Bạn hãy quan sát một đàn kiến, trên đường đi
kiếm ăn, lâu lâu lại thấy chúng dùng cặp râu đụng vào nhau. Chúng làm gì vậy?
Các nhà sinh học giải thích: Đó là cách
chúng thông tin, giao tiếp với nhau. Mỗi một đàn có một loại hoocmôn riêng để
nhận dạng . Chúng chỉ chấp nhận đồng bọn khi có cùng “mùi”, khác mùi là
alê…chiến đấu. Bản năng tự vệ ấy giúp chúng tồn tại trong tự nhiên. Kiến Quế thì sao? Chúng cũng ngửi “mùi Quế” để
tìm đến nhau đấy các bạn ạ. Kinh!
Hôm nay, nhân các bạn đang nhâm nhi thưởng
thức “thành quả ” của 6 năm sinh nhật Blog BTB, tôi xin có đôi lời:
Vừa rồi, theo “số liệu thống kê” của MMTQ
thì đã có “lượt xem trang Quế/tuần, cán mốc 4000 lượt và đang tăng trưởng ngoạn
mục”, mọi người đều hoan hỉ. Tự hào là chính đáng thôi (dù có hơi “say sưa
chiến thắng” một chút), bao nhiêu công sức, lao động và tình cảm của cả một tập
thể gửi gắm vào đó kia mà! Nhưng mà này, các bạn có bao giờ phân tích trong
tổng số lượt xem ấy có bao nhiêu là của Quế, bao nhiêu là của khách không? Tỉ
lệ đó mới nói lên nhiều điều.
Có thể đây chỉ mới là thành công mang tính
nội bộ chia sẻ với nhau ( đối nội) nhưng trong “thời đại” hiện nay Blog Quế muốn
giao lưu rộng hơn, với sức lan tỏa mạnh hơn, nhiều người hiểu về các bạn hơn,
việc khẳng định “thương hiệu” khi “ra biển lớn” (đối ngoại) chắc sẽ cần một chút
điều chỉnh nho nhỏ. Cái đó gọi là “đầu tư”, nó giúp cho blog mình mang tính
chuyên nghiệp hơn, thú vị hơn. Riêng
tôi, là người rất hãi “bệnh thành tích” với những con số khủng, nhưng vẫn tự hỏi:
Tại sao không phải là 6000, 8000 lượt xem trang Quế/tuần? Nguyên nhân là gì? Giải pháp ở đâu?
Theo tôi, về nội dung blog Quế là ổn. Giờ, tôi sẽ nói về hạn chế của Blog này, tất nhiên có đúng có sai – ý kiến chủ quan mà.
Ngày Blog mới đầy tháng, tôi đã rất kinh hãi
vì tất cả thành viên tham gia đều là Quế ( nỏ biết ai là ai). Tôi trao đổi
chuyện này với AMK3 thì MMĐTQ phán ngay một câu xanh dờn:“Tại chúng nó thích
thế”(!). Ừ, chả ai dại gì đụng vào “cái thích” của người khác để biến thành cục
u trên đầu mình. AE bên Trỗi hơi bị “ù
tai, chóng mặt” vì “ma trận” Quế, không biết tham gia và còm như thế nào cho
phải đạo. Tất nhiên sau này, tên Quế còn có “tiếp vĩ ngữ”, việc Quế mọc thêm tí
đuôi, chuyện nhận dạng quả có cải thiện.
Tham gia blog mà mình không rõ “đối tác” cụ thể là ai thì chán lắm, không thể giao lưu ở mức độ cao
hơn, sâu hơn với những người có thể là bạn tiềm năng sau này…
Vấn đề lạm dung nickname cũng có mặt hạn
chế, dù rằng khá tiện khi giao dịch. Trong phạm vi nhóm nhỏ, người ta nhận ra nhau ngay, nhưng với “thế giới”, họ
làm sao biết được mình? Hì , hì, nói cho lắm vậy chứ cái nick TM là thằng nào
nhỉ?
Khởi đầu blog BTB là bài “Tôi tìm bạn tôi”. Nay, sứ mệnh đã hoàn
thành. Mừng Quế đã tìm lại được bạn bè, có phần hơi bị đông nữa. Vui vẻ, cảm
động và ấm cúng, vậy bước tiếp theo Blog Quế sẽ là gì? Vấn đề nội bộ nhỉ. Hình
thức chiếc áo blog cũ liệu có trở nên hơi chật? Nghề chơi cũng lắm công phu…
TQ Bantroi từng dùng hình tượng “ Chơi blog
là phải như Samurai móc kiếm, moi ruột mình ra”. Ghê khủng quá! Ý muốn nói chơi
với nhau phải hết lòng (đúng nghĩa đen chắc Blogger chẳng còn một mống).
Là blogger Blog BTB, ý kiến của tôi có thể “Trung ngôn nghịch nhĩ”, các Quế có “ném
đá” thì nhớ chọn cục mềm mềm một chút.
SG 12/9/2014