Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia đường 9

Tỉnh Quảng trị là tỉnh có số nghĩa trang liệt sĩ nhiều nhất trong cả nước. Toàn tỉnh Quản trị có khoảng 72 nghĩa trang liệt sĩ, trong đó có 2 nghĩa trang quốc gia là NT QG Trường Sơn và NT QG Đường 9. Hai nghĩa trang liệt sĩ này lớn nhất, mỗi nghĩa trang có trên 1 vạn ngôi mộ. Với Nghĩa trang LS Trường sơn hay được nhắc đến trên các phương tiện thông tin, nên nhiều người đã biết. Còn Nghĩa trang LS đường 9 ít được nhắc đến nên còn nhiều người chưa biết.


Cuối tháng 6 vừa rồi, vào một ngày giữa hè trong hành trình xuyên Việt của chúng tôi. Buổi sáng sau khi thăm địa đạo Vịnh mốc (Vĩnh linh) và Nghĩa trang liệt sĩ Trường sơn, trời nắng như đổ lửa, đường lên hướng Cam Lộ càng nóng hơn với gió Lào nhưng đoàn chúng tôi vẫn quyết định đến thắp hương tại Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia đường 9, cách Nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn khoảng gần 40 km.
"Nghĩa trang LSQG Đường 9 được xây dựng vào ngày 2/9/1992 và hoàn tất vào ngày 22/7/1997. Đây là nơi 10.045 liệt sĩ được quy tụ về bên nhau, những liệt sĩ nằm tại nơi đây hầu hết hy sinh trên những chiến trường nằm dọc theo đường 9, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân ta."

Nghĩa trang nằm trên một quả đồi. Trước khu lễ đài chính là một tháp chuông với đường nét kiến trúc khá đẹp. Bên trong treo một quả chuông to nặng gần 1 tấn, đứng trong tháp chuông hướng mắt về phía lễ đài trên lưng chừng đồi phóng tầm mắt ra bốn phía, nhẹ lòng khi thỉnh lên những hồi chuông gọi hồn và những lời cầu nguyện cùng với lời đề từ đầy xúc động của Giáo sư Vũ Khiêu khắc trên quả chuông :
"Hồi chuông vị quốc rung Nam Bắc Ngọn lửa anh linh rực đất trời Muôn dặm từng vang Đường Số Chín Ngàn thu còn mãi tuổi hai mươi."

Đi ra phía sau khu lễ đài là những khu mộ được quy hoạch rất khang trang thành từng ô, từng khu rộng rãi hoặc theo từng địa phương. Trong nghĩa trang này khu vực liệt sĩ có danh không nhiều, đa số là liệt sĩ vô danh. Đặc biệt có một ngôi mộ chung rất lớn của 105 liêt sĩ thuộc trung đoàn 48, sư đoàn 320 nằm ở trung tâm nghĩa trang, bên cạnh đó còn có một số ngôi mộ chung của 8 hoặc 5 liệt sỹ.
Gặp những người trong ban quản lý nghĩa trang, họ kể về những người vợ, những bà mẹ đã thẫn thờ trước hàng ngàn ngôi mộ mà không biết thân xác, những người chồng, những người con của mình nằm nơi đâu. Họ đã thắp lên các ngôi mộ nén hương mong sao linh hồn những người chồng, những đứa con của mình cảm thấy ấm lòng. Trong nghĩa trang với hàng ngàn ngôi mộ, những ngôi mộ ở gần thì còn thuận tiện, những ngôi mộ ở xa khó bề hương khói. Về việc này, những người trông nom nghĩa trang vẫn cắt cử nhau, thắp hương đều các ngôi mộ vào những dịp lễ. Họ luôn tâm niệm, dù người đã mất nhưng cái tình cái nghĩa vẫn phải trọn vẹn, đủ đầy.

Cứ vào ngày lễ tết, đặc biệt vào ngày thương binh liệt sĩ 27/7, thân nhân các liệt sĩ tìm về đây để tưởng nhớ đến những người đã khuất. Những nén hương nghi ngút với tấm lòng thành kính gửi đến người thân đã hy sinh vì Tổ quốc. Không chỉ thân nhân các liệt sĩ tìm về mà rất nhiều các cơ quan đoàn thể, các bạn trẻ từ khắp nơi, khắp mọi miền của đất nước cũng tìm về đây, hồi tưởng lại quá khứ oanh liệt hào hùng của dân tộc. Tất cả mọi người đều muốn góp chút công sức để xây dựng, tôn tạo, tu sửa các nghĩa trang đàng hoàng , đẹp và chu đáo hơn.

Rời khỏi nghĩa trang, trong lòng tự hỏi không biết một cậu bạn học phổ thông cùng tôi ngày xưa có nằm nơi đây không? Nếu cậu nằm đây chắc cũng nhận được lời cầu nguyện của bạn mình.
Làm được những việc thế này, cũng cảm thấy yên lòng. Nếu có dịp, ai đó cũng nên một lần qua thăm viếng nghĩa trang liệt sĩ đường 9.
Ảnh dưới cùng: Đoàn Bạn Trỗi xuyên Việt. Hữu Thành (Bạn Trỗi) cung cấp

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Mother of Mine

Trong phần nhận xét ở bài "Ru mẹ" của bạn Võ Thị Kim Thanh, tôi đã có một nhận xét, xin góp một bài với bài "Ru mẹ" về đề tài Mẹ và "link" tới bài này ở blog cá nhân của tôi. Tựa đề của bài này tôi dùng luôn chính tựa đề của bài hát. Bài hát này được tải về từ trang YOU TUBE. Hy vọng khi nghe giai điệu của bài hát, các bạn có thể thấy tình cảm của mình đối với mẹ được gửi gắm qua bài hát này.




Mother of mine!


Mother of mine you gave to me,
all of my life to do as I please,
I owe everything I have to you,
Mother sweet Mother of mine.

Mother of mine when I was young
you showed me the right way things had to be done,
without your arms where would I be,
Mother sweet Mother of mine.

Mother you gave me happiness,
much more than words can say,
I thank the lord let me breath with you,
every night and every day.

Mother of mine now I am grown
and I can walk straight all on my own,
I'd like to give you what you gave to me,
Mother sweet Mother of mine.

Mother of mine now I am grown
and I can walk straight all on my own,
I'd like to give you what you gave to me,
Mother sweet Mother of mine.
Mother sweet Mother of mine.

Tạm dịch của Quế "Mafia"

MẸ CỦA CON
Mẹ của con, mẹ đã cho con Một cuộc đời như hằng mong ước Con biết trả gì cho mẹ được, Mẹ yêu dấu, ơi mẹ của con
Mẹ ơi, khi con còn thơ bé Mẹ dạy con thẳng bước đường đời Nếu không có cánh tay của Người Hôm nay nơi đâu con tồn tại?
Mẹ dấu yêu, mẹ của con
Mẹ ơi niềm hạnh phúc mẹ cho Nhiều hơn ngôn từ con biết nói Ơn Trên đã cho con gần gũi Bên mẹ ngày ngày với đêm đêm
Mẹ ơi, bây giờ con lớn khôn Vững vàng trên chân bước của mình Con ước được làm gì cho mẹ Như mẹ từng như thế cho con
Mẹ yêu thương, ơi mẹ của con...



Được tìm bởi Baamboo.com
ST

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2009

COI THI



Để QUẾ GIÁO kể chiện zui cho các QUẾ nghe chơi nha , chiện thật trem phần trem vì QUẾ GIÁO là người trong cuộc mừ .
CHUYỆN THỨ 1:
Năm đó cũng hơi lâu lâu rùi .QUẾ GIÁO gác thi ở hội đồng ... .Sau khi cho thí sinh zô phòng được 1 lúc thì bắt đầu giãn thí sinh ra .QUIẾ đây nhìn thấy 1 thí sinh mặt vô cùng đau khổ ,mệt mỏi vô cùng .QUẾ tưởng thí sinh đó bị trúng gió nên liền kêu thí sinh chuyển đi ngồi chỗ khác tránh cái quạt.Thí sinh chậm chạp đứng lên , từ từ lê bước ra khỏi chỗ , mặt nhăn nhó đau đớn .QUẾ vội bước tới tay dìu thí sinh miệng hét giám thị hành lang chạy gọi y tế , không khí tất bật khẩn trương zô cùng ... Ai dè mới dìu thí sinh đi được vài bước thì QUẾ nghe 1 cái xoảng , đống tài liệu từ ... ống quần của thí sinh " bệnh " tuôn ra ào ào. Thì ra hắn ta cột nhiều tài liệu vào ống chân quá làm chân vừa cứng vừa tụ máu nên bước không nổi chứ ốm đau gì đâu . Cả hội đồng được 1 trận cười quên thôi .
CHUYỆN THỨ 2 :
Hồi năm nẳm , tui mới ra trường vài năm , còn trẻ lắm . Được phân công coi thi ở hội đồng thi bổ túc . Tôi làm giám thị hành lang , gần ngay toalet . Mới bóc đề 10' , 1 thí sinh đã lao rất nhanh vào toalet . Tôi nghe có tiếng nói nhưng không để ý lắm , 2 rồi 3 phút trôi wa , tiếng nói vẫn phát ra đều đều . "Quái , ai nói chuyện mà lạ vậy?", tôi bèn lắng nghe cho đỡ buồn ngủ :
" sau thế chiến thứ 2 , sau thế chiến thứ 2 , sau sau sau thế chiến thứ 2 ... Tại hội nghị , tại hội nghị , tại hội nghị ... Yalta , Yalta , ... " . 5' trôi wa , tôi đã biết hội nghị Yalta gồm 3 thành viên Nga , Mỹ , Anh , mục đích để thành lập Liên hiệp quốc ... . Mà thí sinh vẫn ê , a ... 10' sau , thí sinh mặt mũi căng thẳng lao nhanh về phòng thi . Không đầy 5' , thí sinh đó lại như tên bắn vào toalet ... và hội nghị Yalta lại tiếp tục . Tôi túm lấy thí sinh ngay khi anh ta vừa rời cuộc họp và cảnh cáo : Nếu anh còn vô trong đó để tham gia thành lập Liên hợp quốc nữa là tôi lập biên bản đó ...

"ĐI QUẾ LÂM "



Ngày chủ nhật,không phải đi học , cả bọn lại rủ nhau đi bộ ( chứ làm gì có xe mà đi ) ra phố chơi . Việc đi ra phố ấy gọi là "đi Quế Lâm", thật như dân thiểu số đi ra phố chợ! Có mấy đồng bạc dắt díu nhau ra ăn kem, mấy ông Tàu Chệt bán mấy phích kem ngồi chửi nhau: "xẻo ma nị "! Còn bọn Việt gian con này mua được mỗi đứa một cây kem có mấy hạt đậu đỏ ở đầu giá một hào, vừa đi vừa liếm! Vào "mậu dịch đỏ" thì chỉ "dòm" cho biết chứ tiền đâu mà mua? Khi về ghé qua "hang gió" tí cho mát, ghé qua vườn bách thảo trèo hái trộm vài quả "cơm nguội", đặc biệt có mấy quả gì xanh xanh, chua chua như trái chôm chôm nhưng rất nhỏ, bọn con trai bĩu môi chửi: Đúng là bệnh con gái, hay thèm chua...Thế nhưng cứ " Sáng nay chủ nhật , mình ra phố chơi "

QUẾ ĐỖ

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009

RU MẸ

Mẹ ốm và nằm ngoan như đứa trẻ
Con ước mẹ lại khoẻ
để rầy la con cháu như từng ngày
Ngày xưa mẹ ru con cò lả cánh cò bay
Thiếu phụ miền Trung yêu dân ca miền Bắc
Cho con một ký ức tuổi thơ
Ngăn ngắt những cánh đồng
Mẹ từng như cánh cò mải miết chốn bờ sông
Bấm chân giữa trời nuôi con trong mưa hạ
Cha bôn ba trời xa đâu biết nỗi niềm bão gió
Mẹ một mình xao xác ru con...

Chưa kịp lớn con mẹ đã Bắc Nam biền biệt
Phương trời xa, khắc khoải ngắm cánh cò
Con thèm mẹ, mẹ thèm ru con nhỏ
Mười năm cách trở mong chờ...
Mười năm đủ nhớ
Mười năm đủ quên
Để mẹ lóng ngóng, để con thẹn thò ngày hội ngộ...

Hà ơi... giờ mẹ ốm con làm sao ru mẹ
Gọi cánh cò trở lại buổi chiều nay
Cho con ru
Cho nỗi đau dịu vợi tháng ngày
Mẹ ngủ say, con mong mẹ ngủ say
Rồi mẹ khoẻ cho một ngày con vui...

VÕ THỊ KIM THANH

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

KHỈ BUỒN

Xem ra con khỉ của tôi nó chán đời chứ chả xinh tươi được như khỉ của ĐH.
" Khỉ buồn chẳng hiểu vì sao khỉ buồn"!




( xin lỗi post nhầm địa chỉ )

" CHIA ĐÀO "

Ở QL Tết về hoa đào chưa nở, tụi mình toàn phải làm hoa đào hoa mai giả để đón Tết cho rôm rả (nhớ không?) Sau Tết hoa đào mới nở rộ (theo hiểu biết bây giờ thì đào trồng ở nơi mình ở là giống đào phai, hoa màu hồng nhạt, không đỏ đậm như hoa đào trồng ở Nhật Tân). Do đó, mùa hè là nhà trường giao cho đội cờ đỏ c1 NVB canh gác. Mình nhớ không nhầm thì cũng phải vào cuối tháng 8 thì đào mới chín và ăn được. (tất nhiên trước đó hái trộm quả đào xanh thì ... ăn cũng được).
Vào một buổi trưa cô giáo chủ nhiệm có việc cần gặp một trong các tên cờ đỏ đang trực canh đồi đào, mình được cô giáo sai đi gọi tên đó. Chạy dọc con đường từ góc rẻ về bệnh xá cho đến hết nhà bếp cấp hai cũng không thây tổ cờ đỏ trực đâu cả, mình đang trên đường quay về kí túc xá thì chợt phát hiện có một nhóm (chắc là tộ phạm) đang nhấp nhô phía sau nhà lò hơi cạnh tháp nước. Mình bí mật áp sát thì phát hiện ra toàn tổ trực đang có mặt tại đây, xúm quanh hai chiếc mũ nan đựng đầy đào chín, các chiến sĩ đang nhanh chóng nhét vào mồm từng miếng đào lớn nhai rau ráu, âm thanh phát ra (hòa âm) nghe ken két. Mặc dù thèm chảy nước dãi nhưng mình cũng cố giả vờ tỏ ra dửng dưng. Mình hô to: "Bắt quả tang nhé!" (cứ như là chiến sĩ Vinh hét Đờ-cat-tơ-ri: Hô-lê-manh), Mấy tên ngày thường đạo đức giả nhìn mình nghệch mặt ra, các chiến sĩ chơi thân thì quá hiểu nhau nên cười xòa. Mình cũng không thể đóng mặt hình sự quá ba phút nên cũng phải cười theo. Hôm đó mình trở thành nhân vật quan trọng của bữa "đại tiệc". Bình thường vi phạm nội quy sợ lũ cờ đỏ ghi tên mách thầy cô là bị hạ hạnh kiểm, hôm nay được chúng nó o bế ...quá đã!!! Thế là mình trở thành đồng phạm, nhưng cũng được vài miếng ngon, cái chính là tâm trạng được lên mặt với bọn "cảnh sát" là sướng rồi. Hóa ra Nhà trường cử các đội viên cờ đỏ (toàn thành phần ưu tú) để canh gác "tài sản của nhân dân" nhưng chúng nó đã chia nhau hưởng thụ "thành quả lao động của nhân dân" trước, tình cờ mình cũng được chút đỉnh...Bây giờ kể lại thấy cũng còn ...quá đã!!!
Sau bao nhiêu năm bài học này được áp dụng trong cuộc sống cũng kiếm được vài miếng, các Quế khác có thấy chúng mình đã được huấn luyện kĩ năng sống từ dạo đó để thích nghi với cuộc sống muôn màu muôn vẻ hôm nay không? Các chiến hữu có áp dụng vào thực tế những gì ta có ở QL không?
DŨNG TRẦN

" ĐẶC CÔNG " VƯỜN TRƯỜNG CẤP 1 NG.V.BÉ

Dạo đó vào cuối năm lớp 4, nửa đêm mình đang ngủ ngon thì được tên lớp phó lao động gọi dậy. Mắt nhắm mắt mở mình từ phòng lớn qua phòng nhỏ thì đã thấy đủ thành phần cán bộ lớp gồm: lớp trưởng, hai tên lớp phó, tên đội trưởng và tên tổ trưởng tổ mình (toàn cán bộ mà như bây giờ gọi là cán bộ cốt cán ấy), chỉ có mình là dân chay, chẳng có chức danh gì cả. Được cái là mình lại chơi thân với các cán bộ, nhất là tên Đội trưởng (như bây giờ là bị đánh giá là xu nịnh, nhưng lúc đó thì có cái con… gì đâu mà phải nịnh). Được cái mình không thuộc thành phần nghịch ngợm phá phách, cũng chẳng phải ngoan (cnhư là lực lượng thứ ba ở Miền Nam lúc đó) nhưng ở nhóm học hành trội hơn nhóm cán bộ lớp tí chút, nên có “sự vụ “ gì các cán bộ cũng chiếu cố cho tham gia. Nhưng cũng có lần mình tức lắm chúng nó cho rằng mình nhỏ hơn, chưa đủ bản lĩnh nên không tham gia một “sự vụ”, nên bây giờ mình luôn phải “bù” vì thấy đội hình cán bộ lớp mình ngày xưa đang ở phía trước mình về “cái zụ này”-kể sau hí. Dài dòng quá hí, nhưng cũng phải có đầu có đuôi chứ.
Tên lớp phó lao đông có biệt danh là “Tư Đôn” – một nhân vật trong phim gì quên mất rùi, hắn đi do thám sân bay Gia lâm bị mìn nổ í- chủ trì “Hội nghị bất thường” với đường lối xuyên suốt: Các cán bộ trực đêm đều nhận được thông tin từ các “Trung tâm tiêu thụ lương thực thực, thực phẩm” đang kêu cứu vì tình trạng thức đêm dẫn đến thiếu năng lượng cần phải bổ sung gấp nhưng nguồn ở đâu?
Dù lúc đó trong thành phần tham dự hầu hết đã là đoàn viên thanh niên nhưng vẫn là dân cấp 1 nên chưa đủ bản lĩnh để nghĩ đến chuyện “đặc công “ vào Nhà bếp. Sáng kiến của lớp phó lao động đưa ra là : phải hưởng trước thành quả lao động của chúng ta và của những đồng bọn của chúng ta ở … Vườn Trường. Mấy Quế XX, Quế XY có nghe khu vực ni quen không, đó là nơi trồng thí nghiệm các loại cây nhiều nhất là rau, củ, quả…với điều kiện chăm sóc đặc biệt cùng các biện pháp kỹ thuật tiên tiến nhất lúc bấy giờ - cũng có thể hiểu là được bón nhiều nhất loại phân bón mà theo chữ nghĩa lúc đó gọi là “phân bắc”, loại phân bón mà thành phần chính là “chất thải rắn” của chúng mình được vớt lên từ các bể cạnh nhà ở đậy bằng các tấm bêtông hình vuông, ủ một thời gian rồi đem bón cây. Tuy nhiên, không phải “tổ lao động XHCN “ nào làm ở Vườn Trường cũng áp dụng đúng các quy trình như thầy cô hướng dẫn, các sư huynh lớp mình thường “truyền hình trực tiếp” các chất thải rắn sau khi thu gom được vào các luồng rau, luống khoai, tất nhiên là phải lấp đất.
Mình được phân công cùng tên lớp phó lao động, tên tổ trưởng thành tổ 3 người trực tiếp “đặc công” vào Vườn Trường – khu vực này nằm đối diện Nhà Ban Giám hiệu Trường. Mục tiêu đã rõ rang, nhiệm vụ được giao là phải thu được chiến lợi phẩm là khoai lang mang về. Tên LPLĐ quá thông thạo địa hình dẫn đầu, trong đêm khuya đi giữa các khoảng tối, sáng, len qua các dãy nhà, nấp dưới các bóng cây quế, bọn mình như các chiến sĩ đặc công thực thụ. Nhanh như sóc, ba chiến sĩ đã vượt rào tiến thẳng vào trung tâm Vườn Trường. LPLĐ triển khai cho các chiến sĩ áp sát mục tiêu là các luống khoai sắp bước vào vụ thu hoạch. Cả ba chiến sĩ người đỡ dây khoai, người dùng tay móc đất chọn củ khoai to mà …thu hoạch. Yêu cầu đặt ra là không được để lại bất kì dấu vết nào, càng không được làm dây khoai héo nhưng phải lấy được một số lượng củ theo yêu cầu của “tổ chức” nhiệm vụ thật là khó khăn phải không các chiến hữu. Đang say sưa thu hoạch các chiến lợi phẩm thì từ phía nhà ở của bọn mình xuất hiện một luồng ánh sáng cực mạnh quét qua quét lại và đang di chuyển về hướng Vườn trường. Cả ba chiến sĩ ta nhanh chóng nằm rạp xuống rãnh giữa hai luống khoai và lấy dây khoai phủ lên. Không dám thở mạnh khi ánh đèn pin (chắc là phải loại đèn 5 pin đại) vì luồng ánh sang quét qua quét lại trên đầu bọn mình làm bọn mình có cảm giác như sắp bị phát hiện đến nơi. Hú vía ánh đèn pin đã tắt và qua ánh điện ở hành lang Nhà BGH bọn mình thấy thầy Hiệu trưởng Chu Trung Thanh đi vào, hóa ra là thầy HT của chúng ta vừa đi kiểm tra xem các cháu hsmn ngủ có ngon không (lúc đó cũng phải 1 hoặc 2 giờ sang rồi). LPLĐ ra lênh tăng tốc và nhanh chóng thu gom chiến lợi phâm, rút quân.
Khi ba chiến sĩ ta trở về nhà ở mang theo chiến lợi phẩm thì đội hậu cần ở nhà đã chuẩn bị tiếp quản thi công các công doạn tiếp theo. Khoai được rửa sạch cho vào “xô”, năng lượng lúc đó được dùng từ hai miếng sắt (hình như là lon sữa) nối với hai cực điện. Tổ ba chiến sĩ vừa ở chiến trường về được nghỉ ngơi chờ hưởng thành quả.
Sau một giấc ngủ gấp gáp (vì sợ chúng nó xử chiến lợi phẩm mà quên gọi mình), bọn mình chiến đấu với các chiến lợi phẩm sau khi đã nấu chin, sao mà có món khoai ngon thế ( chắc là do bón loại phân được sản xuất theo quy trình đặc biệt) . Cũng may là thời gian bón phân với thời gian thu hoạch cách xa nhau, đủ để phận “hoai” cho cây hấp thụ chứ không thì cchẳng biết sự cố gì sẽ xảy ra khi mà các chiến sĩ ta dùng tay bới khoai. Và cũng chẳng biết sự việc sẽ diễn biến thế nào nếu hôm đó thầy Hiệu trưởng phát hiện được các trò ngoan của thầy cô nửa đêm đi thu hoạch khoai tại Vườn trường.
Bây giờ thì tất cả trở thành kỉ niệm, kể lại cho các Quế đọc chơi. Tên lớp trưởng lớp mình sau là chiến sỹ công an, đã đi vào cõi vĩnh hằng vì bệnh hiểm nghèo, tên lớp phó lao động là giáo viên dạy văn THPT, tên lớp phó học tập thì làm ở nghành thi hành án, tên tổ trưởng thì đóng lon trung tá công an, tên đội trưởng và mình thì làm ở các đơn vị kinh tế.
Còn “cái zụ” mà bây giờ mình vẫn còn “căm thù” hội cán bộ lớp mình không cho mình tham gia mà mình nói ở trên, các Quế đoán đó là “zụ” gì không? Cả cái hội đó cũng mấy nhân vật đó nhưng chúng nó chê mình tướng thư sinh không cho mình tham gia. Để kỉ niệm kết thúc cấp Một lên cấp Hai, hội chúng nó rủ nhau xuống căng-tin mua …rượu lên đồi nhậu. (Ở căng-tin lúc đó cũng chỉ có rượu nho thôi) Mình phát hiện vì khi xong việc quay về nhà ở thì mặt chúng nó đỏ gay. Thế đó, chúng nó không cho mình tham gia, tức không chứ? ( Bây giờ chỉ còn tên trung tá CA còn có thể chiến đấu với mình thôi, còn lại trừ đc lớp trưởng đã đi xa còn lại chấp cả lũ chúng nó. Bây giờ mà mình triệu tập đi nhậu là chúng nó nghe vãi cả nước…)
Chuyện này thế thôi, có Quế nào thấy dáng dấp của mình ở đây không? Đặc điểm của trường HSMN là cùng học lớp nhưng tuổi tác thì chênh lệch lộn xộn, việc lớp lang không thể quy định tuổi tác nên các chiến hữu thong cảm. Chỉ có ở trường HSMN mới có trong cùng lớp có Chi đoàn, chi đội, anh phụ trách lại học cùng lớp với các em đội viên, các anh chị lớn thì đã biết “Thư đi thư lại” còn các em thì “mít đăc” vê “zụ này”. Cho nên việc xưng hô ở đây có gì chưa vừa lòng xin các Quế cảm thông.
TOCGIOTHOIBAY

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

KHI XƯA TA BÉ

CHUYỆN NGÀY XƯA
Ngày xưa khi mà trường cấp 1,2 NGUYỄN VĂN BÉ mới được thành lập ở xứ QUẾ nọ thì mọi việc xảy ra đều trong vòng trật tự .QUẾ lớp lớn thì tuổi cũng lớn hơn và là tỉ ca , QUẾ lớp nhỏ thì tuổi nhỏ hơn và là đệ muội , chắc chắn là như vậy .
Đến năm 1970
, khi một lực lượng đông đảo "các chiến sĩ " vượt Trường Sơn ra Bắc và gia nhập QUẾ thì trật tự này lập tức bị phá bỏ .QUẾ lớp lớn thì tuổi bé hơn QUẾ lớp nhỏ , trong cùng một lớp thì tuổi tác cũng phân chia đẳng cấp khác nhau và như thế cách xưng hô cũng ... loạn cào cào .Đời nào QUẾ lớp lớn chịu gọi QUẾ lớp nhỏ bằng anh dù nhỏ tuổi hơn và QUẾ lớp nhỏ cũng không biết phải gọi mấy con nhóc lớp lớn kia bằng gì , trong cùng một lớp còn kinh dị hơn .Đấy là nói về việc xưng hô giữa hai phái chứ cùng hệ thì không có gì để nói .
Thế là đám con gái gọi tất cả đám con trai cùng lớp và lớp nhỏ hơn bằng ... thằng .Thầy cô ngay lập tức vào cuộc , kết quả là trong cùng lớp và cùng khối lũ con trai cùng tuổi hoặc lớn hơn nhưng bị ghét thì kêu bằng thằng , còn lại thì kêu bằng ... ÔNG .Học khác khối thì không chơi dzì đâu có liên wuan .
Hồi đó học cùng nhưng con trai con gái không hề chơi với nhau , mặc dù ngồi cùng bàn thì có chơi nhưng trong phạm vi phòng học thui còn ra ngoài lớp là làm mặt lạ liền , hồi cấp 1 còn chia đôi bàn bên nào lấn chiếm là " ăn thước " vào tay ngay .( năm 1981 QUẾ đây có gặp lại 1 QUẾ nhưng không nhận ra , QUẾ đó liền nhắc lại : hồi đó để tay lệch qua vạch kẻ là đánh người ta gần chết dzậy mà không nhớ à ???? QUẾ đây cười rũ rượi nhớ liền - QUẾ bị ăn thước đó bi giờ là đại gia và là 1 trong những mạnh thường quân lớn của hội QUẾ chúng ta đấy ) .Con trai con gái mà chơi với nhau là bị xầm xì ngay mặc dù có vấn đề hay không , QUẾ gia công đều bé cả biết gì đâu nhưng vẫn bị đưa vào " hồ sơ đen " như các anh chị " miền ... " đã biết gì kia .
Nhưng , cái gì cũng có ngoại lệ , có 1 tình bạn đã xảy ra giữa QUẾ lớp lớn với 1 QUẾ lớp bé . Tình bạn đó không thể xảy tại lớp học được ( chắc chắn rùi ) mà nó xảy ra ở một nơi khác , đó là .... bệnh xá .
Cả hai bị bệnh ( đương nhiên rùi ) và được đưa đi bệnh xá , khi đến bệnh xá thì có nhiều QUẾ lắm và lạ là ở đây hổng có phân biệt nam nữ , tuổi tác , tất cả đều hòa đồng và chơi dzới nhau rất vui vẻ .Các QUẾ ở đây rất hạnh phúc dzì nhiều lí do như hổng phải ... đi học , hổng phải ... đi lao động , được chơi thoải mái dzà ... ăn rất ngon .Một bữa nọ QUẾ lớp lớn ngồi chơi chuyền thì QUẾ lớp nhỏ đi ngang qua đưa tay hớt lấy trái banh và dấu mất , sau đó còn ra yêu sách là cho chơi cùng thì mới trả .QUẾ lớp lớn đành phải chịu Trời ui ,QUẾ lớp nhỏ chơi hay dã man , banh thì tung tới trời , đũa thì văng tung tóe mỗi chiếc mỗi nơi khiến QUẾ lớp lớn ôm bụng mà cười , dzậy mà wuen .
QUẾ lớp nhỏ ba trợn dzậy nhưng dzẫn thua QUẾ lớp lớn . Khi QUẾ lớp nhỏ vào phòng QUẾ lớp lớn chơi là luôn luôn được chào đón nồng nhiệt bằng các vật phẩm lạ từ phía trên cửa .... rơi xuống đầu như ca nước , chổi ,sau mỗi phi dzụ thành công là QUẾ lớp lớn hả hê lắm ,thế mà QUẾ lớp nhỏ hổng giận bao giờ .Mà lạ , 2 đứa xưng hô là gì khi chơi dzới nhau các QUẾ biết không , hổng là gì cả , cứ nói trỏng dzậy đó kiểu như : ê , đưa đây coi hay ê , đi hái đào không ( đi ăn trộm đào đó , bệnh xá ngay cạnh đồi đào mừ )Rùi cũng phải hết bệnh chứ , 2 đứa lại trở dzề dzới lớp của mình , đứa cấp 1, đứa cấp 2 . Một năm sau ,đôi bạn quậy đó chia tay , QUẾ lớp lớn tạm biệt xứ QUẾ , QUẾ lớp nhỏ ở lại thêm 2 năm nữa , 1975 mới tạm biệt QUẾ LÂM .
Đến năm 2008 , họ mới gặp lại nhau .( MỌI CHUYỆN TÍP THEO XEM HỒI SAU SẼ RÕ )

CHUYỆN NGÀY NAY






Tháng 6 năm 2007, một cuộc trùng phùng hoành tráng đã diễn ra giữa các thế hệ QUẾ , " XA bao nhiêu năm nay mới gặp nhau , vui sao nước mắt lại trào " ( mong các QUẾ ra tay kể lại cuộc gặp của mình cho chợ thêm vui - chúng ta sẽ tạo ra chuyên mục " ngày gặp mặt " nha ) , thế mà đôi bạn quậy lại chưa tìm thấy nhau ( sau này gặp lại thì mới biết rất nhiều lần họ đã có thể chạm trán nhau , thế mà không hiểu sao đầu vẫn còn nguyên ??? ) .
Chia tay 40 năm .Thật lạ , họ lại có tin tức về bạn mình vào lúc không ngờ nhất , từ người quen biết nhất , trái đất tròn mà . Hai người bạn vẫn ngờ ngợ không hiểu có đúng bạn không vì xa lâu quá rồi ,lại chưa tường mặt nên chỉ liên lạc qua điện thoại một cách e dè ( vì người trùng tên lại trùng cả nghề nghiệp nữa thiếu gì ).
2008 , QUẾ lớp lớn có dịp đi chơi và hội ngộ QUẾ lớp nhỏ ở 1 thành phố du lịch nổi tiếng .Như mọi QUẾ khác , khi gặp nhau thì tất cả đều đã trưởng thành ,đều xứng đáng là " hạt giống đỏ " , gia đình con cái đề huề ,điều này không có gì là lạ .Chuyện muốn nói là tính cách QUẾ sau bao nhiêu năm đó có gì khác không cơ ???
Hình như có 1 quy luật là khi chúng ta xa nhau ở độ tuổi nào thì khi gặp lại chúng ta vẫn chừng đó tuổi , các QUẾ thấy có đúng không ? QUẾ đây thấy đúng lắm , gặp nhau vẫn nhí nhố , tranh ăn , tranh nói .... chỉ có khác là không còn phân biệt nam nữ , con trai con gái nói chiện dzới nhau lịch sự hơn thế thôi . Đôi bạn quậy cũng không ngoại lệ .Lúc mới gặp còn ngờ ngợ , còn nói năng phải phép lắm ( đâu được khoảng 15 hay 20 phút gì đó ), rồi sau đó là tràn cung mây ( QUẾ mừ ).Nhất là QUẾ lớp lớn , vẫn đành hanh như hồi bé , tha hồ chọc ghẹo QUẾ lớp nhỏ .QUẾ lớp nhỏ bây giờ hiền lành ,mô phạm ( dù không phải là giáo mà là xếp )buột miệng xưng anh ( e hèm , vì QUẾ lớp nhỏ già hơn mừ ) là QUẾ lớp lớn " chỉnh lý "ngay : Ê , lớp dưới không là anh nha
!!!!! ( trời , đến giờ vẫn chảnh ) .QUẾ lớp nhỏ nói gì là QUẾ lớp lớn " vô tư " ... nhái lại (không khác gì lúc còn ở QUẾ ) rồi còn chê bai QUẾ lớp nhỏ là sao mà nhìn .... là biết ngay cán bộ ( không cán bộ thì là cán gì hở trời ) v.v.và v.v ,chỉ còn thiếu điều là lấy cục nước đá trong ly nước bỏ vào cổ áo bạn là trọn vẹn các trò của QUẾ ( dzì bây giờ lớn rùi he )
Cám ơn trái đất này có xứ QUẾ , đã làm cho tuổi thơ của chúng ta , những thần dân xứ QUẾ dài mãi đến muôn đời
Nhưng dù sao thì QUẾ cũng đã lớn rùi nên hai người bạn của chúng ta bây giờ QUẾ lớp nhỏ trở thành đại ca và QUẾ lớp lớn phải chịu là muội muội thui.
Các QUẾ có thấy mình ở trỏng hông dzậy ????




1











Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

MÙA HÈ MÙA NHỚ


Quầng Phượng Cháy ĐỏTrời,
Tiếng Ve Rát Tim Người.
Hè Ơi!Bao Giờ Vậy.
Trở Về Thưở Xa Xôi?

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008

CHÙM ẢNH CHUYẾN ĐI QUẾ LÂM

Chùa Tượng Long {Nam Ninh}
Cây Củ Cải trong công viên Nam Ninh
Trăm hoa đua nở {Nam Ninh}
Có nhận ra Quốc Hùng,Thu Thảo,Thanh Hương không hả bạn?
Hồng Dung không biết sử dụng máy chụp hình rồi
Như Nguyện xâu "sắc" xấu
Khu vực nhà ăn thời xa xưa
Trường mới trên nền đất cũ
Đường vào trường ngày nay
Bốn mốt năm về trước bác Năm Hộ có chụp ảnh
cho Ngọc Lan{Ly} và Như Nguyện ở hố nước này
Sông Ly
Lão ngư buông câu trên dòng Ly
Nước sông Ly trong vắt nhìn thấy từng hòn sỏi
Tráng lệ Lô Địch Nham
Những cụ bà (trên 80 tuổi) lần đầu tiên đươc chụp hinh

Ngậm ngùi Quế Lâm....


Thấy núi,thấy sông mà không thấy thầy,thấy bạn.
Quế lâm ơi man mác một nỗi buồn.
Còn đâu nữa những cây đào xuân sang hoa nở
Còn đâu nữa khóm trúc đào hè về hoa đỏ
Cái hồ nước sau nhà Nam
Cái giếng nước xéo nhà Nữ
Khu Hiệu bộ
Bếp ăn
Căn tin...
Tất cả chỉ còn là nỗi nhớ trong tim
Của tôi,của bạn !

Trời Quế Lâm trong xanh
Đất Quế lâm vàng nắng
Tóc trên đầu chúng ta bạc trắng
Cùng nhau trở lại những ngày thơ
Cảnh và tình nữa thực nữa mơ..
HNN