Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

ĐƯỜNG VỀ

Anh em tôi mới họp lớp K4 từ Bình định về. Ban đầu là nhìn nhau sau mấy chục năm xa cách, tiếp đến là nhìn trời, nhìn biển...phần "nhìn nhau" các quế coi blog Trỗi, "nhìn trời", "nhìn biển" thì coi ở đây.

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Chuyện tình trong lâu đài số 14

     Chiếc máy bay giá rẻ EarsyJet đáp xuống Sân bay Toulouse giản dị, nàng chạy vào nhà vệ sinh tranh thủ thay cái áo nhàu nát vì ngủ vùi trên máy bay, trang điểm tí chút rồi chạy ra nhận hành lý, thấy chàng đang ngơ ngác kiếm tìm...
     Một giờ trên chiếc xe 2 cửa xinh xắn sơn màu xanh lá cây chạy từ Toulouse về, qua hết đường phố, đến thị trấn, rồi vòng về một đường làng lãng mạn, chàng nói, đây rồi, Pointis, làng anh!
     Chiếc cổng cao ngất tự động mở, òa, một sân cỏ xanh mướt đón chào, một cây tuyết tùng cao vút hùng vĩ, thân cây vạm vỡ khoảng vài vòng tay ôm, rền tiếng chim réo rắt. Chàng rằng đây là nhà ông bà, đến khi bố anh mất thì anh dọn về đây!
     Một tòa biệt thự cổ 3 tầng. Các bậc thềm đá tảng. Những tấm thảm hoa dài đài các. Tường hành lang trang trí điểm xuyết sang trọng bằng những bức hoành phi chàng đem về từ các xứ sở Indonesia, Lào, Ấn Độ, Campuchia...
(Mời xem tiếp trên trang Q.MF)
Cổng lâu đài

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Chuyện tình từ Tây sang Đông (kỳ 2)


      Nhưng năm sau, chàng trở lại, cùng hai người bạn, chàng hỏi nàng có rảnh đưa chàng và bạn đi thăm quan. Trên đường đến đây chàng bị tai nạn, đầu gối sưng to, nàng kiếm cho chàng đồ băng bó. Chàng bàn với các bạn đi xích lô, hai bạn kia là vợ chồng, họ đi một xe, còn chàng và nàng một xe, chàng cao lớn, chiếc xe xích lô chật chội, nàng ngại ngùng nép vào một bên, đột nhiên chàng bế xốc nàng lên đặt lên đầu gối chàng, bảo ngồi thế này cho gọn! Nàng bất ngờ quá, người Việt mình thì cũng tụt xuống rồi, nàng cố gắng gượng chèo chống với cách ngồi này, mỏi rũ cả người. Bạn chàng ngồi xe bên kia thích thú chụp ảnh lia lịa.

     Mấy ngày liền, chàng cứ đến quán ăn, rồi rủ nàng đi như thế, luôn luôn với những cử chỉ ấm nồng, dịu dàng, riết rồi con tim nàng thổn thức. Rồi thì một ngày trên thuyền rồng, giữa bạn bè, giữa trời rộng bao la ...

     (Còn nữa)

     (Xin mời xem tiếp và các kỳ tiếp theo trong trang Q.MF)

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Chuyện tình từ Tây sang Đông (kỳ 1)



Phóng tác (hay là truyn, hay là truyn ngn) ca Quế Mafia


Thường thì MF chộ chi viết nấy, hình như người ta gọi là ký, nhưng lần này ám ảnh bởi cái lâu đài cổ nhà bạn quá, làm MF liên tưởng đến những cuốn tiểu thuyết phương Tây thời Quế hay đọc, tỷ dụ như Jen-E-Rơ, Ba chàng Ngự Lâm pháo thủ, Trà hoa nữ ... Lại thêm ngày ngày được một mình yên tĩnh ngồi làm việc tại khu vườn thơ mộng rất Pháp này, MF tưởng tượng ra đủ thứ chuyện. Thế là MF không muốn làm chủ thể chuyện nữa, mà đứng ngoài lề để tiện bề ... phóng tác, thế là những câu chuyện nửa hư nửa thực sau đây hình thành tại khu vườn ở làng Pointis. Nên nhớ là đã phóng còn tác nữa, cho nên các Quế đừng có mà tưởng tượng đây là chuyện của MF, mặc dù các cảnh đều có thật, sự kiện đều có thật. viết dựa trên cái có thật bao giờ cũng dễ hơn nói láo mừ! MF thiếu kinh nghiệm tình trường, viết có gì không phải nhờ các Quế và các đại ca đại tỉ Trỗi sửa chữa!


Chuyện tình từ Tây sang Đông

... Năm ấy, gia đình nàng sở hữu một nhà hàng, nhà hàng kế ngay bên khách sạn Blue Space xinh đẹp, nên khách nước ngoài thường lui tới. Nàng đang ôn luyện tiếng Anh chuẩn bị đi học nước ngoài nên hay ngồi ở nhà hàng vừa học vừa giúp mẹ tiếp khách. Hôm đó nàng ngồi nhìn ra cổng, thấy có một người khách tóc bạch kim, áo khoác đỏ đi ngang qua, theo phản xạ của một nhân viên nhà hàng, nàng nhớn nhác chuẩn bị mời chào. Nhưng người ấy đi thẳng. Chiều tối lại, chính người này bước vào nhà hàng. Vẻ mặt lạnh lùng, hơi khắc khổ, đăm chiêu. Khi cười, dường như chỉ đôi mắt xanh lam là ánh lên sáng ngời, còn đôi môi chỉ hé lên rồi mím nhanh lại. Nàng chào hỏi, biết chàng từ Pháp tới. Nàng hỏi người vùng nào, miền Nam, ồ, có gần Provence không? Gần. Nàng nói thời nhỏ đọc từ sách vở, nàng mê xứ này lắm, nó lãng mạn in sâu vào tâm trí nàng, có bài hát nàng từng nghe đâu đó: “còn nhớ đến quê hương xa xôi, miền Provence tiếng hát bên nôi...” nàng hát thử coi chàng biết bản nhạc này không, nói không! Rồi chàng lấy giấy vẽ ra cái bản đồ nước Pháp như củ khoai tây, chỉ cho nàng, kể rằng chàng ở trong một thị trấn nhỏ ở bên triền dãy núi Pyrenees. Đây là lần thứ hai đến Việt Nam. Miên man chuyện trò, rồi chàng xin địa chỉ liên lạc. Mọi chuyện chỉ rất thường tình như biết bao khách hàng khác ở quán này. 

Tòa lâu đài bí ẩn, nguyên mẫu của truyện

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Đường lên đỉnh núi Pyrenees (Tây Ban Nha và Luchon)

Sông Garonne
MF đang miên man với những cảm nghĩ bao gồm sự kiêu hãnh được đặt chân đến miền núi non hiểm trở (mà trước kia chỉ đọc mà thèm trên tạp chí “National Geography” mà thôi) thì hắn hô: đi! Sau một chặng đường hiểm trở: “Đây là Tây Ban Nha!” Hức, hóa ra chạy trên dãy Pyreness này là chạy qua cả 2 nước Pháp và Tây Ban Nha! Nhìn thấy bảng báo hiệu bắt đầu Tây Ban Nha bằng tiếng Pháp, nhưng mà hắn chạy như bão núi làm MF không chụp được hình. Thế rồi những dãy nhà xinh đẹp nhưng cũ kỹ như không thể cũ hơn được nữa, vắt vẻo bên những sườn núi, nơi sông Garonne cứ mềm mại chảy qua, con sông này nhỏ là thế, khí hậu vùng này khô là thế, mà không hiểu sao nó cứ xanh biếc chạy qua các triền núi, các làng quê hai xứ sở “Y Pha Nho” và “Phú Lang Sa” và ... như không bao giờ thiếu nước. 


Lãnh địa của Tây Ban Nha trên dãy Pyrenees

Biên giới giữa Pháp và Tây Ban Nha

Nhà thờ từ thế kỷ XI

Mặt tiền phố
 
Mặt hậu phố
   
Phố núi vùng Val d'Aran của Tây Ban Nha
 
Quán xá phố núi

Tháp chuông nhà thờ và mái ngói đã mười thế kỷ.
  
Cảnh trí nhà phố núi phía vùng Val d'Aran của Tây Ban Nha

Biểu tượng cổ của Đạo Ki Tô

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

Đường lên đỉnh núi Pyrenees

Anh bạn của MF tranh thủ một buổi chiều trời đẹp của ngày có thời gian sáng dài nhất trong năm (ngày 20 tháng 6) để trưng với MF đặc sản núi non của quê hương hắn. Hắn có một cái siêu mô tô Yamaha, hắn nói trời đẹp chạy mô tô đã hơn. Quả là ...đã, hic. Hắn trang bị cho MF bằng mũ áo của hắn, nổ máy bình bình rồi hô MF trèo lên. Xe mới chạy băng qua các cánh đồng mùa màng mà mượt với những đàn chim bay lượn thì MF còn thích thú chụp ảnh. Nhưng khi hắn bắt đầu tăng tốc thì chỉ có núp vào sau lưng hắn, tay nắm chặt quai mũ bảo hiểm, 80km/h, 100km/h, 120km/h...rồi 140km/h. hic. Trườn lên dãy Pyrenees xanh tươi, hắn nói rằng không hiểu sao năm nay núi rừng xanh hơn các năm trước. 



Núi non thì đâu cũng thế, nhưng cảm giác thật lạ lùng. Dãy Pyrenees hùng vĩ được điểm tô bằng dòng sông Garonne (tiếng Tây Ban Nha là Garona) dài và xinh đẹp chạy vắt vẻo từ Tây Ban Nha sang Pháp, về theo triền các chân núi tạo nên những khúc uốn lượn đẹp mê hồn. Thấy sông nhỏ, có những đoạn róc rách qua đá nhảy, MF hỏi: suối à? Hức, Garonne đóo chớ! Cảm giác lạ có lẽ còn do cách chạy xe của tay chơi này, hắn vòng vèo qua các đoạn đèo, xe nghiêng sát mặt đường 45-50o, tốc độ không giảm, như các tay đua, hic hic, MF chỉ còn biết thí mạng cho hắn, tay bấu chặt hắn như mèo ngồi xe đạp. Hắn nghiêng bên này, MF nghiêng bên kia (để cân bằng mừ, sợ cái xe nó đổ!) Hắn lại còn hất hàm lên đỉnh núi này, đỉnh núi kia bảo MF chụp hình đi! Rốt cục thì hắn cũng dừng ở một trạm đỗ chênh vênh có tầm nhìn rất đẹp để MF nhìn xuống thung lũng và chụp hình. 
Khúc cua thí dụ



MF chinh phục Pyrenees!

Dãy núi này lừng danh không chỉ sự hùng vĩ, có tuyết đọng trên đỉnh quanh năm, mà còn có hệ động vật và thực vật rất phong phú, dọc đường vô số các loài hoa lạ đua nở, MF thèm được dừng lại chụp ảnh mà hổng dám hé môi, chỉ sợ hắn dừng xe đột ngột lỡ có bề chi... thôi nhịn. Cũng vì cái tội chạy xe như vậy, mà hắn lại còn chủ quan không kéo kính bảo hiểm, một con ong phóng vèo qua, vì không có cơ hội bay nhanh hơn xe của hắn, nên ong ta đành phải đáp vào mũi hắn, chích một phát làm mặt hắn sưng vù đến cả ngày hôm sau (MF phải luôn an ủi: vưỡn đẹp giai mừ!). Những chặng đường này là nơi tập luyện của các vận động viên xe đạp đua. Cứ lâu lâu lại gặp một nhóm hoặc một người ẽo ượt trèo đèo, vượt dốc. Kể cũng giỏi, đèo dốc ớn là thế mà họ vượt được hết, mà chẳng phải chỉ có người trẻ, có cả những người đứng tuổi, chắc là chỉ tập luyện sức khỏe và để cho đỡ nhớ một thời oanh liệt. 
(Còn nữa)

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Q.MF chu du Saint Gaudens (ảnh quán hàng người Việt trong hội chợ quê)

Quán hàng của Kiệt, gốc người miền Tây tại hội chợ quê thứ Năm hàng tuần ở Saint Gaudens

Q.MF chu du Saint Gaudens (ảnh)

MF và Jean Francois chụp ảnh với Carole (http://www.caroledelga.com/)Tiến sỹ Pierre Isard, Tỉnh trưởng miền Haute Garonne (http://fr.wikipedia.org/wiki/Pierre_Izard_%28personnalit%C3%A9_politique%29)

Q.MF chu du Saint Gaudens


Có cái vé thưởng của Vietnam airline (hic, mặc dù vẫn phải trả thuế cao trên trời và các chặng nội địa), MF quyết định thực hiện một cuộc độc hành chu du về một miền quê nước Pháp, về thăm một miền quê có bạn MF sống ở đó, thế là ra đi. Đến nơi, được bạn đón về phố chơi (vì bạn MF đang bận việc ở văn phòng), mà lại đúng ngày thị trấn đang có hội chợ hàng tuần, bạn thả cho MF lang thang vì biết tính Quế mình vốn thế.
Xin mời vô đọc ở trang của Q.MF (www.quemafia.blogspot.com).

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

CỘT CỜ LŨNG CÚ .


Cột cờ Lũng Cú nhìn gần .

Cột cờ Lũng Cú nhìn từ xa .

Cột cờ Lũng Cú nằm trên đỉnh Lũng Cú có độ cao khoảng 1.700m so với mực nước biển. Đây là một điểm nhỏ trên đoạn đườngbiên giới Việt Nam-Trung Quốc. Nếu mô phỏng một cách tương đối hình dạng đường biên giới Việt Nam-Trung Quốc thành một chóp nón thì hai điểm thấp nhất theo kinh độ là Tây Trang, Điện Biên và Sa Vĩ, Móng Cái, còn Lũng Cú là đỉnh của chóp nón này cũng là điểm cao nhất của cực Bắc Việt Nam.
Cảnh quan dưới chân cột cờ là núi non trùng điệp xen kẽ bởi những khoảnh ruộng bậc thang tạo nên một vẻ đẹp rất hoang dã, đặc trưng của vùng Tây Bắc địa đầu của Việt Nam
Cột cờ Lũng Cú được xây dựng đầu tiên từ thời Lý Thường Kiệt và ban đầu chỉ làm bằng cây sa mộc. Cột được xây dựng lại từ thờiPháp thuộc, năm 1887. Những năm sau đó như 1992, 2000 và đặc biệt năm 2002 cột cờ tiếp tục được trùng tu hoặc xây dựng lại nhiều lần với kích thước, quy mô lớn dần theo thời gian, trong đó năm 2002 cột cờ được dựng với độ cao khoảng 20m, chân và bệ cột có hình lục lăng và dưới chân cột là 6 phù điêu họa tiết bề mặt trống đồng Đông Sơn. Trên đỉnh cột là cán cờ cao 9m cắm quốc kỳ Việt Nam có có chiều dài 9m, chiều rộng 6m và tổng diện tích rộng 54m2, tượng trưng cho 54 dân tộc cùng chung sống trên đất nước Việt Nam
Được sự đồng ý của Thủ tướng Chính phủ, Ủy ban Nhân dân tỉnh Hà Giang đã có văn bản chỉ đạo Ủy ban Nhân dân huyện Đồng Văn tiến hành tháo dỡ cột cờ Lũng Cú cũ và tiến hành trùng tu, tôn tạo và xây dựng mới. Theo thiết kế cột cờ mới được xây dựng với chiều cao 33,15m (hơn cột cờ cũ 10m) trong đó phần chân cột cao 20,25m, đường kính ngoài thân cột rộng 3,8m. Kiểu dáng bát giác của cột cờ khá gần với kiểu cột cờ Hà Nội. Chân, bệ cột cờ có 8 mặt phù điêu bằng đá xanh mô phỏng hoa văn mặt của trống đồng Đông Sơn và những họa tiết minh họa các giai đoạn qua từng thời kỳ lịch sử của đất nước, cũng như con người, tập quán của các dân tộc ở Hà Giang.Thân cột cờ có cầu thang bộ đi lên đỉnh. Trên đỉnh cột là quốc kỳ Việt Nam với cán cờ cao 12,9m và lá cờ, cũng tương tự như những lá cờ sử dụng trước đó, có diện tích 54m2
Đường lên đỉnh núi có cột cờ cũng được xây dựng lại với 283 bậc đá lên theo lối cũ và đồng thời xây một lối đi mới cũng có số lượng bậc là 283 đi xuống. Dưới chân cột là nhà lưu niệm trưng bày các dụng cụ lao động, trang phục, sản phẩm văn hóa của các dân tộc Hà Giang.
Với khoảng 20,8 tỷ đồng trong đó vốn ngân sách Nhà nước 3 tỷ đồng, vốn tài trợ của Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công thương Việt Nam 15 tỷ đồng và Công ty Cổ phần Đầu tư Hạ tầng Kinh doanh đô thị Hà Nội 6,9 tỷ đồng, cột cờ mới đã được xây dựng trong 7 tháng, và khánh thành vào ngày 25 tháng 9 năm 2010. Vào thời điểm khánh thành cột cờ, lá cờ trên đỉnh cột được lắp trong cán cờ làm bằng nguyên một thân cây gỗ pơ mu cao gần 13m.
Trong lễ khánh thành cột cờ mới, Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang Hoàng Minh Nhất phát biểu: "Việc trùng tu, nâng cấp cột cờ Lũng Cú lần này nhằm khẳng định vị thế của đất nước, chủ quyền của Tổ quốc và tôn vinh tinh thần yêu nước, anh dũng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc của đồng bào, chiến sĩ nơi đây."

Trạm bảo vệ cờ Lũng Cú
Đồn biên phòng Lũng Cú nằm dưới chân núi, cách cột cờ khoảng 12km, có nhiệm vụ chính bảo vệ 25,5km đường biên giới Lũng Cú giáp Trung Quốc. Tương truyền tại địa điểm dựng đồn biên phòng này, từ thời Tây Sơn sau khi đại thắng quân xâm lược phương Bắc, hoàng đế Quang Trung đã cho đặt một chiếc trống đồng rất lớn và cứ mỗi canh giờ trống lại được gióng lên ba hồi vang xa như để khẳng định chủ quyền đất nước. Chính vì thế, Lũng Cú khi đọc chệch âm sang âm tiếng H'Mông là Long Cổ, tức trống của vua, và người H'Mông tại nơi đây hầu như đều biết đánh trống đồng. Rất có thể cũng vì một trong những lý do nói trên mà nhà nước Việt Nam khi xây dựng cột cờ đã đặt phù điêu trống đồng Đông Sơn dưới chân cột
Hiện nay tại đồn biên phòng Lũng Cú có một trạm chuyên làm nhiệm vụ bảo vệ lá cờ trên Cột cờ Lũng Cú này và hầu như cứ khoảng 1 tuần hoặc lâu nhất là 10 ngày cờ lại phải được thay mới, do sức gió trên đỉnh Lũng Cú rất mạnh khiến cờ dễ hư hỏng. Theo cán bộ của trạm, lúc nào trong trạm cũng có hàng chục lá cờ lớn cỡ 54m2 để dự phòng

Con chim này chụp ở Tuần Giáo trên đường đi Điện Biên, bạn Quế gọi là chim phượng hoàng, chẳng biết có đúng không? Thấy các Quế trưng chim cũng xin góp, không phải thợ ảnh chuyên nghiệp, Quế chịu khó đau mắt nhé!

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

QUÁI ĐIỂU

Sau khi chén mấy con cá bự
nó lượn một vòng quanh hồ, rồi đáp lên ngọn cây



Nó mổ lia lịa vào "kỷ niệm tuổi học trò" của các Quế (tức mấy chùm phượng vĩ ấy)
rồi nuốt chửng!!! Thế ra tên này chén cá xong, mần tiếp món salat! Quá sành điệu!

Còn đây là giống chim có tên Quế Lâm bán ở SaPa. Khi đặt chúng cạnh nhau, thằng này thò đầu qua hỏi thăm đồng bọn, lập tức nghe "choé" một tiếng, bay ngay một mảng lông đầu. Dân Quế mừ!


* Hè rồi, zui zẻ đi. Tụi "học trò" này rất quậy nên mới thành "quái điểu"!