta vẫn không thể ai sánh được:

Hai ta đang nhớ đang thương

Ai về phân quế rẽ hương cho đành...

Thậm chí có khi bộc lộ nỗi niềm, than thở với quế như với bạn tri âm tri kỷ:

Tay cầm nhành quế mà than

Tuổi xuân xanh không gặp bạn, hồi hoa tàn gặp nhau.

Một khi đã rời gốc đi theo người, giúp ích cho người, làm sao quế còn giữ được cành tươi:

Nâng cành quế héo trên tay

Càng thương quế ngọt quế cay cùng người

Cảm động xiết bao khi biết quế đã cùng ta từng ngọt ngào, cay đắng.
Đan quế
Ngân quế

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Vài nét về số phận và tính cách Học sinh miền Nam

Trên Facebook, nhiều người đã đọc bài này từ Facebook Học sinh miền Nam và cha anh

Nay xin đăng lại trên siêu thị:

Vài nét về số phận và tính cách Học sinh miền Nam (Bản chính thức, đoạn kết)
Chủ tịch Hồ Chí Minh gặp mặt thân mật đại biểu học sinh các trường miền Nam nhân kỷ niệm 02 năm Ngày lập lại hòa bình ở Việt Nam tại Phủ Chủ tịch, ngày 20 tháng 7 năm 1956.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016

Nhớ ngày 9/9/1969

"Bác bắt đầu lâm bệnh ngày 12/8/1969. Hôm ấy, trời Hà Nội đã vào thu, se lạnh. Hay tin phái đoàn nước ta từ cuộc đàm phán Paris về, Bác chủ động đến thăm, làm việc.
Đến ngày 28/8, sức khỏe của Bác bắt đầu suy giảm nghiêm trọng, từ nhà sàn Người phải chuyển xuống tầng trệt. Tuy vậy Người vẫn không ngừng lo toan cho vận mệnh quốc gia, cho cuộc sống của nhân dân…
Đương khi nước sông Hồng dâng cao, sợ cơn lũ có đột biến, các đồng chí gần gũi chăm sóc ngỏ ý muốn đưa Bác tới nơi an toàn, nhưng Bác nói: “Tôi không thể xa dân”.
Các vị lãnh đạo Đảng lúc ấy hằng ngày túc trực bên giường Bác. Đại tướng Võ Nguyên Giáp mỗi ngày vào thăm Bác ba lần. Trong cuốn sổ tay, đại tướng ghi rõ từng ngày:
- 24/8/1969 trở đi Bác mệt nặng.
- 26/8/1969: Khi vào thăm, giơ tay chào, Bác chào lại rồi bảo: “Chú về nghỉ”.
- 28/8/1969: Buổi chiều Bác hỏi việc chuẩn bị Quốc khánh 2/9 và dặn đồng chí Phạm Văn Đồng tổ chức lễ kỷ niệm cho thật vui, thật tốt. Tối có bắn pháo hoa nữa."
 
Không còn nhớ rõ ngày nào, Khu Giáo dục Học sinh Miền Nam Quế Lâm ai cũng lo âu khi nghe thông báo về tình hình sức khỏe của Bác Hồ và cầu mong Bác chóng bình phục.

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

ĐÀ LẠT VỊT

ĐL hồi này, ngoài chuyện trồng hoa, trồng rau còn có thêm một nghề mới đó là nghề nuôi vịt...đạp. Giống vịt này không sợ H5N1, chẳng cần cho ăn...nhưng lại được dân tình  hăm hở nuôi không phải để lấy trứng , lấy thịt mà nhằm rỉa tiền của du khách.
ĐL mùa mưa, ít hoa thôi, chắc chỉ đạp vịt là thú vị . Đám bạn bè nó khuyên thế !
Một thú vui tao nhã

Hồ Xuân Hương có thêm tòa nhà mới- biểu tượng hoa dã quỳ

MỘT GÓC YÊN BÌNH CỦA SÀI GÒN

   LT Lợi (Bô Lợi) cùng vợ từ Đà lạt về Sài gòn.Hỏi đi thăm con hả ? Mô ,tau về nhà tau ở quận 7 chơi ít bữa.
  Mấy đứa bạn cùng lớp (Công bì lợn,HT Tâm,NV Sang ,HH Phương) họp ở nhà Công mắt tròn mắt dẹt.Tay này im im mà chơi ngon quá ta!Cuộc gặp bạn cũ HSMN vẫn ồn ào từng ấy chuyện nhưng giành nhau nói không biết chán ,lần nào cũng thấy háo hức như mới.Hai bà vợ lặng lẽ tách ra ngồi uống trà cười tủm tỉm ,chắc quen rùi ! He he...
 Thứ tư Lợi về ,cả bọn mới rủ chiều thứ ba ( 23/8) sang nhà Lợi chơi cho biết .Thế rồi  hẹn thêm mấy bạn cùng lớp (5B,6B,7C NVB) là Lê Thành ,Ngọc và Đức cống.
 Chiều mới hơn 3 giờ đã thấy Công kêu í ới ,lo sắp xếp công việc rồi zọt.
 Đến chân cầu Rạch Ông chờ một lúc thì Lợi ra đón ,cắp vội  thùng bia theo chân hắn vào nhà.Quẹo qua hai kiệt ô tô có thể đi được thì vào đên nơi.Nhìn ngôi nhà  xây còn mới hai mê khá đẹp ,trang bị đầy đủ tiện nghi ,lòng cảm phục mấy cha "Việt cộng ở núi" mà có tầm nhìn xa hổng chịu nổi.

 .Vợ hắn đang ra tay đổ bánh xèo thơm nức mũi ,mắt cười rạng rỡ.Đúng là có được người vợ đảm đang là món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng !Hỏi mua đất khi nào mà làm nhà hoành tráng vậy ?Vợ Lợi mới thủng thẳng ,em mua cách đây mười mấy năm ,chưa đến 400 ,hổng cho ổng biết.Hóa ra bà vợ này còn có máu đầu tư bất động sản nữa ,dễ có mấy tay.
 Sau vài lần đón rước ,rồi mọi người cũng tụ họp đầy đủ ,thêm chú hàng xóm tên Quốc rất nhiệt tình.
Vẫn chuyện xưa cũ ,từ tập xe đạp ngã ,lén xem anh chị lớn "tâm sự" rồi đánh nhau tay bo của mây tướng tuổi choai choai dế mèn ...
 Hỏi vợ Lợi nghe có chán không ,lại cười ,được tập miễn nhiễm rùi  anh ơi !
Đang nhậu nhớ bạn xa gọi nhau ì xèo ,rồi Công gọi thêm Đức công .Bạn này đang học lớp 5B thì cùng với 4  bạn khác trốn tàu về nước xin đi bộ đội.Lúc ấy các bạn này là những anh hùng trong mắt chúng tôi .
Thần tượng vậy nên Bô Lợi kể đã làm đơn xin rút 3 tệ đê mua một cây bút kim tinh mới cáu tặng cho Đức .Sự ngưỡng mộ rất chi là hiện đại  mãi sau này Ban khen thưởng TƯ mới biết  kèm theo tấm giấy khên đỏ đỏ xanh xanh là một cái phong bì năng nặng ! Hì hì  ...

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Chung một gia đình

Những đứa trẻ, từ nhiều miền đất nước hội tụ về một mái trường, chúng được tách ra từ rất nhiều gia đình, bé xíu xiu cũng có, trên 17-18 cũng có, làm sao chung sống hằng ngày trong một mái nhà?!

Có những người theo dòng cán bộ tập kết ra Bắc, có những đứa, được gửi vào Trại Nhi đồng từ 3-4 tuổi, có nhiều người vượt Trường Sơn ra Bắc, tất cả hãy yên tâm mà sống, mà học tập, mà lớn lên, mà trưởng thành, để cha mẹ còn chiến đấu nơi chiến trường xa.

Tôi không ví mọi người như những động vật, nhưng khi nhìn những hình ảnh sau, lại nhớ năm tháng cùng nhau trong trường.

Thành viên trong một gia đình gồm 4 con chó, 1 con mèo và 2 con vịt:

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

“HẬU DUỆ CỦA… RỐN RỒNG”

“HẬU DUỆ CỦA… RỐN RỒNG”

  Ngôi trường chúng tôi học được xây dựng nằm lọt thỏm giữ bãi tha ma. Xung quanh trường cơ man là những nấm mồ vô danh hoặc có danh không chúng tôi cũng không biết, bởi lẽ một chữ bẻ đôi cũng chỉ là những nét loằng ngoằng đối với chúng tôi. Đó chính là Khu trường HSMN Quế Lâm ở Quảng Tây, Trung Quốc và chúng tôi là những HSMN từ Việt Nam sang đây sống và học tập suốt bảy, tám năm xứ người.
  Trường nằm biệt lập cách xa dân cư, xung quanh có tường cao tầm hai thước bao bọc và ba bốn cổng có lính TQ canh giữ ngày đêm. Những khoảnh đất trống gần bờ tường rào được chúng tôi tận dụng đào xới trồng rau củ các loại để cải thiện bữa ăn. Trên danh nghĩa đẹp là tự tăng gia sản xuất trồng trọt nhưng đối với những đứa trẻ mới chín, mười tuổi thì đó chính là lao động cực nhọc. Rồi những đợt thi đua theo  những giấc mơ “năm tấn”, “phân xanh đầy… hố” xen lẫn những đợt đột kích moi khoai móc lạc (đậu phộng) làm cho cuộc sống vốn yên ả của ngôi trường vẫn ngấm ngầm sôi.
  Không khí chiến tranh vẫn luôn bao trùm ngôi trường. Chiến tranh trong khắc khoải từ những thông tin về người thân  gia đình của mỗi cá nhân chúng tôi. Chiến tranh vẫn diễn ra hàng ngày trên quê hương đồng bào mình. Tiếng súng đì đùng lẹt đẹt của tàn cuộc cách mạng văn hóa vẫn còn vọng vô trường.  Chiến tranh còn xuất hiện ngoài khuôn viên tường rào của ngôi trường với nhũng biểu ngữ to đùng được khắc trên núi đá xung quanh trường “Khoét núi đào hầm, tích trữ lương thực, chuẩn bị chiến tranh” với giấc mộng chiếm lại Đài Loan.
“Ốc  đảo thanh bình” mà lũ nhóc hay tụ tập thả hồn vu vơ là một cái gò ngoài tường rào với những nấm mộ, lưa thưa vài cây thông còi, dưới đất toàn mấy túm cỏ dây gai mâm xôi. Để chiếm lĩnh gò này lũ nhóc cũng phải cất công rình mò và dùng chiến tranh “củ đậu”(ném sỏi đá) vào những đôi tình nhân của các anh chị lớp lớn thường hay ra đây giày xéo nát cỏ. Một con đường mòn loàng ngoàng lèo nghèo len giữa những nấm mồ, cặp sát dọc theo bức tường rào. Hàng đêm lính TQ đi tuần trên lối mòn này, còn ban ngày là đường đến trường của lũ nhỏ người TQ ở cái thôn phía Bắc khu trường.
  Hôm nay là ngày thường trong tuần nhưng lại là một ngày trọng đại gì đó trong chuỗi chục ngày trọng đại trong năm mà tâm trí lũ nhóc không thèm nhớ. Chúng chỉ thích vào những ngày này là trốn dự mít tinh ở hội trường. Loáng đã thấy ba bốn đứa tụ tập ở gò thông nhiều mộ, sương trên đám cỏ còn chưa tan làm ướt quần áo bọn chúng, gai cỏ mâm xôi đâm da thịt chúng, kệ, cứ tận hưởng giây phút tự do khoan khoái. Bỗng có những tiếng cười nói huyên náo vang lên, nhìn ra xa chúng thấy lô nhô bảy tám đứa nhóc TQ đang đi trên đường mòn về phía chúng. Thằng Hồng bựa thốt lên “Tao nghe có mùi bánh rán rồi đây” Hắn khệnh khạng đứng lên tiến lại lũ nhóc TQ, cả đám hùa theo. Lũ trẻ TQ cảm thấy bất an và ù té chạy. Thằng bựa túm ngay được một đứa, hắn giật cái túi và mở ra,”Hahaha…Tao đã nói mà”  Hắn vừa cười đểu vừa giơ lên bịch bánh chả biết là chiên hay rán. Thằng Hải bợm xúm vào lục túi tìm thêm và hả hê với cuốn chuyện tranh cũ nát. Thằng bé TQ sợ hãi cứ co rúm nhưng vẫn ghì chặt dây đeo túi sách. Thằng Ba chột sấn tới giựt phăng túi sách đổ xuống đất, vài ba cuốn tập và hai cuốn sách giáo khoa. “Để xem mày học lớp mấy!” vừa nói hắn vừa lượm cuốn sách lên giở vài trang. Thằng bé học lớp ba và cuốn sách nó mang theo có lẽ là cuốn địa lý vì có nhiều hình bản đồ minh họa bên trong. Chợt thằng Ba chột gầm lên, chỉ liên tục vào một bản đồ: “Sao lại vẽ thế này, đây là đảo của Việt Nam mà?” Thằng bé sợ hãi không hiểu điều gì đã xảy ra, nó ghé mắt nhìn vào bản đồ rồi nói” Tung của” và thế là nó bị ăn mấy cái đá. Lũ bạn nó đứng ngóng ở xa thấy vậy ù té chạy hết. Cả đám trả lại túi sách tập vở cho thằng bé, duy những chiến lợi phẩm là bị giữ lại. Thằng bé vội loạng choạng chạy mất.
  Chiều hôm đó vẫn như mọi khi, các chiến binh nhí lại phải xông pha ngoài vườn tăng gia gần tường rào. Thằng Bựa nhảy lên bờ tường rồi chợt nhảy thót xuống, nó gọi đám nhóc đến thì thầm. Té ra ngoài bờ rào đã có năm sáu anh thanh niên TQ lảng vảng chờ lũ nhóc xuất hiện là sẽ phát sinh vấn đề ngay. Trên các mảnh vườn mọi người vẫn hăng say tăng gia, riêng lũ nhóc thì tích cực chuẩn bị chiến tranh củ đậu. “Đếch sợ” thằng Bựa thốt  rồi tót lên bờ tường. Ngoài kia mấy đứa trẻ con TQ chỉ chỉ trỏ trỏ cho mấy anh thanh niên lực lưỡng. Bỗng thằng Bựa la lên: “Đưa tao thùng tưới” hai cái thùng tưới rau được nhanh chóng chuyển cho nó. Thế là Bựa nhà ta cứ ung dung vung vẩy tưới nước bờ tường và những đám cỏ gần đó. Nó cứ ra vẻ ta đây hăng say lao động lắm, chăm chỉ tưới… cỏ. Không hiểu sao trước hành vi của Bựa mà nhóm người TQ kia tản ra về mất tiu.
  Chiến tranh bị dập tắt bởi những tia nước tưới cỏ dưới ánh nắng chiều tà

SG 13-07-2016

Ba chột

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

NHỮNG KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN VỀ BAC LỘC !


   Những Kỷ niệm về Người Thầy, người Bác, người cha của cá thế hệ HSMN trên đất Bắc - NGND LÊ PHÚ LỘC!
   Tôi ở Quế Lâm về Đông Triều, tháng 9 năm 1975 tôi ở Đoàn Quảng Đà 3 về Miền Nam. HSMN QNam có trường nội trú Tam Kỳ, còn HSMN QĐà thì tùy nghi di tản. Tôi học trường TH Thái Phiên và tôi có Học bỗng nhận ở Ty GD QNĐN. Một buổi chiều cận Tết AL 1976, tôi đến Ty GD để nhận học bỗng về ăn Tết, bước ra sân chuẩn bị lấy xe đạp về thì tôi nhìn thấy bác Lê Phú Lộc, trước là PGĐ Khu GD HSMN Quế Lâm, lúc đó là Trưởng ty GD QNĐN. Tôi chào bác và bác cũng nhận ra tôi là HSMN QL. Bác hỏi thăm tình hình của tôi và các bạn ở Quế Lâm ở QNĐN. Tôi thưa thật với bác là các bạn còn theo học rất ít vì hầu hết HSMN có điều kiện khó khăn nên đã bỏ học đi làm mưu sinh. Bác hỏi thế các bạn đi làm những ngành nghề gì? Tôi thưa: Đa số các bạn gia nhập lực lượng công an, một số bạn nữ theo nghề dạy học... Bác nói thôi thì tùy hoàn cảnh mỗi cháu, nhưng bác thấy theo nghành công an cũng tốt, Miền Nam mới giải phóng, việc giữ gìn an ninh trật tự xã hội cũng rất cần những con người tâm huyết, bác tin là các cháu cũng sẽ rất tiện bộ, có điều kiện thì lại học lên cao. (Việc này là bác nói đúng: Sau này nhiều bạn tham gia lực lượng công an thời đó đã phấn đấu, học tập và trở thành các sĩ quan cao cấp, nắm giữ các cương vị lãnh đạo của nghành công an)
Tôi chào bác ra về, bác bảo : Đợi bác tí. Bác quay vào phòng và bước ra , trên tay là một gói mứt Tết. ( Chắc là tiêu chuẩn Trưởng ty của bác) Bác nói: Cháu cầm về ăn Tết. Tôi ấp úng: Thưa bác... Bác nói: Bác cho, nhận đi...Tôi lí nhí cảm ơn bác... Về quê, tôi nhìn kỹ gói mứt: Có đủ các loại mứt dừa, mứt gừng, kẹo trứng chim và cả mứt hạt sen... thời đó đây là món quà quý! Tết đó ngoài các món bánh quê má tôi làm, tôi có thêm món mứt bác Lộc hàng quý hiếm thời đó. Sau này, khi ra đời đi làm, tôi có điều kiện thưởng nhiều món ngon vật lạ, nhưng không bao giờ tôi quên được gói mứt bác Lộc cho Tết năm 1976.
   Với chúng tôi những HSMN Quế Lâm, bác Lộc không chỉ là người thầy mà còn là cha, là mẹ của chúng tôi trong những năm xa nhà xa quê xa Tổ quốc. Tôi vẫn nhớ hồi ở Quế Lâm, mỗi lần trường có liên hoan, bác ghé xuống nhà ăn hỏi chúng tôi: Các cháu ăn ngon miệng không? Chúng tôi đáp: Dạ ngon ạ! Bác cười: Sẽ ngon hơn nếu món nước chấm ngon. Ở đây thịt heo chấm xì-dầu thì làm sao bằng chấm nước mắm quê mình... Chúng tôi cũng chỉ biết: Da... 
Hôm Hội HSMN Quế Lâm tổ chức mừng thọ bác 90 tuổi, bác vui lắm, sau buổi tiệc tôi chở bác về bằng xe máy. Trên đường các bạn gọi điện thoại nhắc nhở đưa bác về rồi quay lại...tiếp tục...Tôi vừa chạy xe vừa nghe điện thoại. Khi đến nhà, trước khi bác vào nhà còn nhắc tôi: Cháu vừa chạy xe vừa nói chuyện điện thoại là vi phạm luật đó, lần sau rút kinh nghiệm nhé! Tôi biết lỗi nên ậm ờ!
Thế đấy, bác Lộc của chúng tôi là thế đấy!


   Giờ thì: Tôi vừa đi thắp hương kính cẩn lạy đưa bác về với tổ tiên! 
  Thầy Tảo, thầy Từ, thầy Oánh ( Các thầy giáo dạy ở Trường HSMN Quế Lâm ) đại diện cho các thầy cô từ Miền Bắc vào đưa tiễn bác. 
Bác yên lòng bác nhé! Bác có quyền tự hào về chúng con những thế hệ HSMN, con cháu của bác đã làm việc cống hiến hết sức mình cho xã hội, cho đất nước!
  Và chúng con cũng tự hào có một người thầy, người bác, người cha như bác cả đời cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người! Bác luôn là tấm gương sáng cho chúng con noi theo!
Vĩnh biệt bác: Người thầy, người cha của chúng con !