Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

BẠN HỌC MIỀN NAM CỦA TÔI



Khoảng tháng 7 năm 1975,cùng với sự hứng khởi của cả dân tộc,chúng tôi được đưa lên những chiếc xe tải hăm hở về lại quê hương.Trước đó có bạn không chờ nỗi đã lén về quê và sau đó trở ra mang theo những chiếc allbum có cô gái mắt nhấp nháy,áo thun giặt phơi khô ngay,chiếc cassette với “những đồi hoa sim” mê hoặc…


Miền nam với chúng tôi lúc ấy thật gần mà xa,đầy mơ ước…nhưng cũng nhiều cảnh giác như cách tuyên truyền “viên kẹo bọc đường” rất ngại ngần.Thật ra chúng tôi chỉ là những chú bé quê được ra Bắc rồi sống co cụm trong các trương HSMN nên hiểu về đời sống đô thị không là bao.Dù khó khăn của chiến tranh nhưng chúng tôi được đào tạo khá căn bản;đó là lẽ sống ,nghị lực ,lòng trung thực và nhất là kiến thức văn hóa ,dẫu có nặng lý thuyết  thiếu sáng tạo.Tôi nhớ mãi câu nói của thầy giáo dạy vật lý,rằng các em phải học thật giỏi để sau này về xây dựng lại miền Nam ,đối chọi với những người được Mỹ đào tạo từ Âu Mỹ trở về.Ôi,thầy đã quá lo xa cho một tương lai đến sớm với chúng tôi!


Sau những ngày gặp lại gia đình mừng vui khôn xiết,chúng tôi mới đối diện một thực tế là tiếp tục học như thế nào? Xã hội đảo lộn,thành phố chật chội với dãy người cứu đói cứ dài ra.Chính quyền vận động đưa bớt dân về quê để khai hoang phục hoá,tìm mọi cách khuyến dụ dân đi kinh tế mới.Những người không ở trong các cơ quan nhà nước ,HTX …không có tiêu chuẩn mua gạo thì quá cực khổ khi bám trụ ở thành phố .Bọn HSMN chỉ có bạn nào có gia đình cán bộ ở thành phố thì làm chế độ được và tiếp tục đi học bình thường.Bạn nào về quê thì phần lớn bỏ học và xin vào ngành công an vì lý lịch tốt.Một số rất ít ,thường đang học cấp 3 thì ráng theo học các trường ở thị trấn hoặc thành phố lớn.Tôi được gởi theo học một trường cấp 2 &3 Thai Phiên , ngoại ô thành phố Đà nẵng.


Trường nằm ở phía Bắc thành phố ,mới được xây dựng gồm 2 dãy nhà hai tầng khá đơn sơ,sân trường nền đất không một bóng cây.Dấu ấn thành phố mới chỉ hiện diện trên các trục lộ chính.Lùi vào phía trong một chút là làng quê nông thôn với những luỹ tre bao quanh quen thuộc,những ruộng sắn bên vườn khoai xanh mơn mởn.Những đụn cát trắng với gai xương rồng ẩn hiện khắp nơi,kế đó đột ngột hẫng xuống những ao nước tưới thuốc lá váng phèn.Các bạn học sinh khá thân thiện ,thường lội bộ đi học ,có cảm giác phảng phất nỗi buồn lo toan cuộc sống cần lao .


Tôi loay hoay chọn bộ quần áo đồng phục xanh trắng vừa may cho ngày nhập học.Nâng lên hạ xuống chiếc quần ống loe ,mốt thịnh hành bấy giờ,tôi đành tặc lưỡi xếp cất vì ngại cho là “lai căng mất gốc”.Mặc lại chiếc quần ống hẹp hai màu, trên màu kem gốc dưới chuyển sang xanh từ ngoài Bắc mang về,tôi chạy vội đến trường.Trời vừa dứt cơn mưa ,trường náo nhiệt cảnh học sinh tay bắt mặt mừng sau những ngày biến động chính trị vừa qua.Tôi vừa ghé ngồi vào đầu bàn dãy cuối thì một học sinh dáng gầy đứng lên bắt bài hát tập thể.Cả lớp gào lên hết bài này sang bài khác nhạc cách mạng.Tôi ngạc nhiên sao họ biết nhiều bài thế , từ Trường sơn Đông Tây đến Tiếng chày cắt cùm cum…đều hát tuốt.Hoá ra mấy tháng hè vừa qua, gần như ai cũng cuốn theo phong trào sinh hoạt của thanh niên địa phương.Trống điểm từng tiếng thong thả ,cô giáo chủ nhiệm vào lớp.Cô mặc một chiếc áo dài cũng màu trắng như nữ sinh nhưng phân biệt bằng cách thêu thêm các bông hoa trên hai tà thật đẹp và quý phái.Lần đầu tiên tôi thấy những chiếc áo dài trắng nữ sinh trong trường sao dịu dàng đến thế.Sau khi giới thiệu vể mình ,cô yêu cầu lớp bầu ban cán sự lớp,rồi cô rời lớp lên phòng giáo viên.Tôi ngạc nhiên thấy lớp tự quản,bầu bán rất dân chủ .Có vài liên danh đề cử và tự ứng cử.Các vị được đề cử ,nhảy lên bảng tự giới thiệu về mình và phản biện thật hăng hái.Tôi lạ lẫm ,thấy họ mạnh mẽ và khá tự tin hùng biện .Cuối cùng thì kết quả bầu lớp trưởng nghiêng về yếu tố thân miền Bắc,trúng bạn Sự khá ôn hoà,có ba tập kết vừa về,anh em làm nghề biển tương đối khá giả.Các lớp phó dễ thông qua ,cô giáo chấp nhận ban cán sự lớp nhanh chóng.


Do đã học lớp 9 chuyên toán từ ngoài Bắc nên chương trình lớp 11 ban toán với tôi khá nhẹ nhàng.Đối với môn văn các bạn khá lúng túng về các thể văn nghị luận trong đó thịnh hành lối văn chứng minh bằng văn học ,bất cứ dẫn chứng nào cũng lôi ra một câu thơ mà thường là của Tố Hữu nhét vào.Các môn tự nhiên ,nhất là toán lý ,các bạn học khá tốt.Tôi thích nhất là được xem các quyển bài tập toán của nhiều tác giả khác nhau ,như Ban GS Toán hoặc Giáo sư Trường Thi …tức nhiều bộ giáo khoa cho một chương trình của Bộ giáo dục.Nhiều bài toán giải theo dạng quỹ tích ,kết quả động,có đáp số mở khá thu hút khả năng sáng tạo của học sinh.Từ chỗ thiếu sách tham khảo ,tôi tìm cách mò đến nhà nhiều bạn để mượn sách xem tại chỗ vì có nguyên tắc của học sinh là không cho mượn đem về nhà.Ngạc nhiên hơn là trong miền Nam đã áp dụng kết quả một số bài toán học để giải thích về vật lý khá lạ.Từ chỗ mang tư tưởng cải tạo họ,tôi bị họ chinh phục với nỗ lực học hỏi và mạnh dạn trao đổi ,phản biện tại lớp.Có nhiều bạn nghiên cứu được một công thức toán lý mới,đến lớp tìm cách lên bảng để trao đổi hoạc khè mọi người ngay.


Thời kỳ đầu năm học,gần như chiều nào các bạn cũng đến trường để sinh hoạt lúc thì của Đoàn lúc thì của Hội thanh niên.Hết hát múa tập thể lại học chính trị rồi biểu dương lưc lượng ngoài đường phố vào các ngày lễ.Không khí sôi sục trong trường lôi cuốn mọi người nhất là các bạn có xuất thân gia đình nghèo khó.Một số bạn gái không bao giờ đi sinh hoạt ,bị nhắc nhở nhưng các bạn nại gia đình không cho đi.Đó thường các gia đình trí thức ,họ không muốn con lao vào các phong trào bột phát nhất thời ảnh hưởng việc học tập.Sau này mới thấy sự kiên định của họ là đúng.Một số bạn ở miền Nam có liên quan đến cách mạng ,là đoàn viện hoặc có bà con ở miền Bắc thì rập khuôn cách ăn mặc ,giày dép như một cán bộ nằm vùng.Số này được mọi người gọi là “cách mạng 30/4” .Một số lỡ cương lên sau này không quay lại như cũ được nên mất một thời gian dài khá  trầm  cảm vì thiên hướng mặc đẹp không chịu ngủ yên.Nghĩ cũng tội cho các bạn ấy,bị tuyên truyền một chiều hoặc khuyến khích ăn mặc rất cực đoan nên áp dụng  máy móc theo mấy cán bộ trên núi xuống.Thanh niên thích thần tượng cái mới mà thuở ban đầu cách mạng thật hấp dẫn không ai cưỡng nỗi.Đó là những nạn nhân trong trắng ngây thơ ,không phải đầu tiên của một thời mơ mộng . Lúc này trường cứ yêu cầu kê khai lý lịch liên miên ,tự nhiên có sự phân hoá thành phần gia đình.Hết học kỳ I ,một bạn gái sức học không triển vọng ,có gia đình tham gia chính quyền cũ xin nghĩ học .Một vài bạn khác tìm việc làm ở các tổ hợp hoặc chuyển nhà đi miền Nam hay đi kinh tế mới.Nhiều bạn thích thú với lý lịch khai Dân nghèo thành thị vì được xã hội thổi lên trên trời xanh .Càng về cuối năm học sinh hoạt ngoài giờ ít hơn và sự khó khăn trong mưu sinh của gia đình làm các bạn bớt dần hăng hái.Nhiều gia đình khó khăn hơn và thấy mình không thay đổi là bao với sự khốn khó trước đó nhưng lúc này ai cũng vậy nên không có sự so bì nhiều lắm.
HHP  

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

NGÀY MAI VƯỢT VŨ MÔN.



Chúc các Quế con ngày mai bước vào phòng thi bình tĩnh , tự tin , gặp nhiều may mắn , đạt điểm thi cao nhất .

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Hiện tượng trên bầu trời Campuchia

Sau chuyến đi Campuchia vừa rồi, nhiều chiện để tám, nhưng về rùi bận túi bui lồng đèn. Chiện đền đài ở Campuchia thì cũng không định viết nữa, vì mọi người sẽ nói "bít rùi, khổ lém...", mặc dù đợt ni MF quyết tâm mở mắt cho lũ đệ tử về một quần thể kỳ quan của người Khơ-Me, nhưng mà chính MF cũng mở mắt, bởi bi giờ mới có cơ hội săm soi đền Ta Prohm (theo một thầy giáo ĐH Angkor Khemera thì đây là trường học cổ nhất của Campuchia, trường được xây dưng và thành lập vào đế chế đệ nhị Angkor) and Phnom Bakheng (hic, leo mệt nghỉ, đến đỉnh thì một cơn lốc mù mịt cả một vùng trời Siêm Riệp, MF cứ phải bám vào đền để khỏi bị hất tung lên! MF trêu tụi đệ tử: Các APSARA đang xuống chào đón cô trò mình đó nha!). Hơi ngỡ ngàng là lên tới đỉnh đền thì bắt gặp nền văn minh thung lũng sông Ấn: Linga và Yoni, biểu tượng của sự hủy diệt và tái sinh của vũ trụ, như các đền Chăm ở Việt Nam, khác với các đền đài lớn đã Phật giáo hóa trong quần thể đền đài này. Đoàn MF không định chờ hoàng hôn để chụp ảnh hoàng hôn Angkor, nơi nổi tiếng nhất để làm việc này!Nhưng muốn chụp cũng không được vì thời tiết bất thường. Vậy mà khi thầy trò MF đi xuống, thấy thiện hạ nườm nượp kéo nhau lên, đông ngoài sức tưởng tượng, mà hình như đa số là người Trung Quốc mới lạ!
Có điều, chiện MF muốn nói ở đây là: sau khi xong hội thảo ở Campot và thăm quan Siêm Riệp, trên đường về Phnompenh, đang trên xe nhìn lên bầu trời, vào lúc khoảng 11h20, thấy hiện tượng mặt trời có quầng hơi lạ, bảo xe dừng lại, chụp mấy cái hình. Chụp xong nhìn vô hình lại thấy lạ hơn, MF post lên đây cho mọi người xem và bình loạn. Nhờ mọi người giải thích giùm, nhất là các Quế và các anh Trỗi am hiểu về thiên văn địa lý!

Chụp từ Nikon (không trực diện)

Chụp từ Nikon (không trực diện)2

Chụp từ Nikon (không trực diện)3

Chụp từ Nikon (không trực diện)4

Chụp từ Iphone (trực diện)

Chụp từ Iphone (trực diện)2


Chụp từ  Nokia (trực diện)

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

GỞI VŨ ĐOÀN QUẾ

Chắc Ráo em sẽ thích điệu múa của các cô gái Hmông này. Chúc các Quế ráo một mùa hè dzui dzẻ.Tui mới đi Sapa về.





Bác và HSMN

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

HÈ ĐÃ VỀ .




Hè về , sung sướng nhất là các RÁO , rùi đến lũ trẻ con . Buồn nhất là Quế ông , Quế bà phải ở nhà giữ đám Quế cháu nghịch rách giời rơi xuống . Thôi thì mở nhạc nghe cho cả nhà cùng zui .

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

Hãy cứ là Quế thôi!

Quế là ai?
Quế là chúng ta.
Đảng của ai?
Đảng của cha mẹ ta, và của cả chúng ta.

Thời gian trôi qua, Quế "ca".
"Ca" vào ai? Vào cha mẹ ta, "ca" vào chúng ta.
Lịch sự nói "ca",
Thật ra là chưởi,
Chưởi chính ta và cha mẹ ta.

Vì sao ư?
Chúng ta bàng quan, chúng ta cầu an.
Chúng ta chỉ "ca" và chúng ta "than".

Thôi, Quế xin can.
Hãy là Quế thôi!
Làm "chính trị gia" dễ "phan"...
Ừ, thì Quế "cầu an",
Nhưng bạn ơi, bạn có hơn Quế không?
Chúng ta cùng chung phận:
Phận hèn - chỉ có "than".

Hãy cứ là Quế thôi!
Để yêu đời, dù không phải lúc nào Đời cũng đẹp!
Loài người ngày càng đông,
Cửa "Thiên đường" chật hẹp.

Hãy cứ là Quế thôi!
Mỗi ngày qua cố kiếm một niềm vui,
Thế cũng hạnh phúc rồi!

Hãy cứ là Quế thôi!

EM VỀ

 

       
                                                       Pho to:VNĐBSCL

Em về
Cô dâu chối xứ người
Kênh rạch nước dềnh lên
Sưng mọng
Xót xa
Chụp vội xuống lồng trời đùng đục
Gió miên man
Lũ chuồn chuồn
Nép nhìn tao tác
Mắt vô hồn
Cầu vồng cuối đồng xa

Đắng quặn lòng
Trong veo nước mắt lúa
Căng lồng ngực
Nết hiền khô
Anh lặng ngồi
Kìm bước vồ của hổ
Rồi chướng xôn xao
Nước dâng mùa no ấm
Xuống đi em
Bước nhẹ nhàng
Ghe ngoắc lưng ong

Sen cuối mùa
Búp bé lại cố vươn
Lá vặn tai hồ
Lắng nghe tim đất
Cọc chông   chênh
Neo giữ giữa đời
Bến hẹp trần gian...

5/2012
HHP

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

Hoa mừng

http://www.hue.vnn.vn/dataimages/201205/original/images693359_1.jpg

Hum qua Quế phụ huynh nhận huy hiệu 70 năm tuổi Đảng (đáng lẽ nhận từ đợt 3-2 mà tỉnh họ ... quên!), về ngắm ngía hoài rùi phán: ngày mai sinh nhật Bác, con làm mâm cơm, cả nhà tưởng nhớ Bác! Hum nay MF đi chợ, lượn lui lượn tới không bít mua chi, vì làm nhiều thì rồi bỏ đó, lãng phí, Bác về trị cho là cái chắc! Cuối cùng nghĩ ra: Mua 2 giỏ hoa (quên hỏi tên hoa gì, hic), ngó rất dễ thương, vừa chưng mừng sinh nhật Bác vừa mừng phụ huynh nhận huy hiệu!  Nghe trình bày sự thể trong bữa cơm, mặt cụ rạng rỡ sáng ngời!
Q.MF


Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

NGÀY MAI 19 THÁNG 5

Đây là lời tiên tri của Bác( cuốn sử viết năm 41 nhân định năm 45 VN độc lập)



Thư Bác gửi đ/c Trần Đăng Ninh( phải),nay được coi như "tổ"của "cơ chế khoán".



Bó hoa huệ sau lưng chú cảnh vệ bên trái, là của đoàn Quế lão kính viếng.


Mùa này bằng lăng nở tím Bờ Hồ

Hè về

Chút duyên Tháp rùa



Cầu Thê Húc về đêm

Thủy tọa.Kem hồi này còn ngon hơn trước.
Bánh chăng?? Đây là mô hình viên gạch Bác dùng sưởi ấm
tại số 9, ngõ Công Poăng Pari.
Hóa ra dân Tây ngày xưa làm hẳn loại gạch chuyên dùng để sưởi.

* Tôi vừa đi thăm lăng Bác cùng đoàn Trường Bé.Có chút tư liệu hay với cảnh đẹp Bờ Hồ, xin chia sẻ cùng các Quế.
HN mùa này oi, nóng khủng khiếp.Thú thật tôi chỉ mong bạn T.Quốc"viện trợ không hoàn lại"cho một đợt gió mùa Đông Bắc.  

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

DU LỊCH HÀ GIANG : PHẦN 5 : Đôi nét về phố cổ Đồng Văn


Phố cổ Đồng Văn nằm ở trung tâm huyện Đồng Văn (Hà Giang) là địa chỉ du lịch văn hóa nổi tiếng. Thế nhưng, gần đây, khu phố cổ đang đối mặt với nguy cơ bị bê tông hóa và dần xóa sổ...

Qua cao nguyên đá, thị trấn Đồng Văn chợt hiện ra trong ánh chiều nhàn nhạt giữa bao la mây núi bảng lảng như nàng sơn nữ quyến rũ chìm đắm trong giấc mộng và nép mình giữa trùng điệp đá.
Không thể tưởng tượng rằng, nơi cao nguyên đá hùng vĩ vắt qua địa phận bốn huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc ở cực Bắc Hà Giang lại có một thị trấn thanh bình và lãng mạn đến thế. Ở thị trấn Đồng Văn, có một quần thể kiến trúc phố và chợ cổ đã hơn trăm năm tuổi nằm ở trung tâm thị trấn, lọt thỏm giữa bốn bề vách núi sừng sững như tấm bình phong khổng lồ che mưa chắn bão. Phố cổ Đồng Văn cổ kính, thâm trầm, có hình vòng cung kéo dài hàng cây số tít tắp về phía chân núi.

Khu vực trung tâm Đồng Văn xưa thuộc tổng Đông Quan, châu Nguyên Bình, phủ Tường Yên, tỉnh Tuyên Quang. Từ thời xưa, các dân tộc Tày, Mông, Hoa, Kinh, Lô Lô… đã quần tụ ở xã Đồng Văn. Năm 1887, người Pháp cai trị Hà Giang và lập ra bốn khu vực tại Đồng Văn, giao cho các thổ ty người địa phương cai quản. Thời điểm đó cũng là lúc phố cổ Đồng Văn ra đời, mang phong cách kiến trúc cổ Việt Nam - Trung Quốc rất độc đáo. 
Kiến trúc đặc trưng của khu phố cổ sơn cước này là mái lợp ngói âm dương, nền lát đá, tường trình đất. Nhiều ngôi nhà xây từ thời Pháp và được làm từ gỗ nghiến nên vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”.
Cư dân phố cổ sống bằng nghề làm nương rẫy và buôn bán vặt. Hiện nay, phố cổ còn khoảng 40 ngôi nhà trên dưới 100 năm tuổi, trong đó có ngôi nhà đã 200 năm.
Ngôi nhà cổ đại nhất là của gia đình ông Lương Huy Ngò, được xây dựng vào khoảng những năm 1810 -1820. Đáng buồn là một vài hộ dân ở phố cổ đã đập nhà cổ đi để xây những toà nhà hình ống cao hai, ba tầng trông thật lạc lõng với kiến trúc xung quanh.
Dạo chơi phố đêm thứ Bảy, bạn sẽ thấy những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trước cửa mỗi ngôi nhà. Đây là nỗ lực đánh thức phố cổ được bắt đầu từ tháng 4- 2006 của Ủy ban nhân dân huyện Đồng Văn khi tổ chức Lễ hội Đêm phố cổ vào các ngày 14, 15 Âm lịch hàng tháng.
Vào ngày trăng tròn, các hộ dân treo đèn lồng đỏ (được phát miễn phí) trước cửa nhà, bày bán các sản vật địa phương như thổ cẩm, khèn, mật ong… và biểu diễn văn nghệ dân tộc, múa khèn, nấu thắng cố… Đêm phố cổ cũng thu hút khá đông khách tham quan.


Du lịch Đồng Văn chưa phát triển, chưa bị thương mại hóa quá mức như  Sapa. Đó cũng là điều may mắn cho du khách để tha hồ chiêm ngưỡng những khung cảnh đặc thù. Hiện nay, khách du lịch nước ngoài mới chỉ nghỉ lại phố cổ Đồng Văn trong thời gian ngắn do cơ sở lưu trú rất thiếu, các sản phẩm du lịch còn nghèo nàn.
Phố cổ Đồng Văn là điểm du lịch kỳ thú ở cực Bắc nước ta, nơi còn lưu giữ được những phong tục, tập quán lâu đời và các giá trị văn hóa phi vật thể độc đáo của đồng bào các dân tộc.
Nên chăng ngành du lịch và tỉnh Hà Giang bắt tay ngay vào việc bảo tồn và khai thác bền vững các giá trị quý báu đó để đánh thức phố cổ nhằm thu hút du khách đến với Đồng Văn nhiều hơn?