Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

CÁC CỰU ĐỘI VIÊN NGÀY ẤY - BÂY GIỜ .


                                                H1 : BCH Liên đội Đồng Tháp Mười  .
Từ trái qua : Người không thấy mặt là anh Công Sơn , liên đội trưởng đầu tiên của LĐ ĐTM năm 65 - Nguyền Chí Thành - Đỗ Hà Bắc -Hồng Minh Trí - thầy Nguyền Quốc Thái - LĐT Trần Quang Bửu - Võ Thị Kim Thanh - Bùi Lý - Lý Huấn .
                                      
                                               Các hình còn lại là các cựu đội viên


từ trái qua hàng ngồi : Hòa Phong - Vĩnh Thành - Tiến Dũng ( mập )- Chí Thành - Hòa Phương ( Trung úy Phương )



Từ trái qua : Bích Phượng - Hà Gia - Hồng Lan - Hòa Phong - Thành Luân .


Từ trái qua : Xuân Bình - Thanh Xuân - Nguyệt Ánh - Hồng Vân - Lê Huệ .

Trong khi chờ các phóng viên Quế cự phách đăng bài , Ráo đưa vài hình ảnh lên cho toàn dân chiêm ngưỡng . Tay nghề và chất lượng máy có hạn .

HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG HSMN ( 67 - 75 )

     Trân trọng kính mời quí thầy cô và các bạn về dự họp mặt truyền thống HSMN ( 67 - 75 ) được tổ chức tại Nhà nghỉ - Khách sạn Công Đoàn Thanh Đa  P.27 - Q. Bình Thạnh vào lúc 9h30 ngày 23/12/2012 .


                           Thay mặt BTC .

                                    Hội trưởng :  Nguyễn Khoa Khiêu .

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Chim Quế Lâm !



Bây giờ, người ta chơi chim nhiều, thành phong trào, thành hội. Nhiều lý do, mỗi người một kiểu, mỗi người một loại. Chơi, sở hữu một hay nhiều con chim, giống chim cũng còn là tùy theo cái thị hiếu, cái niềm đam mê, hay một thú vui tiêu khiển, một cảnh trống vắng cần bầu bạn và kể cả sự hợm hĩnh khoe giàu làm sang … Tôi cũng vậy, cũng nuôi một con song lý do thì lại khác…
Chả là, hôm rồi, đang ở trường, chợt thấy thằng bạn gọi điện bảo ra xem hộ nó một con chim lạ. Tôi nghĩ: thằng dở hơi, xưa nay tôi có biết gì về chim cò đâu, vả lại, cái khiếu thẩm mỹ của tôi lại không được sáng lắm. Không vậy mà lũ bạn cứ bông phèng: dưới cặp kính của nó thì cái gì cũng trở lên đẹp, đáng yêu hết. Nghĩ thế song tôi cũng liền ra ngay hàng chim, nơi hắn đang đợi. Thấy tôi, hắn cười rồi nói luôn: Mày trước ở Quế Lâm, chắc biết, xem hộ tao con này có phải là chim Quế Lâm không?
Tôi chợt lặng người: Quế Lâm? Phải, cái tên ấy mỗi lần nghe ai nhắc, dù chỉ là vô tình cũng mang lại cho tôi những cảm xúc xốn xang, mênh mang, sâu lắng. Mảnh đất ấy, ngôi trường ấy, những người bạn ấy…lại hiện lên chập chờn, thân quen, xa xôi mà gần gũi, da diết…đến lạ. Ừ, có những trưa hè mênh mang nào đó, không ngủ, mấy thằng rủ nhau lẻn đi leo tường lên núi tìm chim, hay đuổi lũ chím trên cánh đồng lúa mì đang chín vàng rộ…Rồi những chiều nào đó đi phố về qua vườn thú có cơ man là chim, rất nhiều loại… nhưng là lâu lắm rồi, ký ức mỏi mòn không thể nhớ là chim gì nữa. Nhưng quả thật, dù có lục tung, cày xáo cả ký ức lên, tôi cũng không sao tìm được một cái tên như thế. Ờ… Quế Lâm? chim Quế Lâm… sao không thể nhớ nhỉ?
  Tôi nhìn con chim bé nhỏ với những sắc màu giống như chim Ngũ sắc đang nhảy nhót trong lồng. Nó cỡ bằng con chim sẻ có chiếc mỏ đỏ thật nổi bật. Quanh phía dưới đầu là những mảng màu đỏ cam và một vòng vùng sáng quanh cặp mắt đen nhánh của nó. Phủ dọc xuyên suốt cả mình chim là những mảng màu xanh vàng sáng tự như Vành khuyên, dưới họng quấn thêm một dải yếm nửa màu cam tươi nửa màu vàng trông thật yểu điệu. Ở đôi cánh, phần đầu là một mảng đỏ nằm cân đối giữa thân chim, thật sự là điểm nhấn nổi bật. Trên sống lưng nơi đôi cánh khép lại giao nhau là hai ống lông trắng thanh mảnh, kết hợp với cái đuôi vểnh lên với những chiếc lông được tô một đường trắng kẻ nhỏ băng ngang như vạch chỉ nẹp duyên dáng. Màu lông chim Quế Lâm đẹp bởi các sắc màu phối khá hài hòa, vừa dịu lại vừa tôn từng vẻ đẹp nơi mỏ, khóe mắt, đầu cánh, ức, đuôi… dễ làm người ta thích thú mà mềm lòng, không cần nghĩ đến giá tiền chỉ muốn mua và sở hữu luôn một chú chim đáng yêu là vậy.
Mày sao thế, thằng bạn tôi gọi giật. Tôi chợt tỉnh: Ờ… Quế Lâm, đúng nó đấy, tôi nói theo phản xạ bằng nỗi nhớ sâu thẳm mà không biết đúng hay sai. Nghe tôi nói vậy, tay bán chim cười toe toét: đấy, em bảo mà bác ấy không tin, Cái giống chim này chỉ sinh sống ở vùng đất Quế Lâm của Trung Quốc thôi, hàng em mới nhập về đấy. Rồi hắn búa xua luôn: Các bác xem phim Tàu thì biết, cánh vua chúa, quan lại hay bọn nhà giàu vẫn hay nuôi con chim này trong chiếc lồng nhỏ, chạm trổ tinh vi và luôn mang trên tay mỗi lúc đi thưởng ngoạn đấy, chim này quý lắm, bác nuôi trong nhà tha hồ mà danh giá…Nghe đến đây, tôi biết tay này xạo rồi song cũng thấy vui, không phải vì những lời ba hoa của hắn về con chim mà vì cái tên Quế Lâm kia lại gợi cho tôi một niềm thương nhớ, ấm áp vô cùng. Thế là thằng bạn tôi hồ hởi mua luôn hai con. Hắn đưa cho tôi một con bảo: cho mày để mà hồi tưởng nhớ mảnh đất ngày xưa đầy kỷ niệm của mày nhé.
Tôi đem về nhà, nâng niu, treo ngay trong phòng khách, cũng là tạo thêm được nét sống động, đỡ vắng cho căn phòng này. Từ ấy, nó suốt ngày nhảy nhót và hót, thấy cũng hay hay. Chim Quế Lâm có một giọng hót với nhiều giọng điệu du dương. Tiếng chim hót mới nghe thoảng như tiếng Họa mi. Mỗi lúc nó đi tiếng gió, líu dài thấy êm tai nghe cũng thú vị. Không có được tiếng hót trong vắt, nhiều cung bậc như Họa mi, Quế Lâm hót giọng nhỏ hơn, ngắn hơn song bù lại hay hót cứ thấy người là tung giọng ngay, cứ ríu rít cả ngày. Thật vui!
Song không phải lúc nào cũng vậy. Có chiều về, khi nắng bắt đầu tắt, hoàng hôn buông, phủ nơi cuối trời, chim Quế Lâm bỗng hót đổi giọng, âm lúc trầm xuống thổn thức, lúc lại rúc lên cao tức tưởi. Cứ thế, điệu ngắn, điệu dài, chiều rơi nghe buồm man mác, thấy bâng khuâng như thiếu vắng một cái gì đó sâu thẳm, xa vời vợi mà thương nhớ nặng lòng. Như một trưa hè nào yên ả nơi miền quê xa, nằm nghe tiếng cu gáy bổ ba, đều đều, vọng từ nơi cuối bãi bỗng thấy da diết khôn nguôi. Như một đêm nào khuya khoắt, chợt thấy thu về xa vắng, bước ra đầu hè, nghe tiếng chim lạc đàn vỗ cánh trên không, theo bầy bay về phương Nam, cất tiếng kêu dồn gọi bạn mà thổn thức, nôn nao…Người ta bảo đó là lúc nó nhớ bạn nên cất lên tiếng gọi thương, gọi nhớ. Chim Quế Lâm thường sống có đôi, theo bầy nên có con, vì quá mang nặng nghĩa thủy chung, càng hót, giọng càng sầu đi, vài ngày sau bung lông, nhịn ăn, xác xơ mà chết. Không biết có phải vậy không? Nhưng tiếng hót thì đúng là thật.
Nghe Quế Lâm hót gọi bạn, chợt nghĩ đến mình: cả một thời trai trẻ chỉ tất bật, lần đuổi theo những hư danh, ảo ảnh ở đời mà chẳng kịp nhìn ai, tìm ai, nhớ ai. Để bây giờ, xế chiều rồi mới chợt tỉnh, thấy xót xa, trống vắng: tất cả chỉ là hư vinh, là bèo bọt. Thấy bỗng thèm cái tuổi vô tư đùa nghịch ngày xưa, cười đấy, khóc đấy như nắng, như mưa bất chợt; thấy bỗng quý cái tình bạn trẻ thơ không hề biết toan tính, vụ lợi, không có cái TÔI chềnh ềnh nơi cửa ngõ trái tim; thấy bỗng khao khát có những ngày gặp bạn tay bắt mặt mừng xẻ chia những kỷ niệm. Và như Quế bạn tôi nói: “Xa nhau tuổi nào thì gặp nhau tuổi nấy”…Ừ, phải rồi! Cần lắm, quý lắm bạn ơi mà thời gian thì thử hỏi còn có bao nhiêu?
Tiếng hót chim Quế Lâm cũng là những vũ điệu tình khúc đời người: Buổi sáng khát khao, trong trẻo, buổi chiều tương tư sầu cảm. Có phải vậy mà người ta còn gọi nó là: Tương tư mỏ đỏ!
 Giờ, tan trường, tôi lại về nhà, ngồi cho nó ăn, ngắm nó tắm táp, chải chuốt bộ lông, nghe nó tung giọng hót du dương như tỷ mẩn chăm sóc, ngắm nhìn một kỷ vật đẹp gợi nhớ một thời không thể quên.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

BÀI CA LIÊN ĐỘI ĐỒNG THÁP MƯỜI

Chuẩn bị họp mặt cựu Đội Viên Liên Đội Đồng Tháp Mười, chắc chắn chúng ta sẽ hát bài ca truyền thống của Liên đội, MF chỉ nhớ lời bài hát được một đoạn như sau, đề nghị các Quế bổ sung để ghi lại cho hoàn chỉnh, sau đưa vào sử sách Quế :)

Nhạc: Bùi Đại Huyền
Lời: Nguyễn Quốc Thái

Đoạn I:

Liên đội thiếu niên Đồng Tháp Mười chúng em
Gồm những đứa con đất Thành đồng về đây họp lại
Liên khu Năm, Nam Bộ, Đồng Tháp, hay Mũi Cà Mâu
Chúng em đều là cháu Bác Hồ!

ĐK:
Ca vang lên, chúng em gắng thi đua
Vì miền Nam, vì Chủ Nghĩa Xã Hội
Vâng lời Bác chúng em làm nghìn việc tốt
Chống Mỹ xâm lăng, có chúng em sẵn sàng!

Đoạn II: (QMH bổ sung)

Tên trường chúng em trường 11 mến yêu
Đội ngũ chúng em như gia đình là con của Đảng
Thương yêu nhau, chúng em đoàn kết
Giúp đỡ cùng nhau chúng em học tập chăm sớm chiều.

ĐK:
Ca vang lên, chúng em gắng thi đua
Vì miền Nam, vì Chủ Nghĩa Xã Hội
Vâng lời Bác chúng em làm nghìn việc tốt
Chống Mỹ xâm lăng, có chúng em sẵn sàng!

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Bài báo về một HSMN

http://dantri.com.vn/su-kien/ba-bai-hoc-tu-ong-nguyen-ba-thanh-671509.htm

Ba bài học từ ông Nguyễn Bá Thanh
Nhiều năm qua trên báo chí, ông Nguyễn Bá Thanh - Bí thư của Đà Nẵng - là nhân vật có sức thu hút người đọc cả nước. Nhiều người gọi là “Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh”.

Mấy ngày qua, nhiều thành phố và các tỉnh họp HĐND, nhưng cuộc họp của Đà Nẵng có nhiều tin tức  nổi bật nhất. Các đại biểu của TP.Đà Nẵng đi họp đầy đủ, nghiêm túc, chất vấn và trả lời chất vấn cặn kẽ. Đặc biệt là vai trò điều hành của vị Chủ tịch HĐND TP Nguyễn Bá Thanh quá xuất sắc.
Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh. Ảnh: Internet
Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh. Ảnh: Internet

Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh nói lên điều gì? Vì sao ông được dư luận cả nước đặc biệt hoan nghênh?
Một là ông thể hiện rõ  một cán bộ chống quan liêu, luôn luôn đi sát cuộc sống, nhận rõ sự thật, nói đúng sự thật. Ông chưa bao giờ tỏ ra là người giỏi lý luận. Sức thuyết phục lớn nhất của ông không phải là lý luận mà là sự thật. Ông hỏi ông giám đốc Sở TNMT: “Anh có biết trong nội thành còn có khu dân cư nào không có thùng đựng rác và họ đã xử lý rác như thế nào?”.
Ông giám đốc lúng túng mãi không đáp được. Ông Thanh nói: “Sau cuộc họp này  anh nên chịu khó đến khu dân cư Mân Thái (huyện Sơn Trà) để biết về tình trạng này và mau chóng giải quyết cho bà con”.
Khi ông giám đốc Sở GDĐT viện dẫn Thông tư 17 của Bộ GDĐT  để trả lời khó khăn trong việc xử lý dạy thêm, ông Thanh nói “Anh không phải bộ trưởng. Vấn đề của anh là trả lời câu hỏi của Đà Nẵng. Thành phố có hay không có chuyện các giáo viên tiểu học lên lớp dạy chính khóa, nhưng không chịu truyền đạt hết kiến thức cho các cháu mà để dành cho dạy thêm”.
Hai là ông khuyến khích sự công khai minh bạch trong  mọi việc không sợ vì thế mà mất uy tín của mình cũng như của cấp ủy, ủy ban. Qua chất vấn về tình trạng mãi lộ của CSGT chưa ngăn chặn được, ông đề nghị lắp đặt camera giám sát các mối đường để loại bỏ ngay CSGT nào chặn xe giữa đường.
Về tình trạng các ngân hàng làm khó DN đòi lãi suất trên 15%, ông yêu cầu ông GĐ ngân hàng TP.Đà Nẵng ngay buổi chiều phiên họp công bố 10 ngân hàng còn thu lãi suất trên 15%.
Về tình trạng không ngăn chặn nổi tình trạng lấn chiếm lòng lề đường, ông kết luận: “Công khai tên các chủ tịch phường còn để lấn chiếm lòng lề đường, lần đầu kỷ luật cảnh cáo, nếu để tái phạm sẽ bị cách chức ngay”.
Ba là tôn trọng luật pháp, đồng thời đòi hỏi luật pháp phải đi sát cuộc sống đáp ứng đúng yêu cầu của cuộc sống, phục vụ lợi ích lâu dài của số đông người dân. Lâu nay Đà Nẵng có ý kiến khác về quy định nhập cư, theo quan điểm của ông Thanh và được HĐND TP.Đà Nẵng đồng tình thì phải giải quyết việc nhập cư sát thực tế. Chính sách đặt ra không phải để nói cho êm tai mà phải  thực hiện được, đi dần từ thấp lên cao không vấp váp.

Trong việc ngăn chặn tình trạng dạy thêm ở cấp tiểu học, ông Thanh đề nghị nếu thông tư của Bộ GDĐT  không đủ  thì HĐND TP.Đà Nẵng nên có quyết định của mình bổ sung những chỗ còn kẽ hở.
Ông còn đòi hỏi chính quyền phải bình đẳng với DN và người dân, khi kết luận vụ thành phố không giao đất cho Công ty Khải Hoàn Nguyên, ông nói: “Nếu tháng 12 mà chính quyền Đà Nẵng không giao đất thì CT Khải Hoàn Nguyên nên kiện ra tòa”. Làm sao để những bài học từ ông Nguyễn Bá Thanh có thể nhân ra cả nước? Đó là mong mỏi của nhân dân đối với những người lãnh đạo.
                                                                                                                Theo Tống Văn Công
                                                                                                                       Lao Động

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Thư mời họp mặt cựu Đội viên Liên Đội Đồng Tháp Mười


Nhân dịp cuối năm 2012, cũng là lúc một số các thầy cô của chúng ta bắt đầu khó đi lại, cũng là lúc cần ôn lại kỷ niệm hoạt động Liên Đội sôi nổi một thời. Nhân dịp thầy Nguyễn Quốc Thái (thầy phụ trách của Liên Đội Đồng Tháp Mười) sẽ vào thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 15 tháng 12, thể theo nguyện vọng của thầy là muốn được một lần gặp mặt đông đủ các học trò cũ mà thầy từng phụ trách, thân mời các anh chị, các bạn HSMN từng là đội viên thuộc Liên Đội Đồng Tháp Mười trường 11 Kiến An, Móng Cái, Trường Nguyễn Văn Bé tại Quế Lâm ... từ năm 1965 đến 1975, cùng bạn bè và gia đình, đến dự buổi họp mặt và gặp gỡ với thầy Nguyễn Quốc Thái vào lúc 10h ngày 16 tháng 12 năm 2012 (Chủ Nhật) tại nhà hàng ĐÔNG HỒ 2-3 số 16A đường Lê Hồng Phong (nối dài) P12 Q10 TP HCM. 
Kính nhờ các anh chị và các bạn khi nhận được tin này thì thông báo lại cho các anh chị và các bạn khác biết để cùng đến dự đông vui.
Nếu được, xin vui lòng đăng ký trước cho BTC có thể chủ động số lượng người để tiện bề tổ chức!
Chân thành cảm ơn
TM Ban Tổ chức:
Hồng Thị Minh Trí (Điện thoại: 0908628078)

Chương trình buổi gặp mặt tạm thông báo như sau:
Thời gian từ 10g-11g: Văn nghệ chào mừng ngày gặp mặt Hát múa tự do (trọng tâm là các bài truyền thống của liên đội và đội viên ngày ấy). 
11g-11g45:  Các cựu đội viên giao lưu với Thầy và với các cựu Ban Chỉ huy Liên Đội Đồng Tháp Mười trong chủ đề: "Ban chỉ huy Liên Đội ngày ấy và bây giờ"
11g45- 15 g: Tiệc trưa, tiếp tục giao lưu và hát Karaoke 
 sau 15g chia tay, Đội nào có nhu cầu giao lưu tiếp thì tự tổ chức.


Ban tổ chức đã đặt 200 cuốn lịch làm quà tặng!

Tìm người trong ảnh

Các Quế đừng càm ràm MF cứ đăng đi đăng lại cái ảnh này, nhưng vì theo yêu cầu của Quế Minh Trí, ban tổ chức của cuộc họp mặt Liên Đội Đồng Tháp Mười vào tháng 12 tới tại TP Hồ Chí Minh, MF phải chấp nhận chịu đòn:)

Tấm ảnh sau là ban chỉ huy liên đội Đồng Tháp Mười sau đại hội năm 1968.
   Hàng ngồi từ trái sang: Thầy phụ trách đội Nguyễn Quốc Thái; LĐP Võ Thị Kim Thanh; LĐP Lý Thị Huấn; UV BCHLĐ Hồng Thị Minh Trí; anh Việt Dân (nhà báo -Báo Thiếu niên Tiền phong- từ bên nước qua dự Đại hội. Hồi ấy MF nhớ mọi người nói anh là Bút Thép, nhưng bây giờ tìm trên mạng thấy không phải).
   Hàng đứng từ trái sang: UV BCHLĐ Sinh (họ gì và hiện ở đâu chưa biết); UV BCHLĐ Nguyễn Chí Thành; UV BCHLĐ (....); ủy viên BCHLĐ Bùi Lý; ủy viên BCHLĐ(....)
   Hàng đứng sau với lá cờ Đội: Liên đội trưởng Trần Quang Bửu.
Vậy có 2 UV BCHLĐ MF để tên trong (....) MF không nhớ là ai cả và kể cả Sinh và anh Việt Dân cũng chưa biết bây giờ đang ở đâu., vậy thông qua Blog nhờ các Quế cho biết (nếu được cả địa chỉ, số điện thoại thì tuyệt vời) để ban Tổ Chức tiện bề liên lạc và mời dự họp.
Xin trân trọng cảm ơn!

Ban chỉ huy Liên đội Đồng Tháp Mười năm 1968

Quang cảnh Chủ tịch Đoàn Đại hội Liên Đội Đồng Tháp Mười  năm học 1968-1969 được anh Việt Dân đem về đăng trên báo Thiếu nhiên Tiền Phong.
(Ảnh MF chụp lại từ "nhà kỷ niệm các trường học Việt Nam" tại dãy nhà của trường Võ Thị Sáu hồi đó, do trường Đại học Sư Phạm Quảng Tây thành lập. MF là cái con nhóc "núp" bên bình hoa, bạn bên cạnh là ai hổng nhận ra, không bít phải Chí Thành không?)

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Chúc mừng 20/11/2012

Tôi mới từ Hà Giang, xứ sở cùa mây mù và núi đá về. Xin gửi các ráo chút không khí trong lành của nghành GD vùng cao. "Muốn có trò giỏi, phải có thầy giỏi"- ông Nguyễn Bá Thanh nói thế  chưa ổn, "Muốn có trò tốt, phải có thầy tốt" nữa chứ nhỉ ? Cả XH đang kỳ vọng vào các ráo!


Một trường tiểu học khang trang, bọn tôi bắt gặp bên đường 
Vùng này chỉ toàn núi đá, chắc cả học sinh và thầy cô đều vất vả
Mây mù che phủ suốt ngày, lạnh và ẩm biết đâu lại
thích hợp với những giáo viên thích mơ màng?
Hoa tam giác mạch sẽ an ủi phần nào nỗi nhớ nhà của các thầy cô
Để có nước dùng quanh năm, nhà nước đã đầu tư
nhiều "hồ treo"trên núi. Trường tiểu học được hưởng phúc lợi này
Nụ cười hồn nhiên của HS phải chăng
chính là nguồn động viên đối với các thầy cô?


NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
KÍNH CHÚC CÁC THẦY, CÔ, MÁ CỦA CHÚNG TA - CỰU HSMN -  MẠNH KHỎE, HẠNH PHÚC !
CHÚC CÁC BẠN QUẾ GIÁO MẠNH GIỎI, YÊU NGƯỜI, YÊU NGHỀ VÀ LUÔN NHỚ CỘNG ĐỒNG QUẾ XƯA VÀ NAY!

Bó hoa, lẵng hoa - bình thường,
Quế đây xin tặng cả vườn hoa to.

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Thầy Lê Thái Phiên




              Trong 4 năm học tại Quế Lâm, người thầy gây ấn tượng mạnh mẽ nhất cho tôi là thầy Phiên – thầy dạy môn Sử lớp 6B và năm kế tiếp dạy môn Văn kiêm chủ nhiệm lớp 7A chúng tôi.
             Hồi đó chúng tôi rất thích học môn Sử chứ không như bọn trẻ bây giờ. Thầy Phiên (cũng như thầy Thu sau này ở trường HSMN Đông Triều) dạy Sử hay cực kỳ. Ấn tượng đầu tiên là khi thầy gọi bạn Lê Anh Dũng lên kiểm tra miệng nhưng bạn không thuộc bài, thầy bĩu môi:
             -Cậu là Lết Anh Dũng chứ Lê gì, làm xấu cả họ Lê.
           Ấn tượng tiếp theo là sự hào phóng ban phát điểm 0 của thầy. Kiểm tra miệng không thuộc bài – 0 điểm. Nói chuyện riêng trong lớp – 0 điểm. Quên đem sách hoặc vở - 0 điểm. Làm việc riêng trong giờ học – 0 điểm. Tôi bị xơi 1 điểm 0 khi nhắc bài cho bạn đang trả lời câu hỏi của thầy, vì hồi đó tôi nhỏ con nhất lớp nên luôn bị ngồi bàn đầu và vì hay quậy phá nên được vinh dự ngồi ngay trước bàn giáo viên.
             Dù không hề giữ chút xíu chức vụ nào trong lớp – kể cả cái chức tổ phó bèo bọt, mà cuối năm tôi lại được thầy nhờ tổng kết điểm giùm. Lúc tính gần xong, thầy hỏi:
    -Con được mấy phẩy?
    -Dạ, có hơn 7 phẩy thôi ạ.
    -Sao ít thế?
    -Dạ, vì có 1 điểm 0
    -Xóa đi!
Tôi mừng rỡ:
    -Xóa hết cho cả lớp nha thầy!
    -Đâu có được, chỉ mình con thôi.
Tôi tiu nghỉu. Như chợt nhớ ra, thầy hỏi:
   -Thằng Văn Dũng được mấy phẩy?
    Anh Văn Dũng này bị đúp từ lớp trên xuống lớp tôi hồi đầu năm. Lúc nào anh ta cũng lầm lì, ra vẻ người lớn, không tham gia quậy phá với chúng tôi. Anh ta học rất khá nên chúng tôi không hiểu tại sao anh bị đúp.
    -Dạ, được gần 9 phẩy ạ.
    -Cái gì? Sao lại cao thế?
    -Dạ, con không biết, con tính đúng mà.
    -Cho nó thêm 1 điểm 0!
            Tôi há hốc miệng chưa kịp hỏi lại thì thầy bỏ đi. Khi thầy đọc điểm trước lớp cũng không thấy thầy mắng tôi vì tội không nghe lời thầy.
           Sau vụ mua 150 con vịt con về nuôi, quan hệ thầy trò chúng tôi rất hữu hảo. Chúng tôi bán tín bán nghi vụ thầy cứ thu vở soạn văn về kiểm tra, chắc gì thầy đã đọc kỹ từng cuốn. Thế là cậu Thành bẹn (Xin lỗi hương hồn bạn) đã soạn bài “Đảng ta vĩ đại thật” theo cách của cậu ấy. Hôm trả vở, thầy gọi:
-Minh Thành, đứng lên!
Mặt cậu ấy tỉnh như ruồi. Thầy đọc bài soạn của cậu ấy cho cả lớp nghe:
-Đảng ta vĩ đại thật! Bác Hồ không nói láo. Đảng ta là một Đảng anh chị…
Cả lớp không nhịn được cười. Thầy mỉa mai:
-Đừng hòng qua được mắt tôi! Ngồi xuống. 0 điểm.
(Chắc các Quế còn nhớ ý nghĩa của 2 từ “anh chị” mà hồi đó chúng ta vẫn dùng như 1 tính từ?)
Còn rất nhiều kỷ niệm về thầy mà tôi không bao giờ quên. Chỉ tiếc là từ khi về nước (1971) đến nay tôi chưa được gặp lại thầy. Tôi chỉ luôn cầu mong cho thầy được dồi dào sức khỏe và hạnh phúc trong cuộc sống.
QMH.

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

TRÁI NGHỀ

          Học nghề  này , ra trường làm nghề khác là chuyện muôn đời ở huyện . Với các Ráo làm đúng nghề nhưng khác môn thì thật là dở khóc dở cười . Cách nay hơn chục năm ,  Ráo và đồng nghiệp đi dạy thỉnh giảng trường khác . Người may mắn dạy đúng môn , người thì ngoài môn của mình ra phải kèm theo môn khác . Học trò  thắc măc : cô ơi , sao cô dạy mỗi môn hóa còn thầy A . dạy cả hóa , sử , địa . Ráo nín cười trả lời  : cô học ĐHSP nên dạy một môn thôi , thầy A học ... " Tổng hợp " nên môn nào cũng dạy . Ráo  hỏi thầy A : làm sao em dạy sử địa ? Cứ sgk đọc cho chúng nó chép chị à ! He he .
         Không ngờ cũng có ngày Ráo cũng phải dạy trái môn .
        Chả là học sinh các TTGDTX không có học môn giáo dục công dân . Riêng trường Ráo học nhưng không tính vào điểm tổng kết nên học trò nó quậy tan nát giờ CD . Nhà trường đau đầu tìm cách tháo gỡ . Cuối cùng một sáng kiến đã ra đời : GVCN  dạy CD cho lớp mình luôn . Từ đó , không đứa học trò nào dám phá trong giờ CD nữa , nhưng với thầy cô thì thôi rồi ...
        Ráo kiêm luôn chức tổ trưởng GDCD , làm sao bây giờ ? À ha , đánh dây thép cho Ráo em  nhờ xin tất tật tài liệu về môn CD từ giáo án chi tiết đến bài kiểm tra 15 phút ...  . Xong đoạn tài liệu . Giờ đến đoạn đứng lớp . Trời , chả trách học trò nó quậy . CD mà dạy triết học ??? Cô nó còn chả biết nữa là .
           (Ngoài lề tí . Cậu cả nhà Ráo rớt lên rớt xuống môn triết . Chiến tranh nổ ra với 2 phe : dân sự và quân sự . Phe quân sự ( có 1 tên thôi ) chì chiết thằng con , kể lể nào là hồi ba học , môn triết là môn quan trọng lắm , thi điểm cao lắm ... vân vân và vân vân . Phe dân sự ( 3 tên chưa kể bạn bè ) quật lại : mấy ông là công cụ của chuyên chính vô sản nên phải học triết nhiều là đúng rồi . Đã thế còn ở nội trú không học thì làm cái gì . Tui cũng zậy à , có biết gì về môn triết đâu , may sao thi vừa đủ 5 . Đúng lúc đó , có cô bạn học đến chơi , nhìn thấy phe quân sự không tươi tỉnh lắm , mới hỏi có chuyện gì . Ráo kể lại , cô bạn làm luôn một câu : tớ nhớ là hồi đó bọn mình còn không thèm có cả tập ghi bài . Ráo ôm bụng cười  . Phe quân sự yếu thế bỏ đi một nước .)
            Giáo viên kêu trời kêu đất . Trường lại đau đầu suy nghĩ . Cuối cùng quyết định bỏ phần triết , chỉ dạy phần giáo dục ( đúng nghĩa đen ) . Nhưng đừng tưởng thế là dễ đâu . Khi chúng ta dạy con cháu về cách đối nhân xử thế theo ngôn ngữ bình dân thì dễ nói lắm , còn theo ngôn ngữ khoa học thì không biết thế nào mà lần . Vậy cứ giáo án xin được đọc cho học trò chép , khoảng 15 phút thì xong bài , giờ còn lại GVCN lại đem môn của mình ra dạy tiếp .  Kiểm tra thì cứ 1 câu định nghĩa cho 5 điểm , câu tình huống thì đứa nào ngoan cho điểm cao , đứa nào hư cho điểm thấp ( vì thầy cô có biết học trò làm thế là đúng hay sai  đâu ) .
           May sao , cuối cùng trường cũng nhận thấy sự bất hợp lý . Ráo chỉ phải dạy trái môn một học kỳ mà thôi .